Chương 46: Cửa hàng
“Bây giờ các nhà khoa học của nước ta rất giỏi, đâu còn như một năm trước được nữa.”
Hai người vừa trò chuyện vừa cười nói, rất nhanh đã đến dưới chân tường thành.
Mộ Phối Viêm trực tiếp đưa Cố Thấm Thấm đi thang máy lên tường thành.
Cả tường thành được bọc kín bằng sắt.
Trên đỉnh tường thành có thiết kế những vị trí chuyên dụng để tấn công.
Sau đó mới đến những gian hàng nối liền nhau.
Tính cả hai bên, họ có một trăm gian hàng, lúc này đã mở cửa kinh doanh.
Hàng hóa để trực tiếp, trên mỗi món đều có thẻ từ. Muốn mua gì thì khách tự lấy, bên cạnh có nhân viên giới thiệu. Cầm món mình thích đến quầy thu ngân thanh toán rồi khử từ là xong.
Chỉ những món đã khử từ mới có thể mang ra khỏi cửa hàng trên tường thành.
Trình độ công nghệ ở đây cao hơn trước rất nhiều, mua sắm cũng tiện hơn.
Hơn nữa, nơi này có dị năng giả tinh thần tuần tra. Nếu gặp kẻ trộm cắp thì sau này đừng mong được lên cửa hàng trên tường thành nữa.
Cố Thấm Thấm dẫn con đi dạo quanh khu mua sắm.
Cô thấy rất nhiều phụ nữ, lấy món mình muốn mua đưa cho nhân viên khử từ, nói địa điểm một quán trà sữa rồi vào quán trà sữa nghỉ ngơi.
Nhân viên khử từ, thanh toán xong sẽ mang đồ đến quán trà sữa giao cho khách.
Có người thì trực tiếp vào quán mình thích để ăn, muốn gì mua ngay trên điện thoại, đưa địa chỉ cho nhân viên là họ mang đến tận nơi.
Cả khu trên tường thành giống hệt một trung tâm thương mại trước kia.
Đồ ăn, quần áo, đồ dùng, giải trí, cùng đủ loại quán cà phê, trà sữa, quán bar, lẩu, nướng…
Còn có cả văn phòng của một số môn phái.
Cố Thấm Thấm dẫn con trai đi dạo một lúc rồi quay lại, không đi tiếp nữa.
Cô quay về văn phòng của Mộ Phối Viêm.
Mộ Phối Viêm đang họp, cô bèn dẫn con trai lên chỗ ở của gia đình họ ngay trên đó.
Chỗ ở nằm ngay phía trên văn phòng, gồm hai phòng ngủ, một phòng khách và một ban công.
Đứng trên ban công có thể nhìn thấy toàn bộ căn cứ, tầm nhìn rất tuyệt.
Vật liệu làm căn nhà cũng thuộc loại tốt nhất, bên trong dù xuân hạ thu đông đều giữ nhiệt độ khoảng hai mươi độ.
Phòng khách lắp một chiếc tivi cực lớn, sau này bọn trẻ có thể xem tivi, chơi game ngay trong phòng khách.
Về phòng ngủ, một phòng là phòng ngủ chính của hai vợ chồng, một phòng là phòng em bé dành cho các con. Trong phòng được thiết kế đặc biệt, tuy chỉ có một phòng nhưng mỗi đứa trẻ đều có không gian riêng.
Cố Thấm Thấm vừa tham quan xong phòng em bé thì Mộ Phối Viêm về.
“Thế nào? Vợ yêu có thích không? Có hơi nhỏ một chút không?”
“Không, em rất thích.”
“Vốn có thể làm rộng hơn một chút, nhưng anh muốn sắp xếp thêm vài phòng cho mọi người trong đội, để sau này họ đều có thể ở trên này, lúc ra nhiệm vụ cũng tiện hơn.
Còn chuyện ăn uống, quán ăn bên cạnh là của vợ chồng mình. Em muốn ăn gì thì gọi điện bảo họ mang lên, hoặc xuống dưới ăn cũng được.”
Mộ Phối Viêm kéo Cố Thấm Thấm vào lòng.
“Đi thôi, chúng ta đi ăn, tiện thể làm quen với đồng đội.”
Dạo này đội của Mộ Phối Viêm đã mở rộng không ít.
Cô, với tư cách là nữ chủ nhân, vẫn còn nhiều người chưa quen, hôm nay nhân tiện đi làm quen.
Mộ Phối Viêm dẫn Cố Thấm Thấm và bọn trẻ xuống quán ăn dưới lầu.
Hôm nay quán ăn không phục vụ khách bên ngoài.
Cố Thấm Thấm bước vào quán ăn thì thấy một nhóm người đang ngồi nói chuyện.
Có nam có nữ, nhìn qua gần như đều là dị năng giả cấp cao.
Mọi người thấy Mộ Phối Viêm đều đứng dậy gọi “đội trưởng”.
Có người quen Cố Thấm Thấm đã gọi “chị dâu”.
“Đây là phu nhân của tôi, Cố Thấm Thấm. Sau này nếu tôi không có mặt ở căn cứ, đội sẽ do phu nhân quyết định.
Có việc gì thì mọi người tự giải quyết, không giải quyết được mới tìm phu nhân.”
“Rõ, đội trưởng.”
Cố Thấm Thấm dùng tinh thần lực quét qua những người có mặt. Tất cả đều cảm thấy như bị một con dã thú nhìn chằm chằm, lông tơ dựng đứng cả lên.
Vốn có người còn nghĩ phu nhân của đội trưởng chỉ là cái bình hoa, giờ thì đến thở mạnh cũng không dám.
Cố Thấm Thấm: “Từ nay chúng ta là người một nhà. Người một nhà thì không nói lời khách sáo. Sau này mọi người cứ làm tốt việc của mình, tôi và đội trưởng Mộ sẽ không bạc đãi ai. Có khó khăn gì cứ nói ra, chỗ nào tôi giúp được thì tôi sẽ giúp.
Tôi ghét nhất là sự phản bội. Năng lực kém một chút không sao, nhưng dám phản bội thì sẽ bị trừng phạt rất nghiêm khắc đấy!”
“Dạ, không dám.”
Cố Thấm Thấm nói chuyện dịu dàng, nhưng tất cả những người có mặt đều cảm thấy linh hồn mình đang run rẩy.
Xem chừng phu nhân đội trưởng còn lợi hại hơn cả đội trưởng.
Có vài nữ đội viên vốn có chút tình ý với Mộ Phối Viêm.
Giờ nhìn thấy Cố Thấm Thấm như vậy, chút tâm tư kia tan biến hết. Mạng nhỏ quan trọng hơn!
Mộ Phối Viêm xoa xoa mũi.
Vợ ở nhà sinh con, anh suýt quên mất tính cách bá đạo của cô.
“Được rồi, chúng ta ăn cơm thôi!”
Trước bữa ăn, một số đội viên mang quà đã chuẩn bị đến tặng hai tiểu chủ nhân.
Cố Thấm Thấm đều cười nhận.
Cô bảo Mộ Phối Viêm nhớ kỹ những người tặng quà, sau này đều phải đáp lễ.
“A! Ối!... A! Ối!...”
Hai đứa bé thấy nhiều quà như vậy thì vui mừng khôn xiết.
Chúng nhao nhao đòi mẹ lấy đồ chơi cho chơi.
Cố Thấm Thấm chấm chấm mũi bọn trẻ.
“Các con còn bé thế này, tay chưa có sức, ngồi cũng chưa vững, chơi đồ chơi gì chứ! Ngoan ngoãn nghe lời, hiểu chưa?”
Mộ Hiểu Hiểu kêu “ô a ô” phản đối.
Cố Thấm Thấm: “Anh xem con gái anh kìa.”
Mộ Phối Viêm: “Đừng quấy. Chờ về nhà bố sẽ cho chơi.”
Nhận được lời hứa của bố, hai đứa nhỏ mới chịu yên.
Cố Thấm Thấm dẫn bọn trẻ ở lại cùng Mộ Phối Viêm xử lý vài việc rồi cùng nhau về biệt thự.
“Vợ à, sau này chúng ta cùng đi làm, cùng tan làm, được không?”
“Được thôi! Em thì không vấn đề gì, cứ hỏi con trai con gái anh xem.”
Lúc này hai đứa nhỏ đều đã ngủ cả rồi, hỏi cũng bằng thừa.
Mộ Phối Viêm: “Hai đứa này năng lượng dồi dào quá. Đưa chúng theo cũng tốt, nếu không một mình em trông hai đứa thì vất vả lắm.”
“Bọn em đi cùng có ảnh hưởng đến công việc của anh không?”
“Không. Giờ tường thành gần như đã xây xong, đang xây thêm những thứ khác. Mọi người sau thời gian phối hợp vừa rồi, muốn xây gì chỉ cần đưa bản thiết kế xuống là được, người bên dưới sẽ lo liệu.”
“Mùa băng giá sắp đến, anh đã nghĩ đến chuyện lương thực chưa?”
“Ừ! Đợi mưa tạnh, căn cứ sẽ tổ chức một buổi săn. Chẳng phải nghe nói trên núi có nhiều dị thú sao? Đến lúc đó đi diệt một mẻ trước.
Chứ cứ để qua mùa băng giá rồi mới ra tay, anh sợ đến lúc đó chúng ta không giết nổi chúng.
Còn đám tang thi cũng phải xử lý một chuyến.”
“Phía chính phủ có cử người theo dõi đám tang thi đó không?”
“Ừ! Vẫn luôn có người theo dõi. Tang thi ở một thành phố đã tiến hóa ra một con vua tang thi cấp bốn, nhưng vẫn nằm trong tầm khống chế. Đợi mưa tạnh sẽ có người đi xử lý.”
“Không phải bọn anh đang nuôi tang thi đấy chứ?”
“Hề hề, dị năng giả cấp cao cũng cần phải thăng cấp chứ.”
Cố Thấm Thấm nghe mà hết nói nổi, những người này đúng là ghê gớm.
“Các anh không lo nuôi ra một con cấp năm à?”
“Không sao. Có con cấp năm thì càng tốt, vừa hay để dành cho em dùng.”
