Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Quái Vật Biến Dị Đều Là Nguyên Liệu Của Ta > Chương 48

Chương 48

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 48 có bản audio.

Chương 48: Kẻ gây tin đồn tên là Diêu Đào

 

Diêu Đào cảm thấy tốt hơn hết là nên báo chuyện này cho Ôn Ký Danh và những người khác.

 

Ôn Ký Danh sẽ tin lời cô, anh ấy sẽ tìm cách báo cho lực lượng vũ trang chính quy, để họ chuẩn bị trước.

 

Cô đang nghĩ ngợi, cây bút dừng lại hồi lâu không động đậy.

 

“Chị Diêu Đào, chị điền xong chưa, chúng ta nhanh vào thôi.” Mạnh Phàm giục.

 

Lúc này trời đã bắt đầu tối, trước cổng khu định cư không còn an toàn nữa.

 

Diêu Đào vội vàng điền nốt phần còn lại của tờ đơn.

 

Cô không biết rằng, ngay lúc Mạnh Phàm gọi tên cô, Võ Quân, đội trưởng đại đội vũ trang của khu định cư 002, vừa đi ngang qua. Anh nghe thấy tiếng Mạnh Phàm liền quay đầu nhìn về phía này.

 

Anh nhớ cậu thiếu niên Mạnh Phàm này, vì cậu ấy biết võ, từng muốn gia nhập đội vũ trang.

 

Nhưng cậu ấy còn quá nhỏ, nên bị từ chối.

 

Anh nhớ mấy hôm trước Mạnh Phàm cùng vài người sống sót đi đến khu 001.

 

Sao cậu ta lại về rồi?

 

“Đội trưởng, liên lạc viên của khu 001 đã về rồi.” Một thuộc hạ chỉ về phía trước nói.

 

Võ Quân nhìn thấy một luồng sáng đèn pin lóe lên trong rừng, một lúc sau ánh sáng đó đến trước mặt.

 

“Đội trưởng, tôi về rồi.” Liên lạc viên toàn thân đầy thương tích, thở hồng hộc, “Tôi còn tưởng tối nay không kịp về chứ.”

 

“Tình hình bên khu 001 thế nào?” Võ Quân hỏi.

 

Bọn họ đang cố gắng thiết lập liên lạc ổn định với các khu định cư khác.

 

Liên lạc viên lắc đầu, “Nghe nói có một đàn dơi biến dị lớn sắp tấn công khu 001, gây hoang mang trong đám người sống sót. Phía chính quy tuy không thể xác nhận tính xác thực, nhưng cũng đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.”

 

“Dơi biến dị?” Võ Quân cau mày.

 

Trước đây những con vật biến dị đến phá hoại khu định cư thường là bầy chuột biến dị và gián biến dị, anh lần đầu tiên nghe nói đến dơi biến dị.

 

“Đội trưởng, dơi không phải ăn côn trùng sao?” Một thành viên đội vũ trang hỏi.

 

Võ Quân không đáp, mà tiếp tục hỏi liên lạc viên: “Bọn họ lấy tin này từ đâu?”

 

“Là một người sống sót tên Diêu Đào phát hiện ra vấn đề đầu tiên, cô ấy báo cho một công nhân sửa mạch điện, người công nhân đó đã kịp thời báo lên cấp trên.”

 

Võ Quân càng nhíu chặt mày hơn.

 

Vấn đề mà phía chính quy còn không phát hiện ra, một người sống sót thật sự có thể nhìn ra vấn đề gì sao?

 

Anh thấy nghi ngờ.

 

Mười phần thì đến tám chín phần là người sống sót này muốn được chính quy coi trọng nên mới gây tin đồn.

 

“Cái tên Diêu Đào này hình như tôi đã nghe ở đâu rồi...” Võ Quân trầm ngâm.

 

Một lính gác ở cổng đột nhiên kêu lên, “Đội trưởng, cô gái đi vào cùng thằng nhóc Mạnh Phàm lúc nãy, cô ta tên là Diêu Đào.”

 

Võ Quân vội quay người tìm Mạnh Phàm và người tên Diêu Đào kia.

 

Nhưng phía sau bọn họ đã không còn một bóng người.

 

Võ Quân hỏi người phụ trách đăng ký ở cổng, “Người sống sót tên Diêu Đào đó đi đâu rồi?”

 

“Bọn họ vào rồi.”

 

“Tôi hỏi anh bọn họ đi đâu?”

 

Nhân viên vẻ mặt vô tội, “Tôi làm sao biết được, cô ta có nói đâu.”

 

“Cô ta thuộc đội nào?”

 

Nhân viên tìm ra tờ đơn Diêu Đào vừa điền, nhìn một lúc, “Cô ta không thuộc đội nào.”

 

Võ Quân cầm tờ đơn đó lên, “Mấy người đi tìm ở khu lều người sống sót, xem có tìm được cô ta không, đừng làm kinh động những người khác, tìm được thì dẫn cô ta đến chỗ tôi.”

 

“Rõ, đội trưởng!”

 

Lực lượng vũ trang tản ra trong khu định cư, tìm kiếm Diêu Đào.

 

Võ Quân vẻ mặt nghiêm túc.

 

Kẻ không có chứng cứ mà tung tin đồn thất thiệt như vậy, phải xử lý nhanh chóng.

 

Không thì sẽ gây hoang mang trong đám đông.

 

Người sống sót nếu rời khỏi khu định cư, ở ngoài hoang dã bọn họ gần như không thể qua đêm an toàn.

 

Vì sự an toàn của mọi người, anh phải bắt kẻ tung tin giả, trừng phạt thật nặng, để làm gương cho kẻ khác!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi