Chương 4: Chiếc bình hoa hai trăm ba mươi triệu!
Đồ sứ hoa lam thời Quỷ Cốc Tử, cách đây chắc phải hơn hai nghìn năm, vậy thì đáng giá lắm!
Khương Nhiêu không chút do dự, gật đầu cái rụp đồng ý bán. Ông lão vui đến rạng ngời, Lục Phong cũng cười theo thấy rõ.
Ông lão sốt ruột hỏi:
– Tiểu hữu định bán cặp bình này với giá bao nhiêu?
Khương Nhiêu dĩ nhiên không ra giá, vì cô chẳng hề biết nó đáng giá chính xác bao nhiêu. Dù sao cô cũng nghĩ, hai người này chắc không đến mức lừa cô quá đáng; chỉ cần họ chịu đưa ra một mức giá, cô giả vờ đồng ý là được.
– Đây là vật gia truyền để lại từ đời cụ kỵ nhà cháu. Cháu chỉ nghe người nhà nói nó là đồ thời Quỷ Cốc Tử gì đó, nhưng cháu không rành giá cả thị trường hiện tại. Dù vậy, cháu tin hai người sẽ không nỡ lừa một đứa học sinh vừa thi xong cấp ba như cháu đâu. Hai người định trả bao nhiêu ạ?
Khương Nhiêu đá quả bóng ngược về phía họ.
Ông lão và Lục Phong nhìn nhau cười, rồi ông giơ hai ngón tay lên:
– Tiểu hữu thấy mức này được không?
Khương Nhiêu đơ người. Ông cứ nói thẳng ra xem nào, hai ngón tay này là ý gì? Hai chục triệu hay hai trăm triệu? Đúng là sốt ruột.
Nhưng cô không thể để lộ vẻ sốt ruột, đành đánh trống lảng:
– Ông ơi, đây là lần đầu cháu đến chỗ ông, mà thật ra trong nhà cháu còn một cặp...
Chưa để Khương Nhiêu nói hết câu, ông lão đã nói thẳng:
– Vậy thì hai trăm ba mươi triệu nhé! Ông thu luôn. Ông đây cũng là một nhà sưu tập lớn đồ sứ hoa lam đời Nguyên. Cháu cứ đi hỏi thăm thử xem, nhắc đến đồ sứ hoa lam đời Nguyên, không ai không biết ông Cao An Nhân!
– Cặp bình này nếu cháu đem bán cho người khác theo giá trị cổ vật, tối đa cũng chỉ được hai trăm triệu thôi.
– Nhưng ông coi như kết giao bạn với cháu. Ngay từ lúc cháu bước vào, ông đã thấy cháu rất hợp với ông. Dù sao đây cũng là bảo vật gia truyền của nhà cháu, lỡ có hôm nào muốn ngắm lại, cứ đến tìm ông bất cứ lúc nào!
– Tiểu hữu nếu còn cổ vật nào muốn bán, cứ trực tiếp tìm ông. Ông đảm bảo sẽ trả cao hơn giá thị trường cho cháu!
Lục Phong không ngạc nhiên chút nào, chỉ đứng bên cạnh quan sát.
Khương Nhiêu thì thấy ông lão này khá thú vị. Với một đứa học sinh vừa thi xong cấp ba, hai trăm ba mươi triệu tệ quả là con số mơ cũng không dám nghĩ tới! Nhưng với Khương Nhiêu lúc này, cô chỉ muốn nhanh nhanh cầm được tiền, rồi điên cuồng tích trữ vật tư.
Khương Nhiêu cố tình do dự một lúc rồi mới trả lời:
– Cháu tin ông. Lúc mới gặp ông, cháu đã có cảm giác rất thân thiết, cứ như gặp ông nội cháu vậy.
Nhắc đến ông nội, Khương Nhiêu bỗng thấy lòng nghèn nghẹn. Ông nội cô mất từ năm cô học cấp hai. Cả đời ông sống trong núi sâu. Bố mẹ cô nhiều lần muốn đón ông về thành phố, nhưng ông nhất quyết không chịu.
Ông nội Khương Nhiêu từng nói: “Biết sống hòa hợp với thiên nhiên mới là trí tuệ lớn nhất của con người.” Ông tận hưởng cuộc sống tự cung tự cấp giữa núi rừng.
Dù chỉ là một ông lão vùng núi, ông rất cởi mở và chẳng bao giờ làm người khác mất hứng. Dù Khương Nhiêu có nêu ra ý tưởng mới lạ nào của giới trẻ, ông cũng động viên cô thử làm, không như nhiều người già khác hay cố tình dội gáo nước lạnh. Ông không bao giờ dùng tư tưởng của thế hệ mình để áp đặt con trẻ.
Trong nhà ông có đủ loại sách thuộc nhiều lĩnh vực, thậm chí nhiều cuốn toàn cổ văn. Ông bảo đó đều là sách gia truyền, hồi nhỏ còn dạy cô nhận mặt chữ trong đó.
Trước đây, cứ đến kỳ nghỉ hè hay nghỉ đông, Khương Nhiêu đều về sống với ông bà. Bố mẹ cô đều làm nghiên cứu khoa học, mê đến mức cuồng việc, ngay cả dịp nghỉ cũng chẳng có thời gian trông nom cô. Ngày thường có khi cả tháng cô mới gặp bố mẹ một lần, nên cô gần như tự nấu ăn, hoặc ra ngoài ăn ở mấy quán cơm nhỏ. Rảnh rỗi thì ở nhà đọc sách, chơi game, thế nên ngay cả trước khi trọng sinh, cô đã chín chắn và tự lập hơn hẳn bạn bè cùng trang lứa.
Ý thức được cảm xúc của mình, Khương Nhiêu thấy hơi ngượng. Lần này không phải cô cố tình chơi chiêu bài tình cảm nữa.
– Cháu xin lỗi, vừa rồi cháu chợt nhớ ông nội. Vì trước đây bố mẹ cháu lúc nào cũng bận, cháu thường sống với ông nội nhiều hơn.
Cao lão vội an ủi:
– Đúng là đứa trẻ nặng tình nặng nghĩa. Cháu cứ yên tâm, từ nay ta chính là ông Cao của cháu. Nếu cháu không chê, lúc nào rảnh cứ đến chỗ ông Cao chơi!
Dù biết ông Cao có thể chỉ thuận miệng nói thế, Khương Nhiêu vẫn vui vẻ nhận lời, gật đầu đầy cảm kích:
– Vâng, ông Cao. Nhưng số tiền lớn thế này, ông có cần chuẩn bị một chút thời gian không ạ? Cháu không có ý xem thường ông đâu, chỉ là cháu có thể đang rất cần số tiền này gấp... cháu phải đi cứu người!
Nói vậy cũng không hẳn là nói dối. Tận thế sắp đến, lúc này tích trữ vật tư chính là cứu người. Không sai!
Nghe thế, ông Cao vội vàng gật đầu:
– Tiểu hữu cứ yên tâm, chỉ cần cháu thấy giá hợp lý, ông có thể ký séc cho cháu ngay bây giờ!
Tuyệt vời! Khương Nhiêu cảm giác như mình sắp bay lên tới nơi! Cô dường như đã thấy cảnh mình nằm giữa đống vật tư, an toàn sống qua ngày tận thế.
Cầm tấm séc, Khương Nhiêu lập tức chào tạm biệt ông Cao rồi sốt ruột muốn đến ngân hàng gần đó đổi séc thành tiền. Đúng lúc này, Lục Phong đi tới, nói tiện đường đưa cô đi.
Đến ngân hàng, Lục tổng cùng Khương Nhiêu xuống xe đi vào. Quản lý sảnh ngay lập tức tươi cười ra đón, khúm núm chào Lục tổng.
Khương Nhiêu lúc này mới biết hóa ra ngân hàng này cũng thuộc tập đoàn Lục thị. Đúng là người ngoài không bao giờ tưởng tượng nổi người giàu có thể giàu đến mức nào!
Thông thường, đổi séc có thể mất từ một đến ba ngày làm việc, nhưng vì có Lục Phong đi cùng, chỉ nửa giờ sau tiền đã về tài khoản. Cái cảm giác VVVVIP này, thật sự không ai cưỡng lại nổi!
Khương Nhiêu chân thành cảm ơn Lục Phong:
– Cảm ơn anh Lục rất nhiều vì đã đặc biệt đưa em đến ngân hàng. Em không làm phiền thời gian của anh nữa, em tự về nhà được rồi ạ.
Dù rất muốn ngồi thêm một chút trên xe của anh tổng tài, nhưng lúc này Khương Nhiêu không muốn chậm trễ dù chỉ một giây. Cô còn phải nhanh chóng đi thuê một nhà kho, để tiện đặt hàng và tích trữ vật tư.
Lục Phong cười, dường như nhận ra sự xa cách trong lời nói của cô, nhưng vẻ mặt chẳng hề đổi:
– Không cần khách sáo vậy đâu, cứ gọi anh là Lục đại ca là được.
Nói rồi tiện tay rút một tấm danh thiếp đưa cho Khương Nhiêu, bảo nếu có việc gì cứ gọi điện, nếu đang gấp tiền muốn bán cổ vật cũng có thể tìm anh.
Khương Nhiêu vội nhận lấy. Tấm danh thiếp màu đen ánh kim, trông rất kín đáo, bên trên chỉ đơn giản in mấy chữ: “Tổng giám đốc điều hành Lục thị: Lục Phong”.
Chia tay xong, Khương Nhiêu nhìn đồng hồ. Đã gần trưa, cô phải về ăn cơm với dì, tiện thể hỏi dì số điện thoại của người bạn cho thuê kho lớn.
Muốn chuyển toàn bộ số vật tư này vào không gian của mình, trước hết Khương Nhiêu phải có một nhà kho làm nơi trung chuyển: để người bán giao hàng đến kho, rồi cô mới thu hết vào không gian được.
Khương Nhiêu bắt taxi về nhà. Về đến nơi, dì đã nấu cơm xong và đang đợi cô. Vừa về chưa được bao lâu, em họ Lâm Tiểu Như cũng về đến. Lâm Tiểu Như trừng mắt nhìn Khương Nhiêu một cái.
Cả nhà rửa tay xong, dì đã bày biện đồ ăn lên bàn.
Chỉ đơn giản hai món mặn một canh, vậy mà đã lâu lắm rồi Khương Nhiêu mới được ăn món dì nấu. Lần cuối là hồi tận thế ở kiếp trước. Hồi đó, Khương Nhiêu làm nhiệm vụ mang về tinh hạch xác sống cấp sáu, đổi được phần thưởng là thịt và rau. Dì đã nấu cho cô một đĩa rau xào và một bát canh xương.
Trong thời tận thế, được ăn rau tươi là chuyện hiếm có vô cùng! Vì rất nhiều loài thực vật đã biến dị, rau củ trồng được và ăn được trong căn cứ chẳng đáng là bao.
Giờ nhìn đĩa rau cải xào, món thịt chiên sốt chua ngọt và nồi canh sườn hầm củ cải trước mặt, Khương Nhiêu không khỏi nuốt nước miếng. Dì thấy vậy thì biết cô đói, vội giục cô ăn cơm.
Lâm Tiểu Như ngồi bên cạnh tức tối, nói mát mẻ:
– Khương Nhiêu, mày đúng là quỷ đói đầu thai. Cái bộ dạng nhìn chằm chằm vào miếng thịt rồi nuốt nước miếng của mày làm tao mất hết cảm giác thèm ăn!
Khương Nhiêu chẳng thèm để tâm. Còn một tháng nữa là tận thế, món thịt chiên ngon thế này đúng là ăn bữa nào vơi bữa đó. Nhưng lần này cô chẳng cần lo, vì cô có không gian bảo quản tươi, lại vừa có hai trăm ba mươi triệu tệ trong tài khoản.
Cô muốn tích trữ thật nhiều, món nào thích thì mua sẵn hết. Giờ chẳng thiếu tiền, cứ tiêu thôi!
Khương Nhiêu ăn hùng hục, vừa ăn vừa không nhịn được khen:
– Dì ơi, tay nghề của dì càng ngày càng tuyệt, không thua kém đầu bếp năm sao đâu ạ!
Lâm Tiểu Như bên cạnh liên tục trợn trắng mắt, còn dì thì cười mãn nguyện:
– Ngon thì ăn nhiều vào, thích nữa tối nay dì nấu tiếp!
Ăn gần no, Khương Nhiêu mới nhớ ra chuyện chính:
– À, dì ơi, cháu nhớ dì có một người bạn cho thuê kho đúng không ạ? Dì có số liên lạc của bạn ấy không? Cháu có một người bạn, nhà mở siêu thị lớn. Bạn ấy nói gần đây nhà họ muốn thuê một kho to hơn, cháu muốn giới thiệu cho bạn ấy.
