Chương 15: Lưỡi đao cất tiếng long ngâm!
Bác tài không nói thêm lời nào, lái xe đi ngay. Vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại, còn quan sát Khương Nhiêu qua gương chiếu hậu. Bác tài tên là Bùi An Toàn, năm nay 60 tuổi, từng là quân nhân xuất ngũ. Bình thường ông làm bảo vệ cho khu chung cư, có một cậu con trai tên là Bùi Kinh, 27 tuổi, đang làm nhân viên cho một công ty phần mềm lớn.
Vợ Bùi An Toàn mất sớm, một mình ông tần tảo nuôi con trai khôn lớn. Vốn kiếm được chẳng bao nhiêu, lại hay giúp đỡ người khác, nên ông chẳng tích lũy được gì. Giờ con trai cũng đến tuổi lập gia đình, nên hễ nghỉ ca hay đổi ca là ông lại đi chạy taxi kiếm thêm chút đỉnh.
Bùi An Toàn thuộc kiểu người già rảnh rỗi tự nấu cơm, trong nhà gạo mì dầu muối vốn đầy đủ cả. Nhưng nghe lời Khương Nhiêu, lại thấy cô bé thần thần bí bí, ông cũng nghĩ hay là mua thêm ít đồ dự trữ, dù sao cũng chẳng hỏng được.
Còn chuyện khoảng một tuần không ra ngoài ư? Mấy hôm nay ông đang được nghỉ, thằng con trai cũng hiếm hoi được ở nhà. Ngày thường nó bận lắm! Vậy thì mình cũng ở nhà với con vài hôm, coi như hưởng thụ cuộc sống vậy! Nghĩ vậy, Bùi An Toàn lái xe thẳng ra chợ, mua sắm một trận: gạo, mì, đủ loại thịt và rau, định bụng về nhà trổ tài nấu cho con trai một bữa ra trò!
Bác tài Bùi An Toàn vừa đi khỏi, Khương Nhiêu không chút do dự, xách túi quay người đi thẳng lên núi. Không sai, cô có đeo túi. Bằng không thì giữa trời sấm chớp thế này mà lên núi, tay còn cầm dao găm, người ta dễ tưởng cô là bệnh nhân tâm thần mất!
Leo núi cũng khá dễ, đường không trơn trượt vì trời chẳng mưa giọt nào. Chẳng bao lâu đã lên tới đỉnh, bởi thành phố S cũng chẳng có ngọn núi nào cao. Muốn tìm núi cao hơn thì phải sang thành phố lân cận, nhưng xa quá, không cần thiết phải qua đó.
Lên đến đỉnh, Khương Nhiêu tìm một chỗ bằng phẳng, rút dao găm ra giơ thẳng lên đỉnh đầu. Chỉ thấy những tia chớp trên trời bỗng đồng loạt đổi hướng, tụ về phía đỉnh đầu cô! Khương Nhiêu thoáng hoảng hốt! Nhiều sấm sét khổng lồ dồn về bổ xuống thế này, không biết con dao có chịu nổi không đây!
Khương Nhiêu nghiến răng! Liều thì liều! Người đã chết một lần rồi, còn sợ gì nữa!
Không chịu nổi thì nháy mắt chui vào không gian! Chắc sẽ không sao đâu!
Đang nghĩ ngợi, luồng sấm sét khổng lồ đã tụ lại thành một mối, thẳng hướng đỉnh đầu Khương Nhiêu bổ xuống! Khương Nhiêu cảm nhận con dao trong tay ban đầu chỉ khẽ rung, nhưng khi tia sét đến gần hơn, nó rung lên dữ dội, suýt nữa thì tuột khỏi tay cô!
Ngay khoảnh khắc sét bổ xuống, một tiếng long ngâm thanh thót vang lên, một đạo hư ảnh thanh long xông thẳng lên trời!
Khương Nhiêu đang kích động không thôi, chưa kịp vui mừng thì phát hiện sấm sét trên trời càng lúc càng dồn về nhiều hơn. Ngay cả sấm sét ở khu trung tâm thành phố cũng đột nhiên đổi hướng, bay hết về phía này!
Khương Nhiêu không nhìn thấy chính mình lúc đó, cô chỉ thấy sấm sét xung quanh cứ dồn về. Con dao hút sét liên tục năm phút, đến mức hút sạch luôn cả sấm sét trên trời!
Lúc này Khương Nhiêu mới nhận ra, trên trời đã không còn tia sét nào bổ xuống nữa. Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột. Khương Nhiêu có linh cảm chẳng lành: tuyệt đối không thể để người khác phát hiện! Cô vội chạy xuống núi, mệt đến mức thở hồng hộc.
Đúng lúc này, cô thấy dưới chân núi không xa có một chiếc xe đang đỗ - một chiếc Mercedes-Benz S-Class màu đen, biển số L8888.
“Biển số này quen quen, hình như từng thấy ở đâu rồi thì phải.” Khương Nhiêu còn đang suy nghĩ.
Một người quen bước xuống xe - Lục Phong!
Chưa kịp để Khương Nhiêu nghĩ ngợi thêm, Lục Phong đã đi thẳng tới chỗ cô. Đôi mắt sâu thẳm nhìn cô dò xét, như muốn nhìn thấu tận đáy lòng. Đang lúc Khương Nhiêu ngại ngùng không biết nhìn đi đâu, Lục Phong đã mời cô lên xe. Quanh đây căn bản không thể gọi được taxi, Khương Nhiêu cũng chẳng kiểu cách, lên xe ngay.
Khương Nhiêu và Lục Phong ngồi phía sau, trợ lý Tiểu Long ngồi phía trước, vừa ngượng vừa tò mò chào cô một tiếng, sau đó trong xe rơi vào khoảng lặng kéo dài.
Trợ lý Tiểu Long thi thoảng lại lén nhìn Khương Nhiêu qua gương chiếu hậu, khiến cô thấy ngượng ngùng khó tả. Vốn dĩ kiếp trước lẫn kiếp này, số lần cô thấy trai đẹp đếm trên đầu ngón tay, đằng này lại còn được ngồi sát ngay bên cạnh.
Cuối cùng Khương Nhiêu cũng phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng, lên tiếng: “À... Lục tổng, sao lại đến đây thế?”
Lục Phong nhìn cô, không nói gì. Khương Nhiêu càng ngượng hơn: “Ý tôi là... Lục tổng cũng đến leo núi sao?”
“Ồ? Khương tiểu thư đến đây để leo núi à?”
“À... vâng. Không thì tôi đến đây làm gì?”
“Ồ! Vậy thì sở thích của Khương tiểu thư cũng khá đặc biệt đấy! Giữa trời sấm sét thế này mà một mình đeo túi xách chạy đến tận đây leo núi!”
Khương Nhiêu cảm thấy lời Lục Phong nửa úp nửa mở, châm chọc kỳ lạ, nhưng lại không nói rõ ý gì. Cô cười gượng: “Vâng, ở nhà buồn quá nên đi ra ngoài một chút. Vậy Lục tổng cũng vì buồn chán nên đến leo núi sao?”
“Không phải.”
“Không phải? Vậy Lục tổng chạy đến nơi hẻo lánh thế này làm gì?”
“Khương tiểu thư cũng biết đây là nơi hẻo lánh à!” Lục Phong cười một tiếng, rồi nói tiếp: “Cũng phải, nếu không nhờ nơi hẻo lánh một chút, thì làm sao thấy được những thứ người khác không thấy được chứ?”
Khương Nhiêu khẽ giật mình. Những thứ người khác không thấy được? Chẳng lẽ bọn họ đều nhìn thấy rồi? Vậy mà còn dám cho cô lên xe? Đây là định bắt cô về luôn sao?
Trong nháy mắt, ánh mắt Khương Nhiêu trở nên sắc bén như lưỡi dao, nhìn thẳng Lục Phong. Lục Phong nhìn chăm chú, thấy rõ từng biến đổi trên khuôn mặt cô. Ánh mắt sau cùng cô nhìn thẳng vào anh, đáng sợ đến thế! Cứ như ánh mắt của một kẻ giết người trong phim truyền hình trước khi động thủ!
Lục Phong giật mình, không nhịn được nhớ lại chuyện lần trước Khương Nhiêu nuốt sạch mấy cái kho hàng, trong đó có cả một kho thịt sống! Anh rùng mình một cái. Thầm nghĩ: Hỏng bét, đáng ra mình không nên thăm dò cô ấy kiểu này! Nếu cô ấy thật sự là yêu quái già thì mình chết thế nào cũng chẳng biết! Đúng là sơ suất quá!
“Ý tôi là... nếu không nhờ vậy thì làm sao thấy được cảnh Khương tiểu thư giữa trời sấm sét thế này mà vẫn một mình đi leo núi chứ. Những cô bé trạc tuổi cô, đáng lẽ phải sợ sấm sét, trốn trong nhà không dám ra ngoài mới đúng.”
“Ồ? Vậy Lục tổng vẫn chưa nói vì sao lại xuất hiện ở đây mà?”
Tiểu Long ngồi phía trước giả vờ tập trung lái xe, thực ra tai vểnh hết cỡ lắng nghe từng câu chuyện giữa hai người, không bỏ lỡ một chi tiết nào trong lần tiếp xúc giữa Lục tổng và Khương tiểu thư. Thỉnh thoảng anh lại liếc qua gương chiếu hậu, tất nhiên cũng thấy ánh mắt đầy sát khí của Khương tiểu thư! Anh khẽ giật mình, nghĩ chắc chắn mình nhìn nhầm rồi. Một cô bé cấp ba đáng yêu như thế, làm sao có thể có ánh mắt như vậy được?
“Tôi... tôi đi ngang qua, thấy có người từ trên núi đi xuống, hơi quen mắt, nên lái xe qua. Hơn nữa quanh đây chẳng có xe nào, tôi nghĩ hay là tiện đường cho cô đi nhờ một đoạn. À đúng rồi, Khương tiểu thư nhà ở đâu?”
Tuy biết rõ lời Lục Phong sơ hở đầy rẫy, nhưng Khương Nhiêu cũng không hỏi thêm. Dù sao sắp đến ngày tận thế rồi, nếu phát hiện có kẻ muốn hại mình thì trực tiếp giải quyết là xong. Chỉ tiếc cái mặt đẹp trai thôi!
Khương Nhiêu nói địa chỉ nhà mình. Một lát sau xe đã về tới nơi. Cô vừa cảm ơn xong, định vào nhà thì đúng lúc ông bác họ từ trong nhà đi ra! Khương Nhiêu chưa kịp hết ngạc nhiên, chưa kịp chào hỏi thì ông bác họ đã đi thẳng về phía xe của Lục Phong!
