Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế Tuyệt Sủng: Trọng Sinh Một Lần, Tiếc Nuối Hóa Thành Tình Yêu > Chương 5

Chương 5

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 5 có bản audio.

Chương 5: Chúng ta của ngày xa cách

 

"Cái này, cái này, với cả cái kia nữa, gói hết cho tôi!"

 

Bùi Tiên Nhi len lỏi khắp các trung tâm thương mại ở thành phố W, không chút khách sáo quẹt tấm thẻ đen VIP quốc tế mà Bùi Tông Ngọc đã chuẩn bị cho cô.

 

Tiện thể, cô còn thuê mấy tài xế chở hàng hóa về mấy khách sạn cô đã đặt trước.

 

Dù sao thân phận cô cũng hiển hách.

 

Đại tiểu thư nhà họ Bùi mà~

 

Tuy đã lâu không về nước, nhưng cô mua đồ ở các cửa hàng xa xỉ hầu như đều là mua toàn cầu.

 

Các lãnh đạo cấp cao của những thương hiệu đó đều biết cô, cho dù cô có mua sạch cả một cửa hàng, cũng chẳng ai thấy lạ.

 

Chỉ là…

 

Chậc, hơi phiền phức~

 

Hai vệ sĩ ẩn thân lại tìm thấy cô rồi.

 

Không thể không phàn nàn một câu, tai mắt của ba Bùi thật sự rất lợi hại.

 

Vẫn phải tìm cơ hội để cắt đuôi bọn họ hoàn toàn.

 

Bây giờ cô không muốn để lộ chuyện mình có dị năng không gian.

 

Sẽ bị lũ vệ sĩ coi như quái vật, báo cáo lên cho ba Bùi.

 

…

 

Trước cổng trường đại học T.

 

Một thiếu nữ mặc váy trắng bay bổng vô cùng thu hút sự chú ý.

 

Làn da trắng như sữa của cô phơi bày trong không khí, trên đầu đội một chiếc mũ che nắng đáng yêu.

 

Mềm mại ngoan ngoãn, khiến người ta chỉ muốn ôm ngay vào lòng.

 

"Bảo bối Tiên!"

 

Sau lưng thiếu nữ bị đánh một cái thật mạnh, vai cô lập tức trùng xuống, đau đến co rúm.

 

"Đau quá~"

 

Thể chất dễ khóc của Bùi Tiên Nhi lập tức thể hiện rõ mồn một.

 

Thật sự không trách cô yếu ớt, thân thể này được nhà họ Bùi nuôi quá mức cưng chiều, chỉ cần chạm nhẹ là đau đau đau.

 

"Cửu Cửu."

 

Diệp Linh vốn tiếc lời như vàng, giọng mang theo cảnh cáo, lên tiếng nhắc nhở cô gái áo đỏ vừa đánh người.

 

Cô gái bị cảnh cáo, mặc áo lụa đỏ rực, có mái tóc xoăn lớn đầy phóng khoáng.

 

Chiều cao nổi bật, xinh đẹp quyến rũ tôn lên dáng người cong cong đầy đặn.

 

Đồ Cửu Cửu bĩu môi hừ hừ hai tiếng.

 

Đôi mắt cáo yêu kiều gợi cảm khẽ liếc, giọng nũng nịu: "Biết rồi biết rồi, biết bảo bối Tiên nhà mình mềm yếu dễ đẩy ngã, người ta khó khăn lắm mới gặp được một lần, không nhịn được mà!"

 

Diệp Linh bất lực lắc đầu, cô luôn không có cách nào với hai người bạn này.

 

Chỉ có thể chiều chuộng hết mực.

 

Diệp Linh mặc sườn xám uyển chuyển, thân hình mềm mại, mỗi cử chỉ như tiếng ngọc chảy trôi.

 

Chỉ có điều khuôn mặt trứng ngỗng mang vẻ đẹp cổ điển của cô, quanh năm phảng phất một luồng lạnh lẽo – người lạ chớ gần.

 

Bùi Tiên Nhi quay đầu nhìn hai cô gái vừa quen vừa lạ.

 

Nước mắt nơi khóe mi không kiểm soát được mà trào lên, cô thì thầm: "Các cậu không sao là tốt rồi."

 

Ở mạt thế, cô thật cô đơn.

 

Cô thật sự luôn rất nhớ những cô gái tràn đầy sức sống này.

 

Bùi Tiên Nhi vừa rơi nước mắt.

 

Không khỏi khiến Đồ Cửu Cửu hoảng hốt.

 

Thiếu nữ xinh đẹp rực rỡ lập tức luống cuống, kéo cánh tay nhỏ của Bùi Tiên Nhi nhìn tới nhìn lui: "Đừng mà, chị sai rồi không được sao, thật sự đau vậy à?"

 

"Tớ dẫn cậu đi mua kem, lạnh lạnh là hết đau."

 

Bùi Tiên Nhi: "…"

 

Cảm xúc xúc động lập tức tan biến.

 

Diệp Linh nhìn thiếu nữ đột nhiên rơi ngọc nhỏ, trong lòng cũng thắt lại.

 

Nghe lời Đồ Cửu Cửu nói, ánh mắt không chút nhiệt độ lại cảnh cáo Đồ Cửu Cửu một lần nữa.

 

Đồ Cửu Cửu lập tức ngừng dáng vẻ ồn ào, ngoan ngoãn đứng một bên.

 

Đồ Cửu Cửu: Xong rồi xong rồi, ra ngoài không xem lịch. Cô không chỉ chọc khóc Tiên Nhi, mà còn chọc giận Linh Linh.

 

Cô sợ nhất là vẻ mặt nhàn nhạt của Linh Linh, siêu đáng sợ.

 

Bùi Tiên Nhi lau đi giọt lệ, ngẩng đầu cười như xuân tháng ba. Vẻ rực rỡ khiến hai cô gái đều sững lại.

 

Cô ôm lấy hai cô gái, ba người ôm nhau.

 

"Tớ không sao, chỉ là rất nhớ các cậu, nên tớ đến."

 

Kiếp này, tớ nhất định sẽ dẫn các cậu sống sót!

 

…

 

Đồ Cửu Cửu và Diệp Linh đưa Bùi Tiên Nhi về căn hộ độc thân mà hai người thuê chung.

 

Ba người chẳng còn chút phong thái thục nữ ban ngày, ngồi phóng khoáng trên tấm thảm lông ngỗng mềm mại ăn uống.

 

Đồ Cửu Cửu lấy ra món ăn vặt rác mà cô đã cất giữ từ lâu cho Bùi Tiên Nhi, còn rót cho cô một ly whisky.

 

Diệp Linh bất lực, nhưng cũng dung túng.

 

Để Đồ Cửu Cửu làm loạn một lần, không thành vấn đề.

 

Bùi Tiên Nhi không biết uống rượu, xưa nay không chạm đến một giọt.

 

Nhất thời vui quá, nhấp vài ngụm, khuôn mặt nhỏ trắng nõn hiện lên vệt ửng hồng đáng yêu.

 

Cô dựa vào ghế sofa mềm mại, nhìn Đồ Cửu Cửu cứng rắn kéo Diệp Linh chơi oẳn tù tì uống rượu, trong lòng tràn đầy ấm áp.

 

Đến tận lúc này cô vẫn không dám tưởng tượng.

 

Mình cũng có thể giống những cô gái bình thường, thức khuya, uống rượu, trải qua một đêm không ràng buộc.

 

Kiếp trước của cô.

 

Được ba Bùi nuôi dạy theo kiểu danh viện thượng lưu, để giữ dáng người mảnh mai, ăn uống gần như đạt cảnh giới tích cốc.

 

Cô ép mình học đủ loại tài nghệ không thích, cầm kỳ thi họa, ngoại ngữ các nước đều tinh thông, chỉ để một ngày nào đó có thể đứng bên cạnh Bùi Lạc Thần.

 

Nhưng mà.

 

Cố gắng thế nào thì có ích gì?

 

Bùi Lạc Thần chẳng phải cũng chưa từng nhìn thẳng cô một lần.

 

"Hừ~ tra nam, chẳng có gì thú vị!"

 

Bùi Tiên Nhi đột nhiên đứng dậy, loạng choạng hét một câu.

 

Đồ Cửu Cửu và Diệp Linh sững người.

 

Hai người còn chưa kịp nghĩ nhiều, Bùi Tiên Nhi đã ngã thẳng vào lòng Diệp Linh.

 

Người nhỏ bé nhắm chặt mắt, hơi thở đều đặn.

 

Diệp Linh thở dài, cùng Đồ Cửu Cửu bế Bùi Tiên Nhi lên giường.

 

Xem ra thật sự say rồi…

 

Bùi Tiên Nhi không dám mở mắt, cô sợ mở mắt ra tất cả sẽ thành hư vô.

 

Đồ Cửu Cửu và Diệp Linh sẽ biến mất.

 

Nếu mãi mãi có thể nghe thấy tiếng hai người họ lải nhải bên tai thì tốt biết bao…

 

Hừ, cô cũng không định tự lừa mình nữa.

 

Bùi Lạc Thần không thích cô, nhà họ Bùi không phù hợp với kẻ phế vật như cô.

 

Cô sẽ buông tha cho anh, cũng buông tha cho chính mình.

 

Chỉ mong kiếp này có thể bình an vui vẻ bên họ.

 

…

 

Tình trạng tình bạn ba người (để dễ phân biệt)

 

Đồ Cửu Cửu và Diệp Linh đều là trẻ mồ côi.

 

Khi Bùi Tiên Nhi còn nhỏ bị đưa đến trại trẻ mồ côi.

 

Cô đã kết bạn với hai người họ.

 

Tuy Bùi Tiên Nhi ở trại trẻ không lâu đã được Bùi Tông Ngọc nhận nuôi với danh nghĩa cha nuôi đưa về nhà họ Bùi.

 

Nhưng Bùi Tông Ngọc biết Bùi Tiên Nhi nhỏ không nỡ xa hai người bạn, bèn sắp xếp người giúp việc và vệ sĩ ở lại thành phố T chăm sóc cô học hết tiểu học.

 

Sau đó, khi Bùi Tiên Nhi nhỏ vừa lên trung học cơ sở đã bị đưa về nhà họ Bùi, môi trường xa lạ khiến cô cảnh giác cực cao, vô cùng chống đối Bùi Tông Ngọc và người nhà họ Bùi.

 

Bùi Tông Ngọc không có cách nào với cô, để vun đắp tình cảm với cô gái, đành đồng ý để cô tiếp tục học trung học cơ sở ở thành phố T, không hạn chế tự do của cô.

 

Vì vậy tuổi thơ của ba người họ chưa từng chia xa.

 

Mãi đến khi ba người học xong trung học cơ sở, Bùi Tông Ngọc sợ Bùi Tiên Nhi nhỏ lại đề nghị tiếp tục học trung học phổ thông ở thành phố T.

 

Liền lập tức lấy danh nghĩa tài trợ trại trẻ mồ côi để thương lượng với cô gái.

 

Nếu Bùi Tiên Nhi đồng ý du học nhận nền giáo dục tốt hơn.

 

Nhà họ Bùi sẽ cho Đồ Cửu Cửu và Diệp Linh học trường tốt nhất trong nước.

 

Bùi Tiên Nhi nhỏ rất sảng khoái đồng ý.

 

Nhà họ Bùi lúc đó mới tạm thời chia ba người họ ra, mỗi người đi sâu học tập.

 

——

 

Sau đây là ác mộng của Bùi Tiên Nhi. (để dễ phân biệt)

 

Bùi Tiên Nhi kiếp trước tự lo không xong.

 

Sau khi mạt thế bùng nổ, cô là người bình thường không có dị năng, chỉ có thể dựa vào sự che chở của nhà họ Bùi.

 

Cô không cứu được Đồ Cửu Cửu và Diệp Linh.

 

Cô cũng không dám đề nghị người anh trai lạnh nhạt với mình phái dị năng giả đến thành phố T tìm tung tích hai chị em.

 

Mọi việc Bùi Lạc Thần làm và quyết định đều nằm trong kế hoạch của anh.

 

Hai mạng người không liên quan đến anh, anh không thể có lòng tốt lớn đến vậy để ra tay cứu giúp.

 

Cho dù đến giai đoạn cuối mạt thế.

 

Cô có tin tức của Đồ Cửu Cửu và Diệp Linh, anh cũng không cho phép cô tự đi tìm họ.

 

Mọi việc cô làm trong mắt anh, đều là trò hề trẻ con.

 

Lúc đó.

 

Nghe các dị năng giả ở căn cứ Nam Bộ nói, căn cứ nhỏ thành phố T xuất hiện một nữ dị năng giả mạnh nhất, tên là Đồ Cửu Cửu.

 

Đáng tiếc, cô ấy nghĩ không thông nên đi ám sát thủ lĩnh cấp cao của căn cứ.

 

Nói là để báo thù cho chị em của mình.

 

Còn cụ thể xảy ra chuyện gì, không ai biết.

 

Sau đó, ám sát thất bại.

 

Người phụ nữ đó cũng khiến căn cứ nhỏ thành phố T bị xác sống nuốt chửng trong một đêm.

 

Kết cục là bị xác sống xé nát...

 

…

 

Nửa đêm.

 

Bùi Tiên Nhi xoa xoa thái dương đau nhức vì uống rượu.

 

Chớp chớp hàng mi mơ màng nhìn hai cô gái ngủ dựa vào mình.

 

Trong lòng thầm thề độc.

 

Cửu Cửu tuy tính cách phóng khoáng lại khẩu xà tâm phật.

 

Nhưng trong thâm tâm vẫn lương thiện.

 

Thủ lĩnh căn cứ T e rằng đã làm gì đó với Linh Linh, mới khiến Cửu Cửu điên cuồng ra tay tàn nhẫn.

 

Căn cứ T à…

 

Lần mạt thế này giáng xuống, xem ra cô không thể không đi một chuyến.

 

Cô phải "làm quen" thật tốt với những kẻ bại hoại từng bắt nạt Cửu Cửu và Linh Linh ở kiếp trước.

 

Những người này dù kiếp này thế nào, cô đều phải giết, không tha.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi