Chương 5: Thuê kho hàng! Rau củ quả tích theo tấn!
“Có, lát nữa ăn cơm xong cô sẽ đưa cháu!”
“Người bạn cho thuê kho hàng này, trước đây cháu cũng từng gặp một lần rồi đấy!”
“Là lần trước cháu vừa đến đây đi học, có hôm cháu bị ốm ở trường, nhưng lúc đó cô và chú đều không sắp xếp được thời gian đến đón cháu, nên chính cô ấy đã đi đón cháu!”
“Cô ấy họ Mạnh, cháu cứ gọi là dì Mạnh nhé.”
“Vậy sao? Sao cháu chẳng có ấn tượng gì nhỉ?”
“Lúc đó cháu còn bé mà, quên cũng là bình thường!”
“Dì Mạnh của cháu giỏi lắm, là một nữ cường nhân dám thoát khỏi gia đình gốc đầy tổn thương để gây dựng nên sự nghiệp đấy!!!”
“Dì Mạnh giỏi vậy cơ à? Sao trước đây cháu chưa từng nghe cô nhắc đến?”
“Mấy năm trước dì Mạnh bận lắm, cô với dì ấy thỉnh thoảng mới liên lạc, nhưng quan hệ rất tốt, nên cô cũng không đặc biệt nhắc đến với các cháu.”
“Dì Mạnh giống cô, tính tình thẳng thắn, không có nhiều toan tính, rất dễ sống chung!”
“Nhà dì ấy hiện ở ngay khu biệt thự bên cạnh nhà mình.”
“Nhà dì Mạnh ở trong núi, dì ấy còn có một người em trai. Trong nhà trọng nam khinh nữ, vô cùng thiên vị thằng con trai. Hồi cấp hai dì ấy đã phải bỏ học lên thành phố lớn bươn chải! Chịu không ít khổ cực!”
“Nhưng giờ thì tốt rồi, dì Mạnh không chỉ cho thuê kho hàng lớn mà còn buôn bán rau củ quả sỉ. Năm kia dì ấy đã mua một căn biệt thự to ở khu bên cạnh, ngoài ra còn ba căn hộ cao cấp, toàn đi xe SUV gầm cao!”
“Đúng là một chị đại chính hiệu!”
“Xì! Có cố gắng đến mấy cũng chỉ có được thứ người ta sinh ra đã có sẵn thôi!”
Giọng Lâm Tiểu Như lại vang lên không đúng lúc.
“Ừ, kẻ thua cuộc thì chỉ biết vin vào bố mẹ để an ủi mình thôi!” Khương Nhiêu thuận miệng đáp trả Lâm Tiểu Như.
Có ai mà chẳng ghét cái kiểu thấy người khác đang nói chuyện vui vẻ lại nhảy vào phá đám chứ!
Cô liếc xéo Lâm Tiểu Như một cái.
Mặc kệ Lâm Tiểu Như, cô tiếp tục nói.
“Dì Mạnh cháu hồi còn ở nhà, người nhà vừa đàn áp dì ấy, vừa hút máu dì ấy! Ngay cả thằng em trai do chính tay dì ấy nuôi lớn cũng chẳng xem dì ấy ra gì, lúc nào cũng đánh chửi, khiến dì ấy tổn thương sâu sắc!”
“Vì vậy từ khi tự mình ra ngoài, dì ấy gần như không về nhà nữa, chỉ dịp lễ Tết gửi chút tiền về thôi.”
“Thật có bậc cha mẹ như vậy sao? Lại còn có cả thằng em trai vong ân bội nghĩa như thế!” Khương Nhiêu cảm thấy dì Mạnh cũng thật đáng thương.
“Đúng vậy! Nhiều vùng kém phát triển vẫn đề cao đàn ông, vì cần người làm công mà!”
“Đúng thế!”
“Nhưng bây giờ dì Mạnh chỉ có mỗi một khuyết điểm là chưa kết hôn. Có lẽ do gia đình, nên dì ấy sợ hãi các mối quan hệ thân mật.”
“Bạn trai nhỏ dì Mạnh yêu lâu nhất cũng chỉ được một tháng! Ha ha, nhưng toàn mấy cậu sinh viên trẻ, biết hưởng thụ phết đấy!”
Cô càng kể càng vui, bật cười luôn! Có thể thấy cô thật lòng vui thay cho dì Mạnh.
Nhưng Khương Nhiêu lại nhớ, kiếp trước kết cục của dì Mạnh chẳng tốt đẹp gì!
Kiếp trước, khi đại dịch zombie bùng phát, dì Mạnh đang ở trong biệt thự.
Dì Mạnh từng trải qua thời khốn khó nên có thói quen tích trữ đồ, mì ăn liền với mấy món ăn nhanh chất cả đống, còn có cả rau củ và thịt.
Dựa vào chỗ vật tư đó, dì Mạnh có thể tự chống đỡ được rất lâu!
Vậy mà Tề Hạ, bạn trai nhỏ của dì Mạnh, lại dẫn theo mấy người bạn và một con bồ nhí cùng dọn vào biệt thự của dì!
Sau đó, khi dì Mạnh phát hiện Tề Hạ và con bồ nhí quấn lấy nhau, cả đám người đó đã đánh dì ấy bị thương rồi đuổi thẳng ra khỏi biệt thự!
Bọn chúng đứng nhìn dì Mạnh bị đám zombie bên ngoài xé xác, thậm chí còn đứng bên cạnh mỉa mai cười nhạo.
Kiếp này, Khương Nhiêu nên nhắc nhở dì Mạnh thế nào để dì ấy tránh được những chuyện về sau đây?
Ăn cơm xong, Khương Nhiêu xin được số điện thoại của dì Mạnh rồi tìm cớ ra ngoài.
Đương nhiên không thể gọi điện ở nhà được, không thì lộ mất còn gì!
Khương Nhiêu ra công viên vắng người, ngồi đó gọi cho dì Mạnh.
“Alo, dì Mạnh đấy ạ? Cháu là Khương Nhiêu, cháu gái của cô Duyệt Mai đây ạ.”
“Khương Nhiêu đấy à! Dì thường nghe cô cháu nhắc đến cháu đấy! Sao thế, có chuyện gì cần dì giúp à?”
“Dì Mạnh ơi, bạn cháu có nhà làm siêu thị lớn, muốn thuê một kho hàng to ở chỗ dì, với lại muốn mua sỉ thật nhiều rau củ quả.”
“Bố mẹ bạn ấy còn đang đi công tác chưa về, nhưng bây giờ đã phải bắt đầu chuẩn bị chuyện này, nên muốn tìm một người quen biết đáng tin cậy, thế là cháu nghĩ đến dì ngay!”
“Ha ha, không thành vấn đề, cứ để dì lo cho! Cháu cần những loại rau củ quả gì? Kho bao lớn?”
“Dì Mạnh, kho chừng 200 mét vuông là được ạ. Tất cả những loại rau củ quả nào mua được thì mỗi loại lấy 2000 cân! À đúng rồi, sầu riêng và dâu tây thì bao nhiêu cũng lấy hết!”
“Còn dưa chuột, cà rốt với gừng nữa ạ! Không giới hạn số cân!”
“Khi nào dì chốt được địa điểm thì cứ báo cháu địa chỉ là được, còn lại dì khỏi lo, sẽ có xe đến vận chuyển một phần rau củ quả đi ạ.”
Hê hê, sầu riêng và dâu tây không giới hạn số lượng, đương nhiên là vì Khương Nhiêu và cô đều cực kỳ thích ăn rồi!
Dưa chuột là món không thể thiếu của chú, cà rốt sau ngày tận thế có thể tăng cường miễn dịch chống phóng xạ! Còn gừng là để sưởi ấm mọi người trong những ngày rét buốt! Đều là những thứ không thể thiếu!
“Không vấn đề, dì sẽ đích thân đi tìm giúp cháu! Cháu cứ chờ tin dì nhé, cháu gái yêu của dì!” Có đơn hàng lớn từ trên trời rơi xuống, dì Mạnh cười không khép được miệng!
Khương Nhiêu cách màn hình điện thoại mà vẫn cảm nhận được niềm vui của dì Mạnh!
Bây giờ mình thiếu gì tiền, tiệc lớn phải sắp ngay mới được!
Khương Nhiêu lập tức gọi cho khách sạn năm sao lớn nhất thành phố S là Phúc Thuận Mãn Đường.
Khách sạn này cũng nhận đặt mang về, với lại đồ ăn khá ngon, Khương Nhiêu rất thích.
“Xin chào, đây là khách sạn Phúc Thuận Mãn Đường, xin hỏi có gì giúp được ạ?”
“Chào em, nhà chị có cháu thi đỗ đại học Thanh Hoa – Bắc Đại, từ mai nhà chị muốn mở tiệc liên hoàn ba ngày ba đêm, nên cần đặt 500 bàn!”
“Hả???” Nhân viên trực điện thoại bên kia sốc đến mức không kìm được miệng.
Nhà gì mà chịu chơi thế không biết! Tiệc mừng lên trường mà bày những 500 bàn!!!
Đây là khách sạn năm sao đấy nhé!
Một bàn tiệc rẻ cũng phải ba bốn nghìn tệ! 500 bàn thì phải hơn một triệu tệ!
Không phải lừa đảo đấy chứ?
Nhân viên không dám chắc, vội bảo Khương Nhiêu chờ một lát, đi tìm quản lý đến nghe máy.
“Xin chào quý khách! Tôi là Lục Vân Tranh, quản lý của Phúc Thuận Mãn Đường, không biết quý khách xưng hô thế nào?”
“Tôi là Khương Nhiêu, tôi muốn đặt 500 bàn tiệc cho con gái tôi, bên anh có vấn đề gì sao?”
Lục Vân Tranh tim đập thình thịch.
Không phải chứ!!! Đơn lớn vậy sao!!!
Tuy đơn hàng rất lớn, nhưng với một cậu ấm nhà họ Lục không thiếu tiền như anh thì cũng không đến mức phải quá kinh ngạc.
Vì vậy Lục Vân Tranh bình tĩnh xác nhận lại với Khương Nhiêu xem có thật không.
Chủ động báo giá 500 bàn tiệc, đồng thời yêu cầu đặt cọc trước một nửa.
Nào ngờ Khương Nhiêu đồng ý dứt khoát ngay, còn đòi luôn số tài khoản ngân hàng của Lục Vân Tranh!!!
Lục Vân Tranh: ....
Nói gì mà bình tĩnh cơ? Nói gì mà cậu ấm nhà họ Lục không thiếu tiền cơ chứ?
Lục Vân Tranh dường như đã thấy trước bộ dạng oai phong lẫm liệt của mình khoe mẽ trước mặt Lục Phong!
Lục Vân Tranh là con của người cô thứ hai nhà họ Lục ở thành phố S, nên là anh em họ với Lục Phong.
Lục Vân Tranh và Lục Phong quan hệ rất tốt.
Hai người cách nhau 5 tuổi, từ nhỏ Lục Vân Tranh đã thích lẽo đẽo sau lưng Lục Phong. Sau đó ra nước ngoài du học ngành kinh doanh quản trị.
Mới về nước không lâu, vì còn ham chơi nên chưa được sắp xếp vào thẳng công ty nhà họ Lục.
Trước tiên tiếp quản Phúc Thuận Mãn Đường để thử sức. Nếu kinh doanh hiệu quả nổi bật thì sẽ cân nhắc cho vào trụ sở chính của tập đoàn Lục thị.
Lần này thì vững rồi!!!
Lục Vân Tranh trong lòng gào thét!
Nhưng bề ngoài vẫn gắng gượng giữ bình tĩnh trả lời Khương Nhiêu.
“Vâng, thưa chị Khương! Đây là số tài khoản ngân hàng của khách sạn Phúc Thuận Mãn Đường chúng tôi: XXXX1XX2XX3XXX.”
“Không vấn đề, tôi chuyển khoản luôn bây giờ! À đúng rồi, mọi người cứ làm trước đi, lát nữa tôi sẽ gửi địa chỉ, mọi người chuyển thẳng đến kho hàng đó. Lúc đó tôi phải về quê gần đó bày tiệc, quãng đường còn lại tôi tự tìm người vận chuyển là được!”
Xem ra người này vẫn không quên cội nguồn, có tiền rồi vẫn nghĩ đến bạn bè người thân ở quê! Ra tay lại hào phóng thế này!
Lục Vân Tranh nghĩ vậy, vội vàng đồng ý.
Cúp máy xong, Khương Nhiêu không chút do dự chuyển thẳng 500 nghìn tệ qua.
Lục Vân Tranh nhận được tiền, vội gọi cho bộ phận thu mua chuẩn bị nguyên liệu, đồng thời xuống khu bếp dừng hết đơn đang làm, từ giờ chỉ tập trung làm 500 bàn tiệc này!
“Tất cả cố gắng lên, hôm nay chuẩn bị xong nguyên liệu cho 500 bàn trước, chỗ nào cần thái thì thái cho xong!”
“Mọi người cùng làm, có thể gọi thêm người thân bạn bè đến phụ giúp, lương tính gấp 5 lần!”
Mọi người nghe xong càng làm việc hăng hái hơn! Vội vàng bắt tay vào việc.
Khương Nhiêu đang nghĩ tiếp xem nên tích trữ gì thì dì Mạnh gọi tới.
“Cháu gái à, dì tìm được kho cho cháu rồi, ở số 22 đường Tuyết Tùng, phố Mẫu Đơn. Rau củ quả dì đã sắp xếp người vận chuyển qua rồi!”
“À đúng rồi, chỗ rau này của cháu sợ một cái kho 200 mét vuông không đủ. Bên cạnh dì còn hai cái kho 1000 mét vuông nữa, dì đều chừa lại cho cháu, cháu cứ yên tâm dùng!”
“Mấy thứ khó bảo quản dì để trong kho nhỏ, lúc vận chuyển cháu nhớ chuyển trước mấy thứ khó bảo quản, kẻo hư mất!”
“Cháu cảm ơn dì Mạnh, dì Mạnh chu đáo thật! Vậy cháu liên hệ xe, chuẩn bị ngày mai qua vận chuyển! Hôm nay vất vả cho dì rồi!”
“Cái con bé này, với dì mà còn khách sáo gì! Cháu cứ yên tâm, dì sẽ túc trực trông coi ở đây, khi nào vận chuyển xong dì sẽ báo cho cháu.”
Khương Nhiêu cảm ơn rồi cúp máy.
Lúc này, trong đầu Khương Nhiêu đã hiện lên đủ thứ hình ảnh văn mạng sảng khoái: sau tận thế, bên ngoài zombie vây thành, Khương Nhiêu cùng cô và chú ngồi trong nhà ăn lẩu, ngắm nhìn đám zombie gầm rú bên ngoài! Đã đời!
Sau khi chìm đắm trong tưởng tượng về cuộc sống hậu tận thế, Khương Nhiêu vội gọi cho Phúc Thuận Mãn Đường báo địa chỉ kho hàng, bảo ngày mai chuyển đến kho nhỏ nhất.
Tiếp theo nên tích trữ gì đây? Khương Nhiêu ngồi xuống nghiêm túc suy nghĩ.
