Chương 39: Mọi người dọn sang tòa 12
Lý Cường và nhóm người của anh, mỗi người chỉ cầm chút chăn đệm ít ỏi, đứng ở tầng một.
“Hiện tại các tầng 15, 12, 11, 8, 7, 4, 3 đều không có người. Mọi người muốn chọn tầng nào cũng được, nhưng tôi khuyên nên chọn tầng cao một chút.”
“Cái đó... cô bé, mọi người ở tầng mấy?” Lý Cường ngại ngùng hỏi.
“Tầng 18. À, sau khi giết thây ma, trong não chúng sẽ có tinh hạch trong suốt, nhớ nhất định phải mang về!”
Nghe nói Khương Nhiêu và mọi người ở tầng 18, Lý Cường liền quyết định ở tầng 15 - tầng gần họ nhất. Anh cũng thầm ghi nhớ chuyện tinh hạch Khương Nhiêu nhắc tới, và đã tính sẵn sẽ mang tinh hạch về cho cô.
Cả đoàn người ồn ào kéo nhau lên lầu, động tĩnh khá lớn. Chú Bùi ở tầng 16 mở cửa đi xuống chào hỏi: “Khương tiểu thư, mọi người vừa về đấy à?”
Vừa dứt lời, chú Bùi đã thấy sau lưng Khương Nhiêu và vài người là một nhóm người già trẻ đang lục tục kéo vào tầng 15, tay ai nấy đều cầm chăn bông này nọ. Thế là ngoài sự sùng bái, trong lòng chú Bùi càng thêm kính nể Khương Nhiêu.
Giữa thời mạt thế, thây ma ở khắp nơi, vật tư khan hiếm, vậy mà Khương tiểu thư vẫn nghĩ đến việc cứu nhiều người như thế về.
Lúc này, Lý Cường trông thấy chú Bùi, liền đi tới chào hỏi: “Chào anh bạn! Chúng tôi là người sống sót ở tòa 14, được Khương tiểu thư đồng ý cho sang tòa 12. Làm phiền anh rồi.”
Chú Bùi cười xòa: “Hài, có gì mà phiền! Tôi đang buồn vì nơi này vắng vẻ quá, giờ có mọi người đến thì vui rồi! Anh có việc gì cứ qua tìm tôi. Tôi họ Bùi, anh cứ gọi tôi là anh Bùi! Cần giúp gì thì lên tầng 16 tìm tôi nhé!”
“Vâng, anh Bùi! Chào anh, tôi tên Lý Cường. Hy vọng chúng ta sẽ là hàng xóm tốt!”
Hai người nói chuyện hợp cạ như anh em ruột thịt nhiều năm không gặp. Khương Nhiêu đưa đao cho Lý Cường và mọi người xong thì lên lầu luôn.
Lý Cường và chú Bùi kể cho nhau nghe tình hình hai bên.
Chú Bùi nhìn thanh trường đao trong tay Lý Cường, giống hệt loại Khương Nhiêu và mọi người vẫn dùng!
“Anh Bùi à, đây là trường đao Khương tiểu thư đưa cho bọn tôi. Có thanh đao này, ra ngoài tìm vật tư sẽ an toàn hơn hẳn!” Rồi Lý Cường kể bọn họ phải phụ trách quét tuyết trong khu, ngày mai định đi tìm vật tư.
Chú Bùi nhìn thanh đao trên tay Lý Cường mà thèm thuồng. Ông quyết định cũng phải đi xin Khương Nhiêu hai thanh, rồi dẫn con trai đi cùng họ ra ngoài tìm vật tư. Vật tư rồi cũng có ngày ăn hết, đã đến lúc mình phải ra ngoài xem thây ma rốt cuộc là tình trạng gì rồi!
Thế là chú Bùi về nhà lấy hai cân gạo và bột mì, rồi lên tầng 18 gõ cửa. Lúc đó Khương Nhiêu và mọi người vừa ăn cơm xong.
Nghe tiếng gõ cửa, Khương Nhiêu đang định xem camera thì ba Ngụy đã nói: “Là anh Bùi tầng 16, trong tay còn xách đồ, hình như là gạo.”
Mọi người nhất thời ai nấy đều hâm mộ dị năng của ba Ngụy. Ha ha, cách một bức tường mà nhìn được rõ người như vậy, đúng là lợi hại!
Khương Nhiêu trực tiếp ra mở cửa.
“Khương tiểu thư, cái đó... tôi có thể đổi với cô hai thanh đao giống như của cô không? Tôi định dẫn con trai đi cùng bọn họ ra ngoài xem tình hình thế nào!”
“Chú Bùi à, gần đây tuyết rơi không ngớt, e là sẽ còn kéo dài. Nếu mọi người ra ngoài thì phải cẩn thận hơn một chút.”
Nói rồi, Khương Nhiêu nhận chỗ gạo chú Bùi mang tới, quay vào phòng, một lát sau mang ra một thanh trường đao được tái tạo y hệt loại đã đưa cho Lý Cường bọn họ, đưa cho chú Bùi.
Đồ người khác đưa cho, Khương Nhiêu nhất định sẽ nhận. Bởi nếu không, lâu dần mọi người sẽ nghĩ cô chẳng thiếu thứ gì, rồi sinh lòng được voi đòi tiên!
Hôm sau, Lý Cường và cả đoàn người mạo hiểm giữa trận tuyết lớn đi tìm vật tư. Những người ở lại cũng chẳng rảnh rỗi: Khương Nhiêu bảo họ quét tuyết là họ bắt tay vào quét thật.
Tuyết lớn vẫn rơi không ngừng, bây giờ đã sắp ngập đến tầng một. Việc quét tuyết có chút gian nan, nhưng họ vẫn phải làm.
Khương Nhiêu cũng chẳng mong họ quét được bao nhiêu, nhưng phải cho họ hiểu rõ: cô không phải thánh mẫu. Muốn đặt điều kiện với cô, thì phải biết dùng thứ gì đó để đánh đổi!
Mấy hôm nay Khương Nhiêu và Lý Cường bọn họ nói chuyện ở tầng một, cặp vợ chồng già sống ở đó đều nghe rõ mồn một, chỉ là chưa từng bước ra ngoài.
Đêm qua tuyết lớn suýt nữa ngập qua tầng một, nên hôm nay hai ông bà quyết định dọn lên tầng trên. Không thì trận tuyết này không biết lúc nào sẽ nhấn chìm tầng một, huống hồ tầng một lại rất lạnh.
Vốn dĩ hai ông bà không dám chuyển. Nhưng hôm qua, sau khi nghe cuộc trò chuyện của Khương Nhiêu và mọi người ở tầng một, họ liền quyết định dọn lên tầng cao hơn. Người ở tòa khác còn dọn sang được, thì họ cũng dọn được.
Hai ông bà vừa thu dọn đồ đạc xong, bắt đầu khuân đồ lên trên thì thấy cửa tầng hai cũng mở.
Tầng hai là một cô gái 27 tuổi sống một mình tên Cố Hiểu Nhu, một blogger làm đẹp nhỏ, bình thường thích cosplay.
Cô khá ngại giao tiếp, ít khi nói chuyện với hàng xóm. Ra ngoài không trang điểm thì gần như lúc nào cũng đeo khẩu trang. Trong nhà chỉ còn một mình cô.
Cô vốn là người thành phố G phía Nam. Cha mẹ mất khi cô 20 tuổi. Một đám người thân vì muốn tranh giành căn nhà và số tiền tiết kiệm cha mẹ cô để lại mà tranh nhau đòi nhận nuôi cô. Nhưng cô đã sớm biết rõ những người thân đó là bọn ăn người không nhả xương! Nhận nuôi cô chẳng qua chỉ là nhằm vào căn nhà và số tiền kia mà thôi.
Bởi vì ở quê cô trọng nam khinh nữ đến mức người ta sinh con cho tới khi có được thằng cu mới thôi. Và tục thách cưới cao ngất trời. Ở đó, nói thẳng ra, thách cưới cao thì mới coi là bán con gái có giá. Bởi cô dâu chẳng bao giờ được hưởng đồng nào từ số sính lễ đó, tất cả đều bị mang về lo cho con trai trong nhà cưới vợ.
Không thể tin được, thời đại nào rồi mà vẫn còn những nơi như vậy!
Nhưng đó lại là hiện thực trần trụi. Chỉ có cha mẹ Hiểu Nhu là ngoại lệ. Họ chỉ sinh một mình Hiểu Nhu, không hề trọng nam khinh nữ, và hết mực yêu thương cô.
Cha mẹ Hiểu Nhu đều là người trí thức. Bố là người thành phố S vùng Đông Bắc, mẹ là người thành phố G. Bên bố không có họ hàng thân thích gì, nên sau khi cưới, hai người sống ở thành phố G.
Mỗi lần Hiểu Nhu về quê ăn Tết hay dịp lễ, cô đều bị người già trong nhà, họ hàng, bạn bè chê bai “con gái thì có ích gì”, không ngừng hạ thấp cô. Năm 15 tuổi, cô đã bị một bác hàng xóm bắt đầu mai mối cho một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, tái hôn!
Bà ngoại cũng chỉ biết thiên vị mấy đứa cháu trai. Mỗi lần Hiểu Nhu mang đồ tốt về, đều bị lũ con trai trong nhà bà ngoại cướp sạch, còn bắt nạt cô.
Sau này, cha mẹ cô gần như không về quê nữa, cùng lắm chỉ gửi chút tiền về.
Khi cha mẹ mất, Hiểu Nhu rất đau lòng, nhưng cô không dám nấn ná lại. Cô lập tức hỏa táng cha mẹ, bán căn nhà với giá rẻ, hôm sau mang tiền một mình lên thành phố S - nơi Đông Bắc mà bố cô từng lớn lên!
Đám người thân ở quê nghe tin cha mẹ cô mất, đứa nào cũng tin chắc sẽ nuốt trọn số tiền này của Hiểu Nhu. Thậm chí trên đường đi, chúng còn cãi nhau xem số tiền đó nên về tay ai.
Không ngờ, khi đến nơi thì được báo rằng người đã xử lý xong, tro cốt cũng mang đi cả rồi! Đến căn nhà thì được báo đã bán! Dù chúng có làm ầm lên, nói rằng đó là nhà của mình, cũng chẳng ăn thua gì.
Hiểu Nhu tuy tính cách có phần nhu nhược, nhưng đầu óc rất tỉnh táo. Dù sao cô cũng có một người cha Đông Bắc, trong xương cốt vẫn có sự bướng bỉnh của người phương Bắc! Chỉ là từ nhỏ ở thành phố G, cô bị người ta tẩy não đủ thứ trọng nam khinh nữ, nên nhất thời cả con người vẫn còn khá mềm yếu.
