Chương 16: Tàu tận thế đã hoàn thành!
Lục Phong cũng nhận ra người đang đi tới chính là Lâm Hải - chú của Khương Nhiêu. Hai người rất quen, bởi họ vừa cùng nhau nghiên cứu tàu tận thế suốt một tháng trước.
Lại là anh ta! Cả hai cùng nghĩ thầm.
Lúc này, Lâm Hải vừa ngồi trong phòng khách trò chuyện với cô của Khương Nhiêu, thực ra vẫn luôn chú ý ra ngoài. Chú đã đi công tác một tháng, trở về nhà không thấy Khương Nhiêu đâu, lại thấy thời tiết bên ngoài tệ hại, nên trong lòng cứ lo lắng cho cô bé mãi.
Thấy Lâm Hải đi tới, Lục Phong cũng xuống xe, chủ động đến chào:
- Chúng ta lại gặp nhau rồi, Lâm giáo sư.
Lâm Hải nhìn Lục Phong lần này khác hẳn lần trước. Trước đây, vì hai người là đồng nghiệp cùng nghiên cứu nên ông đối với anh vừa khách sáo vừa nể trọng, bởi một người trẻ như vậy mà đã xây dựng được đế chế kinh doanh của riêng mình, lại có thành tựu trong nghiên cứu khoa học, quả thực hiếm có khó tìm.
Nhưng hôm nay, anh ta lại cùng về với Khương Nhiêu. Lục Phong tuy trẻ nhưng cũng đã 27 tuổi, còn Khương Nhiêu mới chỉ là một học sinh vừa tốt nghiệp cấp ba, 19 tuổi. Tuy chỉ kém nhau 8 tuổi, nhưng trong mắt Lâm Hải - người đã sớm coi Khương Nhiêu như con ruột của mình - thì mọi thứ bỗng nhiên đổi khác. Hễ là ông bố nào cũng vậy, tự nhiên sẽ nảy sinh địch ý với tất cả những người khác giới xuất hiện quanh con mình.
- Lục tổng quen biết Tiểu Nhiêu nhà chúng tôi thế nào?
Lâm Hải nhíu mày, ánh mắt dò xét nhìn Lục Phong, giọng điệu xa cách, còn cố ý gọi anh ta là Lục tổng.
Khương Nhiêu đứng bên cạnh sốt ruột, sợ Lục Phong nói ra điều gì không nên nói.
Lục tổng nhìn Khương Nhiêu rồi nhướng mày. Anh tất nhiên cũng nghe ra thái độ của Lâm Hải đối với mình khác hẳn trước, chắc chắn ông ấy đã nghĩ anh và Khương Nhiêu có quan hệ mập mờ gì đó.
Nhưng Lục tổng không định giải thích, chỉ khách sáo nói:
- Tình cờ gặp trên đường nên tôi tiện đường đưa Khương tiểu thư về.
Lục Phong không nhắc đến chuyện Khương Nhiêu một mình lên núi dẫn sét, cũng không nhắc chuyện cô bán đồ cổ. Vì anh thấy Khương Nhiêu cứ nhìn mình, hai tay nắm chặt vào nhau, theo bản năng cảm thấy có những chuyện không nên nói ra. Lỡ đâu vợ chồng Lâm Hải vẫn chưa biết những điều đặc biệt của cô bé thì sao?
Kỳ thực ngay chính Lục Phong cũng không để ý, mình đã bắt đầu theo bản năng che chở cho Khương Nhiêu.
Nhưng Lâm Hải nào có tin, vẫn muốn nhắc khéo:
- Ồ, vậy lần sau không cần phiền Lục tổng đặc biệt đưa Tiểu Nhiêu về nữa. Dù sao Lục tổng cũng đã 27, đúng tuổi tìm bạn gái. Lỡ bạn gái của Lục tổng thấy Lục tổng đưa một cô gái xa lạ về nhà, e rằng sẽ gây ra những phiền phức không đáng có cho Tiểu Nhiêu nhà chúng tôi. Dù sao Tiểu Nhiêu mới 18 tuổi, còn là cô gái trẻ chưa bước chân ra ngoài xã hội mà.
Lục Phong im lặng. Chẳng lẽ mình bị Lâm Hải chê già? Ông ấy cho rằng mình già rồi mà còn muốn trâu già gặm cỏ non sao?
Trợ lý Tiểu Long ngồi trong xe nghe rành rành, không khỏi thấp thỏm thay cho sếp mình, thầm nghĩ: Quả nhiên con rể mới gặp bố vợ, dù có xuất sắc đến đâu cũng vô dụng! Tiểu Long lặng lẽ ghi nhớ, tự hỏi không biết sau này mình gặp phải tình huống này phải làm sao.
Lục tổng chỉ cười cười, nhưng vẫn cố ý nói thêm:
- Xin lỗi Lâm giáo sư, tôi vẫn chưa có bạn gái. Bây giờ cũng không còn sớm nữa, tôi xin phép về trước đây.
Nói xong, anh nhìn Khương Nhiêu một cái rồi gật đầu. Khương Nhiêu vẫy tay chào cảm ơn, Lục tổng liền lên xe rời đi.
Tuy Lục Phong và Khương Nhiêu chẳng có tương tác gì, nhưng Lâm Hải nhìn thấy trong mắt vẫn thấy khó chịu. Khương Nhiêu cũng để ý thấy hôm nay chú không được hòa nhã như mọi khi, chỉ nghĩ chú gặp phải đề tài nghiên cứu khó nhằn nào đó.
Cô liền thân mật bước tới khoác tay chú đi vào nhà. Điều này khiến Lâm Hải rất dễ chịu, mọi bực bội trong lòng đều tan biến.
- Chú ơi, sao lần này chú đi công tác lâu thế?
- Lần này chúng tôi đã nghiên cứu một dự án lớn!
Chú không nói rõ là gì, nhưng Khương Nhiêu biết, chính là tàu tận thế.
- Chú có vẻ quen biết Lục Phong?
- Cậu ấy à, đúng là một nhân tài xuất sắc! Thầy của cậu ấy là Đàm Kiến Quốc, Đàm viện sĩ - bậc thầy cơ khí số một, số hai của đất nước Z. Bố cháu chính là học trò của ông ấy! Ôi, tiếc thật, bố cháu... Nhưng nói vậy thì bố cháu và cậu ấy cũng là anh em đồng môn đấy! Đàm viện sĩ chỉ nhận có hai học trò, một là bố cháu, hai là Lục Phong.
Nhắc đến bố, ánh mắt Khương Nhiêu thoáng tối lại. Nhưng quả thực đã quá lâu rồi, từ khi cha mẹ qua đời cho đến tận bây giờ - sau cả một lần trọng sinh trong tận thế - thời gian đã trôi qua quá dài, lâu đến mức Khương Nhiêu dường như chỉ còn nhìn thấy đường nét mờ nhạt của cha mẹ mình. Thứ in sâu hơn cả chính là hình ảnh cô chú đã nuôi cô khôn lớn.
- Chú và Lục Phong vì dự án lần này mà cùng đến Xuyên Thị, làm việc chung suốt một tháng. Phải nói rằng Lục Phong làm việc không chê vào đâu được, vô cùng nghiêm túc, lại luôn chuẩn bị rất nhiều phương án dự phòng và tình huống giả định, nhờ đó mà giai đoạn sau chúng tôi tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Nói xong, chú lại nhìn Khương Nhiêu một cách nghiêm túc:
- Tuy Lục Phong rất xuất sắc, nhưng Tiểu Nhiêu à, cháu mới 19 tuổi, vừa tốt nghiệp cấp ba, còn rất nhiều điều phải học. Xung quanh cháu rồi sẽ có rất nhiều chàng trai giỏi giang hợp chuyện, nên chú không muốn cháu còn chưa nhìn thấy thế giới bên ngoài mà đã...
Chưa để chú nói hết, Khương Nhiêu đã ngắt lời:
- Ôi chao, chú nghĩ nhiều quá rồi! Cháu với Lục tổng còn chưa quen biết gì, chỉ mới gặp một lần thôi. Anh ấy đã 27, cháu mới 19, làm sao cháu có thể có ý gì với anh ấy được chứ?
Có người nào đó ngồi trên xe hắt hơi liên tục hai cái. Sao thế nhỉ? Chẳng lẽ trời lạnh quá?
Tiểu Long vội tắt điều hòa, sợ Lục tổng nhiễm lạnh.
Cả nhà đã lâu lắm rồi mới được ngồi cùng nhau như thế này, chuyện trò rôm rả, rồi thưởng thức đặc sản chú mang về: thịt xông khói, lạp xưởng, tương đậu đặc sản, nước lẩu cay xé lưỡi, đầu thỏ om cay, cùng với mấy chai Ngũ Lương Dịch, trái cây và đồ ăn vặt.
Nhìn những món đặc sản trước mặt, cùng cô chú đang quây quần bên mình, Khương Nhiêu suýt không kìm được nước mắt. Đã quá lâu rồi, đã quá lâu rồi mới lại có cảnh ngồi cùng nhau như thế này. Sau tận thế, cô chưa từng được gặp lại chú, bởi ngay sau ngày tận thế không bao lâu, chú đã bị hại...
Khương Nhiêu lại thầm hạ quyết tâm, nhất định phải bảo vệ cô và chú thật tốt.
Lúc này Khương Nhiêu rất muốn biết chuyện về tàu tận thế, mong chú có thể tiết lộ một chút, đồng thời nghĩ xem làm sao để hé lộ chuyện tận thế với cô chú:
- Chú ơi, lần này chú đi công tác lâu như vậy, dự án của chú đã hoàn thành chưa ạ?
- Ha ha! Xong rồi! Đây quả thực là một tác phẩm hoàn mỹ!
Trên mặt chú hiện rõ vẻ tự hào.
Khương Nhiêu giật mình trong lòng: Gì chứ! Chẳng lẽ kiếp này, tàu đã được chế tạo sớm như vậy sao? Nhưng còn vài ngày nữa là tận thế. Cô định thử dò xét thái độ của cô chú.
- Cô à, cô có nghĩ thế giới sẽ có ngày tận thế thật không?
- Tận thế thì cô không biết. Kỳ thực, con người chỉ cần tự mình muốn, thì ngày nào cũng có thể là tận thế. Ngay cả bây giờ, khi tận thế vẫn chưa đến, mỗi năm cũng có rất nhiều đại gia chi tiền xây các loại hầm trú ẩn, để có được cảm giác an toàn mơ hồ nào đó. Cô làm bản thiết kế tàu tận thế không chỉ vì thích đâu! Hai tháng trước đã có người bắt đầu trả giá cao để tìm mua thiết kế tàu tận thế, hầm trú ẩn các loại rồi!
Cô vui vẻ nói, bởi nhờ vụ này cô đã kiếm được một khoản kha khá.
- Có lẽ sẽ có! Dù sao tương lai loài người ra sao, chẳng ai biết được.
Chú hơi nhíu mày, có vẻ đang suy nghĩ.
Khương Nhiêu nghe cô chú nói vậy, cảm thấy có lẽ đây không phải chuyện ngẫu nhiên. Hóa ra từ hai tháng trước, đã có người bắt đầu chuẩn bị cho ngày tận thế rồi sao? Chẳng lẽ chuyến tàu tận thế này của chú không phải là ý tưởng bất chợt, mà là...
Nghĩ đến đây, sắc mặt Khương Nhiêu trở nên nghiêm túc. Cô nhớ lại kiếp trước, một tuần trước ngày tận thế, những tia sét khổng lồ đã phá hủy mạng lưới internet và tín hiệu liên lạc, còn chưa kịp khôi phục hoàn toàn thì tận thế đã ập đến. Tuy nhiên, do tàu hỏa, máy bay, tàu cao tốc các loại đều ngừng hoạt động nên không trực tiếp tạo ra những đám xác sống quy mô đặc biệt lớn. Nhưng con người vẫn không thể tránh khỏi thời tiết khắc nghiệt, và thứ đáng sợ hơn là sự ác độc của lòng người sau ngày tận thế. Chính vì vậy, cuối cùng cũng không có quá nhiều người sống sót, chỉ khoảng một phần ba trụ lại được cho đến khi căn cứ xây dựng xong.
