Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Cyberpunk: Nữ Hướng Đạo Hung Hãn Và Vệ Sĩ S Cấp Của Nàng > Chương 83

Chương 83

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 83 có bản audio.

Chương 83: Ly Biệt

 

Nhưng rồi Tiêu Thu Sơn lắc đầu, vẻ mặt đầy tiếc nuối: “Đã lâu lắm rồi, phòng thí nghiệm đó không còn tồn tại nữa. Trước khi chúng tôi rời khỏi khu cách ly Vân Khê, cả khu vực đó đã bị phá bỏ để xây ký túc xá cho lính mới.”

 

“Hơn nữa, tài liệu liên quan đến khu cách ly Vân Khê có độ bảo mật rất cao, rất ít người có thể xem. Muốn tìm hiểu rõ e là khá khó khăn.”

 

Điều này nằm trong dự đoán của Tạ Lệ. Và theo cách nói thận trọng của Tiêu Thu Sơn, e là không chỉ “khá khó khăn” mà gần như là bất khả thi.

 

“Tôi biết rồi, cảm ơn anh đã nhắc nhở.”

 

Nói xong, cô tìm một góc trống, đánh thức thiết bị đầu cuối, mở bảng toàn hệ thống của Hiệp hội Lính Đánh Thuê, lướt từng trang một.

 

Ôn Toại Bạch nhìn một lúc rồi hỏi: “Cô tìm gì thế?”

 

Tạ Lệ dừng động tác, nghiêng đầu nhìn anh, thành thật đáp: “Hacker hàng đầu.”

 

Ôn Toại Bạch hơi sững lại, rồi cười: “Sao, định tấn công Trung tâm An ninh Quốc gia à? Để điều tra vụ khu cách ly Vân Khê?”

 

Tạ Lệ thu ánh mắt lại, tiếp tục thao tác, không nói gì, nhưng ý tứ đã rõ ràng.

 

Thấy vậy, Ôn Toại Bạch ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn cô tìm một hồi rồi mới lên tiếng:

 

“Sao nào, có muốn hỏi tôi thử không? Biết đâu tôi có thể giúp được.”

 

Nghe vậy, Tạ Lệ bật cười: “Hỏi anh? Lần trước ai bị người ta cảnh cáo một trận rồi phải đóng hết quyền truy cập vậy?”

 

Ôn Toại Bạch không lên tiếng, nhưng Tạ Lệ đâu có dễ dàng bỏ qua.

 

“Mà nói thật, anh đã xem cái gì mà khiến đối phương phản ứng dữ dội vậy?”

 

Trong tiềm thức, Ôn Toại Bạch không muốn cho Tạ Lệ biết, nhưng nhìn đôi mắt trong veo, sáng rõ của cô, anh lại không nỡ giấu.

 

Im lặng một lúc, anh chậm rãi nói: “Là hồ sơ thí nghiệm của phòng thí nghiệm 0161.”

 

Hồ sơ thí nghiệm của phòng thí nghiệm 0161 ư?!

 

Tạ Lệ lập tức kinh ngạc: “Tôi nhớ khi dự án đóng cửa, tất cả tài liệu liên quan đến phòng thí nghiệm 0161 đều bị phu nhân Swin tiêu hủy, vậy mà vẫn còn bản sao à?”

 

Ôn Toại Bạch nhếch khóe môi, tưởng như đang cười nhưng ánh mắt chẳng chút ý cười:

 

“Tiêu hủy? Cưng à, em ngây thơ quá. Phòng thí nghiệm đầu số 016 đều là dự án nghiên cứu cấp quốc gia, làm sao có thể bị một cá nhân tiêu hủy?”

 

Câu “cưng à” không chút ngại ngùng đó khiến Tạ Lệ rùng mình, nổi hết da gà.

 

“Anh nói chuyện tử tế được không?”

 

Ôn Toại Bạch làm như không có chuyện gì, nhướng mày: “Tôi vẫn luôn nói chuyện tử tế mà.”

 

Tạ Lệ liếc anh một cái, không nói thêm gì, tắt hẳn thiết bị đầu cuối, cũng chẳng buồn tìm hacker hàng đầu nữa. Nếu mọi chuyện đúng như anh và Tiêu Thu Sơn nói, thì e rằng ngay cả hacker hàng đầu cũng nằm dưới sự kiểm soát của quốc gia, tìm được cũng vô ích.

 

Dù ở thời điểm nào, sức mạnh cá nhân khó lòng đấu lại với một cỗ máy khổng lồ như vậy, trừ khi cô có thể như Ôn Toại Bạch, dựa vào thực lực bản thân để leo lên đỉnh cao.

 

Nhưng hiện tại, khả năng đó có vẻ không cao.

 

Không phải cô không có thực lực, mà là lập trường của cô dường như trời sinh đã đối lập với những kẻ đó.

 

Đêm trôi qua bình yên. Gần sáng, Lina dẫn vài thuộc hạ đến giao ca với Tiêu Thu Sơn, thấy cô và Ôn Toại Bạch vẫn còn ở phòng giám sát thì hơi bất ngờ.

 

Sau khi chào hỏi cấp trên của mình, cô ta quay sang nháy mắt với Tạ Lệ:

 

“Hôm nay có lô người máy mô phỏng sinh học chiến đấu mới nhất, nghe nói do Swin Technology sản xuất. Công năng thì chưa nói vì chưa thử nghiệm, nhưng ngoại hình làm rất giống thật.”

 

Cô ta còn cố tình nhấn mạnh hai chữ “giống thật”, khiến Tạ Lệ khó hiểu, không biết ý cô ta là gì.

 

Nhưng nghe vậy, Ôn Toại Bạch không cho cô cơ hội lên tiếng, kéo tay cô rời khỏi phòng giám sát ngay lập tức.

 

Chẳng bao lâu, Tạ Lệ đã thấy những người máy mô phỏng sinh học “giống thật” mà Lina nhắc đến. Đúng như lời cô ta, nếu không nhìn kỹ thì khó phân biệt được với người thật.

 

Nhưng đến gần vẫn có thể nhận ra vài điểm khác biệt, nói cách khác, chỉ cần có mắt là không đến mức nhầm người máy với người thật.

 

Nhìn một chỉ huy phụ trách kiểm đếm hoàn thành công việc rồi phân phát người máy cho từng tháp pháo, Tạ Lệ mới căng mặt đi về phía nhà ăn.

 

Tại cô thôi.

 

Tại cô tưởng tượng quá phong phú, nghe theo lời Lilya, và vì tin tưởng vào Swin Technology, nên đã tự nhiên hợp lý hóa mọi hành vi khác biệt của Ôn Toại Bạch so với người máy lúc trước.

 

Cho đến khi mua xong bữa sáng, về đến ký túc xá, trước khi mở cửa một giây, Tạ Lệ bỗng dừng bước, mặt vô cảm hỏi:

 

“Ôn Toại Bạch, lúc đó anh thật sự không có ý định giả làm người máy để lừa tôi chứ?”

 

Ôn Toại Bạch đẩy cửa, khoác vai cô đẩy vào phòng, đóng cửa lại rồi mới nở nụ cười.

 

“Em muốn nghe sự thật không?”

 

Tạ Lệ im lặng một lúc, rồi mở hộp cơm, cắn một miếng bánh bao, khẽ hừ một tiếng:

 

“Không nghe.”

 

Dù cô nói không nghe, Ôn Toại Bạch vẫn giải thích, dù chuyện này đã qua nhưng quả thực đã gây ra hiểu lầm rất lớn giữa họ.

 

“Không giải thích rõ ràng kịp thời khiến hiểu lầm ngày càng sâu, đó là lỗi của tôi. Nhưng... tôi thật sự chưa bao giờ có ý định giả làm người máy để lừa em.”

 

Nghe vậy, Tạ Lệ cắn mạnh một miếng bánh bao, nuốt vội rồi hừ lạnh:

 

“Ý anh là tôi thiếu hiểu biết à? Đến cả người thật với người máy cũng không phân biệt được?”

 

Ôn Toại Bạch muốn cười, nhưng sợ cười quá lại khiến cô giận, bèn mím môi, cố kéo khóe miệng xuống, nói:

 

“Tất nhiên là không. Là lỗi của tôi, nếu nói sớm hơn thì tốt rồi. Không liên quan gì đến em.”

 

Nếu nói sớm hơn, có lẽ câu chuyện đã rẽ sang hướng khác.

 

Ôn Toại Bạch trong lòng có chút cảm khái. Họ gặp nhau, rồi chia tay không mấy vui vẻ, rồi bất ngờ tái ngộ, tất cả đều đầy kịch tính.

 

Cũng có thể nói là duyên phận.

 

Tạ Lệ liếc anh một cái, nhanh chóng ăn xong bữa sáng, rồi đánh thức thiết bị đầu cuối, đặt vé xe lúc tám giờ tối.

 

“Tối nay tôi đi đấy nhé.”

 

Đặt vé xong, cô mới báo cho Ôn Toại Bạch biết.

 

Người vừa cười đùa, nụ cười trên mặt lập tức biến mất sạch.

 

“Nhanh vậy sao?”

 

Tạ Lệ gật đầu: “Có một số công tác chuẩn bị cần hoàn thành trước.”

 

Nói xong, cô đứng dậy, vỗ vai Ôn Toại Bạch: “Anh ăn từ từ nhé, tôi đi tắm đây.”

 

Lời cô vừa dứt, Ôn Toại Bạch lập tức nhét nốt miếng sandwich còn dở vào miệng, nhai vài cái rồi nuốt, sau đó bước theo cô, nhanh nhẹn luồn vào phòng tắm trước khi cô kịp đóng cửa.

 

Tạ Lệ: “?”

 

“Anh muốn tắm à? Hay để anh tắm trước nhé?”

 

Nói rồi cô làm bộ định lui ra, không ngờ bị Ôn Toại Bạch ôm lấy eo, bế lên ngồi lên bệ rửa mặt.

 

Hai người nhìn nhau ngang tầm mắt. Ôn Toại Bạch không nói một lời, giơ tay nâng cằm cô, ngón cái nhẹ nhàng day day bờ môi mềm mại. Vốn dĩ đôi môi đã hồng hào, giờ trực tiếp trở thành màu đỏ quyến rũ.

 

Anh nhếch môi, cúi xuống hôn.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi