Chương 84: Dặn dò
Đồng hồ báo thức cài sẵn trên thiết bị đầu cuối reo lên, trời vẫn chưa tối. Tạ Lệ giật mình tỉnh giấc, ngồi bật dậy khỏi giường.
Ôn Toại Bạch cũng lập tức tỉnh theo. Anh nhìn cô nhảy xuống giường, đi rửa mặt, thay quần áo, thở dài, mở thiết bị đầu cuối, gửi cho cô vài danh thiếp.
“Lần trước em nhờ anh tra giúp chủ tiệm vũ khí tên là Tiêu Hoàn, thật ra đã có kết quả từ lâu rồi.”
Tạ Lệ vừa mặc xong chiếc áo hai dây màu sáng, nghe vậy liền quay lại: “Đã tra được thì sao anh không nói cho em biết?”
Ôn Toại Bạch không trả lời ngay, mà chỉ tay vào thiết bị đầu cuối của cô, nói: “Anh đã gửi cho em thông tin liên lạc của vài người, nếu gặp phải vấn đề khó giải quyết ở Ngân Hà Thành, có thể tìm họ.”
“Bất kể làm gì, trước tiên phải đảm bảo an toàn cho bản thân, được chứ?”
Tạ Lệ gật đầu, nhặt chiếc váy ngắn trên ghế sofa mặc vào, rồi mở thiết bị đầu cuối xem thử. Những người này thân phận địa vị khác nhau, có kẻ trông như tiểu thương bình thường ngoài chợ, cũng có quân nhân đang giữ chức vụ trong bộ chỉ huy quân sự tối cao.
“Claire Swin là bạn thân của em, em tin tưởng cô ấy, nhưng anh hy vọng em cũng có thể tin tưởng anh như vậy.”
Tạ Lệ lập tức đáp: “Biết rồi biết rồi, tin anh mà, anh yên tâm, nếu thật sự có nguy hiểm, em nhất định sẽ không đi tìm chết đâu.”
Nói rồi cô ngồi phịch xuống sofa, nhìn Ôn Toại Bạch đang đánh răng trong phòng tắm, hỏi: “Rốt cuộc anh Tiêu là chuyện gì, nói mau đi, em sốt ruột lắm rồi!”
Dù sao thì bộ định vị trên khẩu súng của cô vẫn chưa được tháo xuống mà!
Ôn Toại Bạch nhả ra một ngụm bọt, quay đầu lại, thở dài: “Tên Tiêu Hoàn đó, là chú họ xa của Tiêu Thu Sơn. Theo lời cậu ta, ông chú này quan hệ xã hội rất đơn giản, chỉ chuyên tâm làm ăn, không giống như đang bán mạng cho ai. Nhưng cũng khó nói—”
“Ông ta từng phục vụ năm năm ở đồn trú Ngân Hà Thành.”
Vừa nhắc đến đồn trú Ngân Hà Thành, Tạ Lệ gần như hiểu ngay mấu chốt vấn đề, lập tức ném khẩu súng plasma chưa kịp bỏ vào bao lên chiếc bàn trà nhỏ.
“Anh tháo bộ định vị cho em đi, nếu để lại, về sau chắc chắn sẽ gặp rắc rối.”
Ôn Toại Bạch rửa mặt, lau mái tóc hơi ướt, bước dài tới, vừa tháo súng cho cô vừa cười hỏi:
“Sao nào, không sợ đánh rắn động cỏ à?”
Tạ Lệ lắc đầu: “Em cũng không biết nữa. Không thể trông mặt mà bắt hình dong được, trước đây ông ta còn giúp em khá nhiều, không ngờ lại âm thầm theo dõi em, đáng sợ thật.”
Ôn Toại Bạch thao tác rất nhanh, chỉ vài cái đã lấy ra một bộ định vị hình mảnh giáp đen nhỏ hơn móng tay, tiện tay bóp vụn rồi ném vào thùng rác.
“Sau này gặp chuyện gì thì phải cẩn thận hơn, tốt nhất nên bàn bạc với anh. Người khác có thể hại em, nhưng anh thì không.”
Tạ Lệ mỉm cười với anh, không phản bác.
“Biết rồi biết rồi, đừng lải nhải nữa.”
Anh nói không sai, trên cả hành tinh này, Ôn Toại Bạch chính là người mong cô bình an vô sự nhất.
Nhìn cô buộc khẩu súng plasma vào bao súng bên đùi, anh với tay nhặt chiếc ba lô đã chuẩn bị sẵn từ trước, đưa tay về phía cô:
“Trời vẫn còn sớm, đi ăn tối đã rồi hẵng đi.”
Có câu “có thực mới vực được đạo”, bữa nào cũng không thể bỏ.
Tạ Lệ vội đứng dậy, nắm lấy tay anh, hai người cùng rời khỏi ký túc xá. Xuống lầu, họ tình cờ gặp Lilya đang đi làm về.
Cô ấy thấy chiếc ba lô trên người Ôn Toại Bạch, nhíu mày: “Chị Tạ Lệ, hôm nay chị đi à?”
Tạ Lệ xoa rối mái tóc được chải chuốt gọn gàng của cô ấy: “Chị sẽ sớm quay lại. Em cứ yên tâm ở đây, từ nay sẽ không còn ai có thể ngăn cản em làm điều em muốn.”
Lilya tuy rất luyến tiếc nhưng không nói lời giữ chân, chỉ khẽ thở dài: “Viện trưởng nói em có năng khiếu, muốn em theo ông ấy học tập. Chị Tạ Lệ, em có lẽ phải từ bỏ nghiên cứu thực vật cổ mà em từng yêu thích nhất rồi.”
Nghe vậy, Tạ Lệ sững người: “Em... chắc chứ?”
Lilya cong khóe môi, gật đầu thật mạnh, ánh mắt vô cùng kiên định:
“Em chắc chắn. Bây giờ em mới nhận ra, thật ra em mới thực sự yêu thích nghiên cứu y học.”
Thật ra cô ấy muốn làm gì thì với Tạ Lệ cũng không quan trọng, chỉ cần là điều mình thích thì chắc chắn sẽ không hối hận.
“Vậy em cố lên nhé!”
Chia tay Lilya, Tạ Lệ không khỏi cảm thán:
“Thật tốt, con bé cũng đã tìm được hướng đi cho đời mình.”
Ôn Toại Bạch khẽ cười, vòng tay ôm eo cô, ghé sát tai cô, thì thầm hỏi:
“Còn em thì sao? Em đã tìm được chưa?”
Tạ Lệ nghĩ một lát, gật đầu: “Tất nhiên là tìm được rồi. Từ khi được phu nhân Sven đưa ra khỏi phòng thí nghiệm, em đã biết mình phải làm gì.”
Nghe đến đây, nụ cười trên mặt Ôn Toại Bạch nhạt dần:
“Em một mình về Ngân Hà Thành, anh thấy không yên tâm.”
Chưa để Tạ Lệ kịp nói, anh lại mở thiết bị đầu cuối, tìm một tấm ảnh gửi cho cô: “Đây là cấp dưới cũ của anh, tên là Trương Tuyết Kha, lính gác cấp A, hiện đang công tác tại bộ phận quân sự Ngân Hà Thành, là người đáng tin cậy. Anh sẽ để cô ấy đi theo bảo vệ em.”
Tạ Lệ: “...”
“Thật sự không cần đâu, anh còn không hiểu em sao? Dù là lính gác cấp nào đi nữa, đối với em thật sự chẳng có tác dụng gì.”
Dừng một chút, cô hạ giọng, vẻ thần bí: “Hơn nữa, em lợi hại hơn anh tưởng nhiều.”
Còn lợi hại ở chỗ nào, cô chỉ mỉm cười không nói thêm.
Ôn Toại Bạch cũng thở dài: “Nhưng anh không muốn em mạo hiểm.”
Vốn dĩ chuyện cô về Ngân Hà Thành lần này đã là một hành động vô cùng mạo hiểm. Mặc dù ngay khi sự việc vừa xảy ra, anh đã báo cho ông già, định để họ xử lý cùng.
Nhưng chuyện này liên lụy đến Tạ Lệ quá lớn, anh lại không dám nói nhiều, sợ để cấp trên chú ý đến cô, nên chỉ có thể đổ hết tội lỗi lên Hiệp hội hướng dẫn viên và cá nhân Nguyễn Quân.
Chuyện này vẫn chưa có kết quả rõ ràng, mà Tạ Lệ lại muốn về vào lúc này, anh làm sao có thể yên tâm được?
Dù sao Ôn Toại Bạch cũng có ý tốt, Tạ Lệ không tiện từ chối nữa, đáp: “Được rồi, biết rồi, anh gửi thông tin liên lạc của cô ấy cho em đi, lát nữa em sẽ liên hệ với cô ấy, được chưa?”
Nói thật, Tạ Lệ không phải là người thích đặt mình vào chỗ nguy hiểm, bằng không thì đã chẳng thể bình an vô sự sống dưới mí mắt của chính phủ liên bang và Hiệp hội hướng dẫn viên suốt bao nhiêu năm qua.
Ôn Toại Bạch không hề nghi ngờ năng lực của cô, ngược lại, anh lo lắng chính là năng lực của cô.
“Dù thế nào đi nữa, cố gắng đừng giải phóng tinh thần lực và pheromone hướng dẫn viên, dù có giải phóng cũng đừng để bất kỳ ai phát hiện.”
Dừng một chút, anh hạ giọng thấp hơn nữa, gần như thì thầm bên tai cô:
“Và điều anh không mong nhất, là được thấy tinh thần thể của em trên bản tin khẩn cấp của liên bang.”
Tạ Lệ: “...”
“Tóm lại, đừng để mọi chuyện đến mức không thể cứu vãn, được không?”
