Chương 47: Dị năng tinh thần cấp năm
“Em không cần. Nếu em muốn thì tự em sẽ đi tìm.”
“Em à, đừng vất vả như thế. Em muốn thứ gì, anh đều có thể tìm cho em. Em cứ ở nhà trông bọn trẻ là được.”
“Yên tâm, em không hứng thú với đánh đánh giết giết. Nhưng tinh hạch dị năng của bản thân em vẫn muốn tự mình đi tìm.”
“Được. Nếu em có mục tiêu, anh sẽ dẫn em đi cùng.”
“Anh à, có một quốc gia thật tốt.”
“Đương nhiên. Trước bộ máy quốc gia, tang thi dù mạnh đến đâu cũng chỉ là một vật chứa tinh hạch. Đừng nói cấp năm, đến cấp sáu chúng ta cũng giết được nó, nhiều nhất là phí công thôi.”
Không cần nói cũng biết thứ bị lãng phí ở đây là gì.
“Báo cho em một tin: nước R đã bị một con tang thi hệ tinh thần cấp năm chiếm đóng. Khi có cơ hội, anh sẽ dẫn đội đi lấy tinh hạch của nó về tặng em, coi như quà của anh, thế nào?”
“Cái gì? Không phải chứ? Nhanh vậy sao? Nước R chắc không còn lại bao nhiêu đất đai nhỉ? Mưa to thế này, bây giờ e rằng chỉ còn một hòn đảo nhỏ.”
“Ừ, không còn nhiều nữa. Người có năng lực đều đã chạy hết, nên nó mới bị một con tang thi dị năng tinh thần cấp năm chiếm lấy.”
“Vậy phải xử lý con tang thi này sớm mới được, em lo nó sẽ chạy sang nước mình.”
“Ừ, đã có người đang giám sát nó, em đừng lo.”
Cố Thấm Thấm nhìn dáng vẻ đầy tự tin của chồng mình.
“Bọn anh không phải là đã coi nơi đó thành nơi nuôi tang thi đấy chứ?”
“Ha ha, cũng không trách được bọn anh. Nơi đó không còn người sống, bốn bề lại là biển, đúng là một nơi nuôi tang thi rất tốt. Dị năng giả cấp cao như bọn anh cần thăng cấp, đặc biệt là tinh hạch không gian mà dị năng giả không gian cần lại chẳng có chỗ nào tìm. Giờ có một nơi như vậy, chỉ cần phát hiện tang thi không gian cấp thấp, họ sẽ bắt thẳng ném lên đảo để nó tự lớn lên.”
“Khó trách em thấy dị năng giả không gian ở căn cứ mình nhìn chung đều khá cao.”
“Ha ha, họ có cao đến đâu cũng không so được với em.”
Cố Thấm Thấm là dị năng giả hệ tinh thần cấp năm. Cô giấu mọi người, nhưng không giấu lãnh đạo căn cứ. Cho nên con tang thi dị năng tinh thần cấp năm trên đảo mới có thể được giữ lại; nếu không, ngay từ khi nó còn cấp bốn đã bị thu hoạch rồi.
“Em à, thế giới này không còn như trước nữa. Mạnh được yếu thua, ai thích nghi thì sống.”
“Còn những nước nhỏ xung quanh thì sao?”
“Những nước ven biển gần như đã biến mất. Trong căn cứ Hoa Bắc số 2 có rất nhiều người nước ngoài, lãnh đạo đang bàn xem xử lý họ thế nào.”
“Không phải giống nòi ta, lòng dạ ắt khác. Thôi để họ tự tìm chỗ xây căn cứ đi! Chúng ta có thể cung cấp vật tư, nhưng tuyệt đối không cho phép họ sang nước ta sinh sống.”
Nghe vợ nói vậy, Mộ Phối Viêm mỉm cười. Vợ anh dù mạnh mẽ nhưng không có dã tâm. Thế giới bây giờ, nắm đấm to mà không giáng xuống thì có ích gì. Nhưng đây là chuyện của đàn ông. Đàn bà ở nhà trông con, làm đẹp xinh tươi vui vẻ là được.
Từ hôm đó trở đi, Mộ Phối Viêm đi làm và tan làm đều dẫn theo vợ con. Lúc đầu, người trong đội còn chưa quen, nhưng được một thời gian thì ai cũng quen.
Lại một tháng trôi qua, tháng này mưa càng to hơn. Mực nước trong thành phố lại dâng thêm mười mét.
Hôm ấy, Cố Thấm Thấm vừa ngủ dậy liền cảm thấy hôm nay có gì đó đặc biệt yên tĩnh. Cô thấy hơi kỳ lạ, rồi mới nhận ra là không nghe thấy tiếng mưa. Cô ngồi dậy mở cửa sổ, mưa bên ngoài đã nhỏ hẳn, bầu trời sáng lên. Mưa sắp tạnh.
Mộ Phối Viêm đã dậy từ lâu. Cố Thấm Thấm vừa ra khỏi phòng đã thấy Mộ Phối Viêm trở vào.
“Sao rồi? Bên ngoài bây giờ thế nào?”
“Ừ, mưa sắp tạnh rồi. Nhưng gió rất to. Nhiệt độ cũng giảm nhiều, hôm qua vẫn còn mười lăm độ, hôm nay chỉ còn mười độ. Em thu dọn đi, hôm nay chúng ta xuất phát đi lấy tinh hạch của con tang thi đó về cho em.”
“Được. Vậy còn bọn trẻ thì sao?”
“Ha ha, làm sao à? Mang theo cùng đi. Để ở nhà không ai trông nổi chúng đâu.”
“Được rồi! Em đi thu dọn đây.”
Cố Thấm Thấm quay vào phòng, bế hai đứa nhỏ lên, mặc quần áo cho chúng, rồi vệ sinh và cho bú no.
Khi Mộ Phối Viêm bước vào phòng, hai đứa nhỏ đã bú no sữa. Hai nhóc này được nuôi hỗn hợp, sữa mẹ hay sữa bò đều bú, không kén.
Vẫn theo lệ cũ, Mộ Phối Viêm bế con gái, Cố Thấm Thấm bế con trai. Hai nhóc biết được ra ngoài chơi liền vui mừng vung chân vẫy tay.
Có Cố Thấm Thấm ở đó, cả hai chẳng phải lo lắng gì về sự an toàn của bọn trẻ. Huống chi hai đứa chính là bé dị năng, mới sinh ra hơn một tháng đã là dị năng giả cấp hai. Thiên phú dị năng tốt đến không thể tin nổi.
Vợ chồng địu hai đứa nhỏ trước ngực rồi chuẩn bị ra ngoài. Ở nhà, ông Mộ và Cổ Nguyệt Na đều đã quen với cảnh này. Hai nhóc không chịu theo họ, họ cũng bó tay, chỉ còn biết hy vọng Cố Thấm Thấm sinh thêm một đứa, mong đứa tiếp theo để mình trông.
Cố Thấm Thấm cũng muốn sinh, nhưng dị năng giả cấp càng cao thì việc sinh con càng khó. Về sau còn có con hay không, đúng là phải xem ý trời.
Hai vợ chồng bước ra khỏi nhà, đội của Mộ Phối Viêm đã đến bên ngoài. Lần này có ba mươi người đi.
Vừa tới cổng căn cứ, Cố Thấm Thấm vung tay một cái, một chiếc máy bay cỡ nhỏ đậu xuống bệ phóng bên ngoài căn cứ, nơi chuyên dùng cho máy bay cất cánh. Mọi người lên máy bay, bay về phía điểm đến.
Hơn mười giờ sau, máy bay hạ cánh trên một hòn đảo nhỏ. Ở đó có một căn cứ quân sự của Tung Của. Cố Thấm Thấm thu máy bay lại. Mọi người đi đến cảng của căn cứ. Cố Thấm Thấm lại vung tay một cái, một chiếc tàu thủy đã đậu ở cảng.
Những người từng đi nhiệm vụ với Cố Thấm Thấm đều đã quá quen, không còn thấy lạ. Còn những người lần đầu đi nhiệm vụ với cô mới biết rằng vợ của đội trưởng mới chính là đại lão thật sự, còn đội trưởng chẳng qua chỉ là một công cụ mà thôi.
Tàu thủy chạy về phía nước R. Từ đây đến nước R đã rất gần, hai tiếng là tới. Khi tàu đến nơi, Cố Thấm Thấm không cho họ xuống tàu.
Con tang thi dị năng tinh thần cấp năm trên đảo đã giăng một màn chắn tinh thần. Ai tiến vào lãnh địa của nó đều sẽ bị nó mê hoặc. Hơn nữa, nó hình như đang thăng cấp.
Biết đây là nơi nuôi tang thi, Cố Thấm Thấm không muốn động vào những con tang thi khác. Cô định tự mình vào trong. Cô cởi con trai đang địu trước ngực xuống, đưa cho Mộ Phối Viêm.
“Em tự đi, sẽ quay lại rất nhanh.”
Suốt mười tháng qua, dị năng của Cố Thấm Thấm cũng không hề nhàn rỗi. Hiện giờ cô chỉ còn thiếu mỗi dị năng hệ Mộc đang ở cấp bốn, các dị năng khác đều đã cấp năm. Giết một con tang thi cấp năm vẫn là việc rất dễ dàng.
“Được rồi!”
Vợ quá lợi hại, Mộ Phối Viêm cũng đành chịu. Nếu là anh dẫn người vào, chắc chắn phải vừa đánh vừa xông vào. Anh cũng không ngờ tang thi hệ tinh thần cấp năm lại lợi hại đến vậy. Người anh mang đến, ngay cả việc tiến lại gần cũng không làm nổi. Cố Thấm Thấm chỉ vụt một cái đã biến mất.
Con tang thi dị năng tinh thần cấp năm đang thăng cấp, dị năng của nó lúc mạnh lúc yếu. Cố Thấm Thấm biết đây là cơ hội tốt nhất của mình. Nếu không, để nó lên cấp sáu, muốn giết nó thì chỉ còn cách hủy diệt nó.
