Chương 34: Bố Cố (4)
“Chị dâu, sau này chị có việc gì cần làm thì cứ tìm em nhé! Em biết làm hết mọi việc.
Em không đòi hỏi gì khác, chỉ cần lo cho em bữa cơm là được.”
Tô Văn Kiệt: “Đúng đúng đúng, em cũng làm được hết. Chị chỉ cần lo cơm là được. Mấy món này ngon quá, đã lâu rồi em chưa được ăn những món như thế này. Ở nhà ăn lớn, ngày nào cũng khoai tây sợi hoặc khoai tây nghiền, thi thoảng mới có cơm mà chẳng có món ăn kèm gì.
Còn thịt thì khỏi nói, có bao giờ được ăn thịt ngon như thế này đâu, đa số chỉ có mấy lát thịt cho có lệ.”
Vị trị liệu sư tên Tương Vĩ cũng vội vàng nói muốn gia nhập vào đội ngũ của Cố Thấm Thấm.
“Mấy món này bình thường mà! Trên mạng chẳng phải mua được sao?”
“Ôi, đừng nói nữa. Trên mạng thì có đấy, nhưng không ngon, lại không đủ cay, mà bán thì đắt kinh khủng.”
Mấy người bọn họ tuy thu nhập cũng khá, nhưng còn phải nuôi gia đình, làm sao dám phung phí điểm được.
Ăn xong, Cố Thấm Thấm bảo Lưu Thành Ký liên lạc với Mộ Phối Viêm xem tình hình bên đó thế nào.
Chuyến đi này của Mộ Phối Viêm cũng rất thuận lợi.
Lúc này người ta cần đồ tiếp tế đều là lương thực, nước và xăng dầu.
Những báu vật vô giá từng một thời giờ đây đổi không nổi một bao gạo.
Bảo vật trong viện bảo tàng nước Y chẳng có ai thèm lấy.
Mộ Phối Viêm dẫn người đến, rất thuận lợi lấy được thứ họ muốn.
Chủ yếu là vì mấy thứ đó bây giờ ngay cả người canh giữ cũng không có.
Chỉ có một đám tang thi, phần lớn là nhân viên công tác của viện bảo tàng.
Tuy họ có gặp phải vài con tang thi cấp ba lợi hại, nhưng đám người này đều là tinh anh trong số dị năng giả.
Có lẽ ngay cả người nước Y cũng không ngờ Tung Của lại điều động nhiều tinh anh dị năng giả như vậy, chỉ vì những thứ hiện giờ không ăn được không uống được.
Mộ Phối Viêm lấy được đồ rồi liền dẫn người rút lui, đi tìm Cố Thấm Thấm.
Lúc Mộ Phối Viêm trở về thì trời đã gần sáng.
Đã đến thì tất nhiên không có chuyện tay không mà về.
Nghỉ tại chỗ ba tiếng, ăn chút gì đó, cả đoàn người chia thành ba đội bắt đầu thu thập vật tư hữu dụng khắp nước này.
Thêm vào đó, Cố Thấm Thấm chính là một cái kho hàng khổng lồ.
Hai dị năng giả không gian khác cũng ra sức nhét đồ đạc của người nước Y vào không gian.
Dùng được hay không dùng được đều lấy, trên đường nhìn thấy xe buýt đỗ ven đường mà bọn họ cũng không bỏ qua.
Bọn họ ở nước Y một tháng, gần như quét sạch cả nước Y.
Mỗi đội gần hai mươi người, lúc đó ở nước Y có thể nói là vô địch, không người hay tang thi nào có thể cản được bước chân của bọn họ.
Bọn họ ở nước Y lâu như vậy mà vẫn không bị quân đội nước Y phát hiện.
Một là do Mộ Phối Viêm và mọi người ngụy trang quá tốt, hai là nước Y quá hỗn loạn, các loại tiểu đội đủ kiểu quá nhiều.
Đội ngũ đi thu thập vật tư khắp nơi như bọn họ nhiều vô kể.
Chỉ có điều những đội khác đa số chỉ hứng thú với đồ cần thiết, còn kiểu gì cũng lấy như bọn họ thì hiếm thấy.
Để giảm xung đột, khi chạm mặt các đội khác, Mộ Phối Viêm thường nhường lương thực cho bọn họ.
Mộ Phối Viêm còn bảo tất cả mọi người bịt kín đầu mặt, đến cả mắt cũng không lộ ra. Hơn nữa trong đám của bọn họ, ngoại trừ Cố Thấm Thấm, hầu như ai cũng nói được tiếng nước Y lưu loát.
Vì vậy cả đoàn người này thu thập vật tư ở nước Y đúng là thu đến phấn khởi.
Số vật tư này họ nộp lên một phần, còn lại thì chia đều. Tuy người đông, nhưng vật tư cũng nhiều mà!
Nghĩ đến mấy thành phố ven biển vẫn còn phía trước, đứa nào cũng như được tiêm máu gà, không thể nào dừng lại được.
Chẳng mấy chốc lại thêm một tháng trôi qua, tính ra họ ra ngoài đã được hai tháng rồi.
Hôm ấy bọn họ nhận được tin, hai ngày nữa trời sẽ đổ mưa to, cấp trên yêu cầu bọn họ lập tức về nước.
Lúc này, nhóm Hắc Kỵ Sĩ đã đi qua các thành phố ven biển của nước F, đang chuẩn bị đặt chân lên đất nước F.
Lăn lộn bên ngoài lâu như vậy, một số đội ngũ địa phương nước Y đã gọi bọn họ là Hắc Kỵ Sĩ.
“Thấm Thấm, thời tiết sắp thay đổi, chúng ta nên về thôi.”
“Được.”
Họ tìm một hòn đảo hoang vắng, hai giờ sau, một dị năng giả hệ Thổ nhanh chóng xây dựng xong một đường băng có thể cho máy bay cất cánh.
Nhờ dị năng tinh thần của Cố Thấm Thấm bảo vệ, máy bay rất nhanh đã cất cánh.
Máy bay xuyên qua tầng mây dày đặc, bay lên độ cao mười nghìn mét.
Bọn họ thấy cả bầu trời đã bị mây đen dày đặc bao phủ.
Một trận mưa cực lớn sắp ập đến.
Không xa đường băng, hai người mặc áo đen đang nhìn một chiếc máy bay biến mất trong màn mưa mù mịt.
[“Đại ca, bọn họ cuối cùng cũng đi rồi. Đây là những người gì vậy? Ghê gớm thật, thời tiết như thế này mà vẫn lái máy bay bay lên trời được.
Đại ca, bọn họ lấy mấy thứ đó làm gì? Không ăn được không uống được, bây giờ lương thực và dầu mới là thứ đáng giá nhất.
Đám người này đúng là một lũ ngốc, thực lực mạnh vậy mà lại chuyên đi thu gom đồ bỏ đi.”]
[“Cậu thì biết gì chứ, người ta chỉ đến để lấy lại đồ của nhà họ thôi. Có thể để lại lương thực cho chúng ta cũng chỉ vì trong xương máu họ thấm sâu chữ nhân từ.
Đi thôi! Chuyện này không liên quan gì đến chúng ta, người đã đi thì cũng thôi.
Giờ bọn họ đã đi, nước F từ nay sẽ là thiên hạ của Kỵ Sĩ Cá Sấu chúng ta.
Ha ha!
Chúng ta đi thôi....”]
♥
Máy bay vừa bay lên cao
“Ầm...”
Bỗng một tiếng sấm vang lên.
Chẳng bao lâu sau, sấm chớp ầm ầm.
Mưa càng lúc càng lớn, không còn là cơn mưa phùn như trước nữa.
Trời dường như bị ai đó chọc thủng một lỗ hổng.
May là máy bay của bọn họ bay khá cao nên cơn mưa này không ảnh hưởng gì đến họ.
Trong máy bay, Cổ Nguyệt Na dựa sát vào lòng Cố Thịnh Đạt.
Cô bị thời tiết này dọa cho run cầm cập.
Trên cả máy bay, chỉ có mình cô là người không có dị năng.
Cố Thịnh Đạt ôm cô chặt hơn, bảo cô đừng sợ, có Thấm Thấm ở đây thì bọn họ sẽ không sao đâu.
Tô Văn Kiệt: “Trời ơi, đây là ngày tận thế đến nơi à? Bây giờ hẳn là ban ngày chứ nhỉ? Sao bên ngoài tối om thế này?”
Lưu Thành Ký: “Đây đã là độ cao tối đa máy bay có thể bay được rồi, vậy mà vẫn bị mây đen dày đặc đè xuống.”
Tô Văn Kiệt: “Lam Tinh sắp biến thành một quả cầu nước rồi à? Lấy đâu ra lắm nước thế này?”
Những người khác trên máy bay cũng căng thẳng nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Rẹt...”
Một tia chớp sáng rực bổ xuống máy bay.
Nhưng máy bay chỉ phát ra một lớp ánh sáng trắng ở bề mặt, không bị tổn hại gì thực chất.
“Rẹt... ầm...”
Một tia, hai tia... ba tia...
Máy bay trên cao liên tục bị sét tấn công.
Tô Văn Kiệt: “Cảnh tượng này thật giống hệt cảnh những người trong tiểu thuyết huyền huyễn mình đọc đang vượt lôi kiếp vậy.
Trong đội chúng ta có dị năng giả hệ Lôi không? Nếu có thì có thể hấp thụ sấm sét để thăng cấp rồi.”
Cố Thấm Thấm: “Sấm sét không đánh vào được bên trong nên họ không hấp thụ được. Nhưng về đến nhà rồi có thể thử một chút.”
Cố Thịnh Đạt: “Tôi chính là dị năng hệ Lôi, đến lúc đó nhất định phải thử một chút.”
Giờ ông đã nếm được mùi vị trở thành cường giả, nên không muốn mình trở lại tầm thường nữa.
Hai tháng nay ở bên ngoài, ông thật sự học được quá nhiều thứ, khiến dị năng của mình càng thêm lợi hại.
