Chương 35: Đưa mẹ về căn cứ
Sau hơn mười giờ bay, cuối cùng máy bay cũng trở về Căn cứ Hoa Trung số 1.
Bên phía Tung Của, mưa vẫn chưa xuống quá lớn, nhưng trên tivi và các nền tảng video ngắn, nhà nước đã thông báo cho mọi người bắt đầu tích trữ vật tư.
Gia đình nào có điều kiện thì tối thiểu phải tích trữ lương thực đủ một năm.
Tính theo tiêu chuẩn mỗi người mỗi ngày nửa cân gạo, một người gần như cần tích trữ khoảng hai trăm cân gạo.
Lại tích trữ thêm một trăm cân khoai tây, mười cân thịt, hai thùng dầu thực vật, hai cân muối, hai cân đường.
Cứ theo tiêu chuẩn này mà tích trữ.
Ai có năng lực thì có thể tích thêm, vì không ai biết sau mùa mưa sẽ là thời tiết gì.
Các chuyên gia khí tượng dự đoán, sau mùa mưa sẽ là mùa băng giá.
Nếu là như vậy, còn phải tích trữ các loại vật tư giữ ấm.
Có thể nói, khi Cố Thấm Thấm xuống máy bay trở về căn cứ, cả căn cứ vô cùng nhộn nhịp.
Những người đã lâu không ra khỏi nhà đều dầm mưa đi tìm vật tư, hoặc đến cửa hàng chính phủ chỉ định mua vật tư.
Có bà thím thông minh biết mọi người đang cần trữ rau, đã bắt đầu đăng video ngắn trên nền tảng hướng dẫn cách muối dưa để ăn được lâu.
Dù sao thì kiếm được chút điểm trước cái đã.
Chính phủ kêu gọi mọi người, tích trữ đủ một năm là được rồi, còn lại thì cứ để trong kho chính phủ bảo quản.
Vì thời gian quá lâu, nếu có người bảo quản không tốt lương thực thì sẽ lãng phí.
Bất quá thời tiết tốt của Tung Của cũng không kéo dài được bao lâu.
Ba ngày, chỉ vỏn vẹn ba ngày, rồi toàn bộ Tung Của bị mưa sấm sét bao vây.
“Ầm ầm, ì ùng... tí tách... rắc...”
Cố Thấm Thấm đứng bên cửa sổ nhà mình nhìn ra ngoài trời sấm chớp đùng đoàng, cùng một bóng dáng dưới màn sấm sét.
Mộ Phối Viêm đứng phía sau ôm cô.
“Đừng lo, bố em bây giờ năng lực vẫn rất mạnh, ông ấy có thể chịu được.”
“Ừm! Em chỉ nhìn thôi.”
Cố Thịnh Đạt lúc này giống như một người hùng, đứng dưới mưa sấm sét hấp thụ tia sấm sét.
Lần đầu hấp thụ, vì chưa chuẩn bị, ông suýt bị sét đánh thành than củi.
May mà ông là dị năng giả hệ Lôi, lập tức hấp thụ toàn bộ sấm sét trên người.
Giờ ông đã không nhớ mình bị sét đánh bao nhiêu lần rồi, đã quen với cảm giác dòng điện chạy khắp người.
Sự huyền diệu của sấm sét, ông cũng hiểu được nhiều hơn.
Giống như Thấm Thấm nói, chưa trải qua thì làm sao hiểu được.
Vậy nên, cứ tới đi! Sấm sét hãy mãnh liệt hơn nữa đi!
Thấm Thấm đã nói, dị năng giả mạnh nhất có thể nâng tốc độ của mình lên như tia chớp.
Ông bây giờ vẫn còn như rùa bò.
Vậy nên, cố gắng lên!
“Rắc rắc...”
Cổ Nguyệt Na cắn môi dưới, sốt ruột nhìn người đàn ông của mình dưới màn mưa sấm sét.
Sắc mặt bà không được tốt.
Cố Thấm Thấm nhìn một lúc, thấy cha mình không có chuyện gì thì không chú ý nữa.
“Mẹ, mẹ ngồi nghỉ đi! Cha sẽ không sao đâu.”
“Thấm Thấm, mẹ không sao.”
“Ừm! Mẹ phải quen dần đi, sau này chuyện như vậy sẽ thường xảy ra.”
Hai mẹ con đã sống chung với nhau hơn hai tháng, Cố Thấm Thấm đã hiểu rất rõ người mẹ ruột này của mình.
Bà mẹ ruột này của cô có lẽ đã trải qua quá nhiều biến cố trong cuộc sống, cả người trở nên nhạy cảm và yếu đuối.
Nhưng nói bà yếu đuối, vậy mà bà lại có thể sống một mình nhiều năm như thế.
Chỉ có thể nói bà cũng là một kẻ mâu thuẫn.
Bất quá Cổ Nguyệt Na đối với Cố Thấm Thấm là rất tốt, không hay khóc trước mặt cô.
Nhưng lại thường khóc trước mặt cha cô, thật sự là khóc sướt mướt.
Mà cha cô lại đúng là mắc câu đó.
Chỉ cần mẹ cô khóc, cha cô sẽ không điều kiện đồng ý hết mọi thứ.
Bất quá Cố Thấm Thấm không quan tâm, chỉ cần mẹ an an phận phận ở nhà, cô không ngại nuôi bà cả đời.
Cố Thấm Thấm an ủi mẹ một lát rồi đi tìm Mộ Phối Viêm.
Trong hai tháng này, Cố Thấm Thấm và Mộ Phối Viêm đã chiêu mộ được hai đội ngũ.
Tổng cộng có mười hai người.
Hiện giờ Mộ Phối Viêm đã đưa tất cả bọn họ về biệt thự của mình ở.
Mặc dù bọn họ bên ngoài cũng có chỗ ở.
Nhưng Mộ Phối Viêm cảm thấy biệt thự an toàn hơn, dù sao phòng đều bỏ trống, giường cũng có sẵn, nên bảo họ dọn qua ở, như vậy cũng giảm bớt gánh nặng cho người bên ngoài.
Tiện thể còn có thể bảo vệ an toàn cho Thấm Thấm.
Bốn giờ sau, Cố Thịnh Đạt hấp thụ sấm sét gần như đủ rồi trở về.
Ông vừa bước vào cửa nhà, Cổ Nguyệt Na đã đón lấy quan tâm ông.
Hai người này bây giờ lại quay về thời kỳ yêu đương, tốt đẹp không còn gì bằng.
Cố Thịnh Đạt bây giờ có vợ hiền bên cạnh, con gái cũng ở cùng, ông hoàn toàn không nghĩ đến người phụ nữ tên Thành Thu Nguyệt kia bây giờ ra sao.
Cố Thấm Thấm cũng đã lâu không nghĩ đến người phụ nữ tên Cố Hương Hương.
Nhưng Thành Thu Nguyệt và Cố Hương Hương lại đang nghĩ đủ mọi cách, hy vọng có thể liên lạc lại với Cố Thịnh Đạt.
Hơn hai tháng không có Cố Thịnh Đạt.
Cuộc sống của Thành Thu Nguyệt từ thiên đường rơi xuống địa ngục.
Số điểm ít ỏi của bà ta đã tiêu sạch từ lâu.
Người không có điểm lại bày đặt cái giá của người có điểm.
Ngày ngày ở nhà, hai mẹ con đều không ra ngoài tìm việc làm, suốt ngày ở nhà mua sắm và gọi đồ ăn mang tới.
Anh giao hàng ngày nào cũng tới cửa, hàng xóm bên cạnh đều có ý kiến với họ.
Bây giờ ngay cả người có điểm, cuộc sống cũng không đến mức như họ.
Đúng là không biết nói gì cho phải.
Trong một đường hầm dưới lòng đất, Cố Hương Hương nắm chặt tay mẹ mình.
“Mẹ, điểm của chúng ta không còn nhiều nữa, bây giờ làm sao đây? Chúng ta thật sự đi vay nặng lãi sao?
Đến lúc đó nếu trả không nổi sẽ bị người ta đánh chết mất.”
“Không sợ, chúng ta dùng chứng minh thư của thằng em con để vay. Cái lão Cố Thịnh Đạt đó không phải đã nói sẽ cho thằng em con năm mươi triệu điểm sao?
Chúng ta phải nghĩ cách bắt lão lấy số điểm đó ra, không thì con trai lão bị đánh, xem lão liệu hồn thế nào?”
Thành Thu Nguyệt lúc này giống như một người đàn bà thần kinh phát điên, ngay cả con trai mình cũng không buông tha.
Tối qua, Cố Hương Hương lướt thấy video ngắn Cố Thấm Thấm quay, trong video lại thấy Cố Thịnh Đạt nắm tay một người phụ nữ.
Cố Hương Hương lập tức đưa cho bà ta xem.
Dù đã hơn hai mươi năm trôi qua, nhưng Thành Thu Nguyệt vẫn liếc mắt nhận ra ngay, người phụ nữ đó chính là người yêu cũ của Cố Thịnh Đạt, Cổ Nguyệt Na.
Bà ta tự nhủ, sao Cố Thịnh Đạt đột nhiên bỏ mình, thì ra là con hồ ly tinh đó lại quay về.
Trong lòng bà ta hận thù ngút trời, nhưng hiện tại căn bản không tìm được Cố Thịnh Đạt đang ở đâu.
Bà ta gọi điện cho con trai, con trai cũng không thèm để ý, bảo là đang rất bận.
Hơn nữa nó cũng không biết cha nó ở nơi nào.
Thành Thu Nguyệt lúc này sao có thể tin lời con trai, bắt nó lập tức về nhà.
Thành Vũ lúc này làm sao có thể về nhà, cậu ta đang bị mắc kẹt trong một thành phố, mẹ gọi điện tới không hỏi cậu ta sống chết ra sao, vừa lên tiếng đã bắt cậu ta đi tìm cha đòi điểm.
Bây giờ cậu ta còn lo không xong cho bản thân, nào rảnh để ý đến bà mẹ đang ở nhà làm mưa làm gió.
Thành Thu Nguyệt thấy khống chế không được Thành Vũ, bà ta nghĩ đến Hùng đại ca.
Trước đây Cố Hương Hương chính là bỏ tiền thuê Hùng đại ca bắt cóc Cố Thấm Thấm đi bán.
Bây giờ bà ta liền muốn đi tìm Hùng đại ca, xem có cách gì đối phó với Cố Thịnh Đạt.
