Chương 38: Nhóm người của Lý Cường
Khương Nhiêu đang vui vẻ thì bỗng thấy bên ngoài cửa sổ có một nhóm người đang đi về phía bọn họ, già trẻ đủ cả, trông khoảng mười ba người.
Khương Nhiêu nhìn hướng họ đi, có vẻ là đến tòa nhà của mình.
Khương Nhiêu ra phòng khách, mọi người đều đang ở đó. Cô chỉ ra ngoài cửa sổ, nói sơ qua tình hình với mọi người, sau đó cả nhóm cùng xuống lầu.
Đám người dưới lầu đến tòa 12, nhóm người dừng lại ở tầng một, chỉ có mình Lý Cường định lên lầu. Họ không biết Khương Nhiêu ở tầng mấy, đang bàn xem nên làm gì thì nghe thấy tiếng bước chân trên lầu.
Khương Nhiêu và mọi người xuống đến tầng một thì thấy nhóm Lý Cường.
Lý Cường vừa nhìn thấy Khương Nhiêu đã xác định ngay: đây chính là người họ cần tìm!
Lý Cường bước thẳng đến trước mặt Khương Nhiêu, tự giới thiệu: “Xin chào, tôi là Lý Cường, chúng tôi đều là cư dân tòa 14.”
Khương Nhiêu nghe đến cái tên này, hình như nhớ ra kiếp trước có một người quản lý căn cứ nhỏ không mấy tên tuổi cũng tên như vậy, nhưng sau đó khi thây ma tiến hóa, họ không chống nổi và bị tiêu diệt sạch.
Không biết có phải là người đàn ông tên Lý Cường trước mắt này không, nhưng cô thấy hơi tò mò.
Lý Cường thoáng ngượng ngùng. Người phía sau ông ta bắt đầu xì xào: “Cô bé này chính là người hôm qua chỉ một nhát đao chém bay cánh tay của tên đàn ông kia đấy à! Không ngờ trẻ vậy!”
Tuy giọng nói không to, nhưng thính giác và thị lực của Khương Nhiêu bây giờ đều vượt xa người thường, cô nghe được hết những lời phía sau. Vì vậy cô xác định, cái cảm giác kỳ lạ bị người nhìn chằm chằm hôm qua có lẽ một phần đến từ bọn họ.
Khương Nhiêu thấy tò mò: hôm qua bọn họ đã thấy cách cô giải quyết bọn Đại Bưu, tại sao hôm nay vẫn còn đến tìm cô? Hơn nữa còn già trẻ kéo cả đoàn đến, chẳng lẽ định chơi bài tình cảm?
Khương Nhiêu nhìn Lý Cường và những người phía sau, không nói gì, muốn xem Lý Cường này còn có thể nói được gì.
Lý Cường ngượng ngùng một lúc rồi nhanh chóng lấy lại tinh thần: “À, hôm qua chúng tôi đã nhìn thấy chuyện xảy ra ở tòa 13!”
“Ồ? Chuyện ở tòa 13 thì sao? Ông Lý thấy có vấn đề à?” Khương Nhiêu khoanh tay hỏi Lý Cường.
Lý Cường vội vàng nói: “Không không không, cô hiểu lầm rồi! Chúng tôi thấy mọi người rất lợi hại! Đã giúp tất cả chúng tôi giải quyết một vấn đề lớn! Chuyện hôm qua mọi người làm, chúng tôi chỉ thấy hả dạ thôi! Đáng lẽ phải cảm ơn mọi người mới đúng, nhưng chúng tôi thật sự không có thứ gì ra trò để biếu mọi người cả.”
Khương Nhiêu nhướng mày nhìn Lý Cường.
Lý Cường nói tiếp: “Bọn Đại Bưu là loại người gì, mọi người cùng sống trong một khu dân cư với nhau, chúng tôi đều rõ! Nhà nào trong khu chưa từng bị Đại Bưu với bà mẹ vô lại của hắn ăn vạ cơ chứ?”
Nhiều người phía sau Lý Cường phụ họa: “Đúng vậy, mẹ hắn giỏi nhất là trò ăn vạ, hễ thích thứ gì của ai là kiếm cớ vơ lấy, không được thì lăn ra ăn vạ, rồi mách con trai bà ta là chúng tôi bắt nạt bà ta!”
“Đúng thế, còn thằng con trai bà ta bình thường chuyên đi thu tiền bảo kê quanh khu này, có mấy tên đàn em, nghe nói bên công an cũng có quan hệ. Trước đây có người báo cảnh sát, kết quả cứ bị bọn chúng gây khó dễ cho đến khi không chịu nổi, phải bán nhà dọn đi mất. Ai dám dây vào nhóm người đó! Cho nên mỗi lần bị ăn vạ chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt!”
“Đúng vậy! Ngay sau khi mọi người dọn xong đám thây ma trong khu, bọn chúng bắt đầu đập cửa từng tòa nhà, ép chúng tôi nộp vật tư! Chúng tôi rúc trong nhà không dám lên tiếng! Mãi sau có lẽ vì trời lạnh quá nên bọn chúng mới bỏ đi!”
Lý Cường thấy mọi người nói gần đủ rồi, liền tiếp lời: “Chúng tôi đến đây, một là muốn cảm ơn mọi người, hai là muốn hỏi xem có thể đi tìm vật tư cùng mọi người không?”
“Ồ? Dẫn mọi người đi tìm vật tư à?” Khương Nhiêu nhìn đám già trẻ sau lưng Lý Cường.
“Không không, tính cả tôi thì có bảy người có thể đi tìm vật tư cùng mọi người, còn những người khác không đi! Chúng tôi tuyệt đối sẽ không kéo chân mọi người đâu!”
“Không kéo chân, tại sao các người không tự đi tìm vật tư mà phải để chúng tôi dẫn theo?”
Lý Cường nghẹn lời.
Rồi ông ta cố nói tiếp: “Trước đây chúng tôi từng tổ chức đi ra ngoài một lần, nhưng mất hai người trẻ ngay từ đầu, mà vật tư thì chưa tìm được gì. Tôi biết bây giờ vật tư đang khan hiếm, cô không muốn cho chúng tôi đi theo cũng là bình thường.”
Chưa để Lý Cường nói hết, Khương Nhiêu hỏi nhóm người này đã tụ họp với nhau và sinh sống bằng cách nào.
“Sau hôm mọi người dọn sạch thây ma ở tòa 14, tôi đã tập hợp tất cả những người còn sống sót trong tòa. Bình thường quan hệ giữa các hộ trong tòa vốn khá tốt, nên gom lại rất dễ dàng. Chúng tôi đưa toàn bộ vật tư mình có ra, chia đều cho nhau để cầm cự đến giờ.”
Khương Nhiêu nghe xong chìm vào suy nghĩ. Lý Cường này quả thực có năng lực lãnh đạo không tồi, giữa thời mạt thế mà vẫn tập hợp được nhiều người như vậy. Hơn nữa nhìn hiện tại, những người sau lưng Lý Cường cũng không giống loại người xấu xa gì.
Cũng vừa lúc Khương Nhiêu quyết định phát những thanh trường đao nhân bản cho người sống sót, vậy thì cứ bắt đầu từ bọn họ trước!
“Nếu đã như vậy…”
Lý Cường và mọi người mắt sáng rực nhìn Khương Nhiêu, chỉ sợ câu tiếp theo của cô sẽ từ chối cho họ cùng đi tìm vật tư.
Nhưng Khương Nhiêu tuyệt đối không thể dẫn họ đi cùng. Bằng không, nếu chuyện về không gian bị lộ ra, những người này chưa chắc đã đối xử với cô như bây giờ.
“Nếu đã như vậy, vậy tôi vẫn không thể dẫn mọi người đi cùng được!”
Lý Cường và những người phía sau đều thất vọng. Vốn dĩ vẫn đoán trước được kết quả, nhưng nghe Khương Nhiêu nói ra dứt khoát đến vậy, mọi người không khỏi chùng xuống.
“Nhưng… nhưng tôi có thể tặng mọi người vài thanh trường đao như những thanh trên tay chúng tôi.”
Ánh mắt Lý Cường lập tức lại ngập tràn hy vọng! Ông ta nhìn Khương Nhiêu hỏi: “Thật sao? Thật sự có thể cho chúng tôi loại trường đao như trên tay cô à? Nhưng chúng tôi không còn vật tư gì để đổi nữa! Có thể đợi khi chúng tôi tìm được vật tư rồi trả cho cô sau được không?”
“Được! Nhưng tôi cũng không phải người tốt lành gì cho cam. Đã cầm đồ của tôi thì phải làm việc giúp tôi! Tôi muốn những người còn lại của mọi người quét dọn sạch tuyết trong khu dân cư!”
Mọi người khó hiểu nhìn Khương Nhiêu.
Khương Nhiêu biết mấy ngày tới trời sẽ còn tiếp tục tuyết rơi dày. Nếu khu dân cư bị tuyết bao phủ hoàn toàn thì có thể đem đến những nguy hiểm không đáng có cho cô, mà cô thì muốn tránh hết mọi nguy hiểm tiềm ẩn. Huống hồ, cô cũng không muốn để lại ấn tượng mình là người dễ nói chuyện, tốt bụng, để tránh sau này họ được nước lấn tới.
“À đúng rồi, mọi người có thể chuyển sang tòa nhà này, trên lầu còn nhiều căn trống, nếu mọi người không chê.”
Lý Cường nghe vậy, mắt sáng rực lên, đồng ý ngay!
Vì ông ta hiểu, đây chính là ý Khương Nhiêu muốn thu nhận và bảo vệ bọn họ!
Lý Cường và những người khác vội vàng về chuyển đồ. Tòa 12 bây giờ có khá nhiều tầng trống, các tầng 15, 12, 11, 8, 7, 4, 3 đều không có người!
Khương Nhiêu cũng trực tiếp lên lầu, nhân lúc trong phòng không có ai, lấy ra mấy thanh trường đao nhân bản.
Chẳng bao lâu sau, cô thấy nhóm Lý Cường đã quay lại. Vì bọn họ chẳng còn vật tư gì để chuyển, trời lạnh, thứ gì đốt được đều đã đốt sạch rồi.
