Chương 49: Tiến cử Mạnh Phàm vào đội của Ôn Ký Danh
Võ Quân cho người đi khắp khu trại người sống sót để tìm Diêu Đào, nhưng bọn họ không biết rằng Diêu Đào và Mạnh Phàm căn bản không hề đến khu vực này.
Sau khi vào, Diêu Đào đã hỏi thăm về đội của Ôn Ký Danh, rồi dẫn Mạnh Phàm trực tiếp đi tìm Ôn Ký Danh.
Ôn Ký Danh, Mộng Bảo và Hải Cách nhìn thấy Diêu Đào thì vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.
Diêu Đào giới thiệu Mạnh Phàm với bọn họ.
Ôn Ký Danh hỏi riêng Mạnh Phàm vài câu, Mạnh Phàm đều trả lời hết.
Ôn Ký Danh khá hài lòng, “Tuy còn nhỏ tuổi, nhưng nền tảng rất tốt, có thể ở lại.”
“Diêu Đào, tối nay cậu ngủ chung lều với tớ nhé.” Mộng Bảo lên tiếng mời, “Tối nay tớ có chuyện muốn nói với cậu.” Nói xong, cô ấy quay đầu nhìn Ôn Ký Danh và Hải Cách.
Ôn Ký Danh và Hải Cách đều gật đầu.
Diêu Đào cảm thấy chắc chắn có chuyện gì đó, nhưng chỉ cần đối phương không chủ động mở lời, cô tuyệt đối sẽ không hỏi thêm một câu nào, “Bố mẹ cậu đã tìm được chưa?” Cô đánh trống lảng.
“Tìm được rồi, nhưng họ không gia nhập đội, nên chỉ có thể ở bên khu trại người sống sót.” Mộng Bảo giải thích, “Buổi tối tớ thường ngủ bên chỗ bố mẹ.” Cô ấy rất vui khi được ngủ chung lều với Diêu Đào, nhưng Mạnh Phàm lại không vui.
“Chị, tối nay em muốn ngủ cùng chị.” Mạnh Phàm ấp úng, “Ngày mai chị đi rồi, em… hơi nhớ chị.”
Diêu Đào không suy nghĩ nhiều.
Mạnh Phàm mới 16 tuổi, bên cạnh lại không có bố mẹ, đột nhiên vào một đội xa lạ, chắc chắn sẽ bất an.
Huống chi kiếp trước cậu ấy cũng thường xuyên bám lấy cô như vậy.
Diêu Đào bèn gật đầu.
Ôn Ký Danh và những người khác rất bất ngờ, “Diêu Đào, cậu không định ở lại sao?”
Diêu Đào biết bọn họ hiểu lầm, “Tôi không phải đến để gia nhập đội của các anh.”
“Hiện giờ cậu ở trong đội của ai?” Mộng Bảo hỏi.
“Tôi không gia nhập đội nào cả.” Diêu Đào thản nhiên nói, “Trước đây tôi đã nói với các cậu rồi, tôi quen sống một mình, tự do tự tại.”
Nghe Diêu Đào nói cô không gia nhập đội nào khác, Mộng Bảo khuyên, “Cậu gia nhập đội bọn tớ đi, huấn luyện viên Ôn rất giỏi, hiện tại bọn tớ có hơn ba mươi thành viên, mà không ít người đã học được bắn cung, vật tư cơ bản của đội đều không thiếu.”
Diêu Đào lắc đầu, “Để sau đi, trong vòng một năm nay tôi sẽ không gia nhập bất kỳ đội nào.”
“Tại sao lại là trong vòng một năm?” Mộng Bảo tò mò.
“Các cậu nghĩ khu định cư có thể duy trì được bao lâu?” Diêu Đào hỏi.
Ôn Ký Danh không nói gì, Mộng Bảo ngơ ngác, Hải Cách trầm giọng nói, “Theo tình hình hiện tại thì vài tháng thì không vấn đề, nhưng thời gian lâu hơn một chút thì khó nói.”
Khu định cư chỉ phụ trách bảo vệ người sống sót, cung cấp điều kiện ở cơ bản, chứ không có khả năng cung cấp lương thực hằng ngày.
Người sống sót ở đây có thể được bảo vệ miễn phí, nhưng họ không giao nộp vật tư, nhân viên chính phủ hằng ngày cũng tiêu hao vật tư, lực lượng vũ trang của họ cũng phải ăn uống, thời gian lâu dài, họ có thật sự chịu nổi không?
Diêu Đào thấy Mộng Bảo vẫn chưa hiểu, bèn giải thích: “Hiện tại là thời kỳ đầu ngày tận thế, động vật trong thành phố chỉ giới hạn ở một số loài động vật nhỏ từng sống trong thành phố trước đây. Cùng với việc ảnh hưởng của con người giảm đi, các loài động vật sẽ sinh sôi nảy nở với tốc độ chóng mặt, mở rộng quần thể. Đến lúc đó, con người thật sự có thể giữ được khu định cư sao?”
Mộng Bảo nghĩ thông suốt, kinh ngạc đến mức không khép được miệng, “Có vẻ… không giữ được.”
Số lượng lực lượng vũ trang của khu định cư căn bản không đủ.
“Đến lúc đó các cậu, những đội như thế này sẽ làm gì?” Diêu Đào nhìn về phía Ôn Ký Danh.
Đội chiến đấu cũng cần có doanh địa riêng, khu định cư không thể bảo vệ, đội chỉ có thể tự bảo vệ mình.
Nhưng nếu đội phân người canh giữ doanh địa, thì chắc chắn sẽ giảm số người ra ngoài săn bắn và tìm kiếm vật tư.
Đội có nhiều người, miệng ăn cũng nhiều, áp lực lớn.
Đội có ít người… đến giai đoạn sau thì ngay cả bảo vệ bản thân cũng không làm được.
Ôn Ký Danh lập tức cảm thấy áp lực như núi.
Diêu Đào đã trải qua kiếp trước, cô biết một năm sau, các khu định cư sẽ lần lượt bị bỏ hoang.
