Chương 47: Có được tàu tận thế!
Tất cả mọi người đều trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, cùng đi xuống tầng cuối cùng của phòng thí nghiệm ngầm. Vừa mở cửa, một luồng gió nóng liền ập tới.
Cách đó mười mét, thây ma tụ tập dày đặc, trong đó có hai con trực tiếp phóng dị năng hỏa hệ về phía Khương Nhiêu và mọi người. Đúng lúc này, dì Mạnh lập tức dùng dị năng thủy hệ dập tắt ngọn lửa bên kia.
Ngay sau đó, cô họ và chú họ phóng trụ lửa về phía đối diện, thiêu cháy hai con thây ma có dị năng kia thành than!
Dị năng chênh lệch một cấp là khác rất nhiều. Dưới cấp 4, mười người cùng cấp mới đánh lại được một người cấp trên, tức là mười người cấp 3 mới thắng được một người cấp 4.
Từ cấp 4 trở lên, cần hai ba chục người cùng cấp mới thắng nổi một người cấp trên, hơn nữa cấp càng cao thì thăng cấp càng khó.
Cả đám thây ma bị nướng cháy, gào thét điên cuồng nhưng vẫn lao về phía Khương Nhiêu. Khương Nhiêu trực tiếp ra tay, chặt đầu tất cả, nhẹ nhàng như chơi.
Khương Nhiêu cấp 5, đè bẹp đám thây ma cấp 3 trước mặt.
Lâm Tiểu Như ở lại phụ trách đào tinh hạch, những người còn lại đi tới trước cửa mật mã võng mạc. Chú họ bước lên giải mã, cửa lập tức mở.
Ngay khi cửa vừa mở, Khương Nhiêu hét lớn: “Lùi nhanh!”
Đồng thời, cô lập tức tung ra tấm khiên kim loại. Mọi người thấy trên tấm khiên xuất hiện hàng chục vết lõm hình tròn, ai nấy đều cảm nhận được một áp lực chưa từng có.
Con thây ma đối diện ít nhất cũng cùng cấp với Khương Nhiêu, thậm chí có thể cao hơn, bởi tấm khiên kim loại dày 8 cm của cô suýt nữa bị bắn xuyên qua.
Ngay sau đó, đối phương phóng mấy tia sét về phía Khương Nhiêu. Cô giật mình: dị năng lôi điện vốn khắc chế dị năng kim loại! Xem ra con thây ma này không chỉ có trí tuệ mà còn rất thông minh.
Đúng lúc này, Ngụy Đô Linh dựng tường đất, Khương Nhiêu nhanh chóng lui về sau. Tia sét của đối phương đánh lên tường đất, bức tường lập tức sụp đổ, một phần sét vẫn quét về phía Khương Nhiêu và mọi người!
Trong gang tấc, con dao găm trong tay Khương Nhiêu rung lên, kéo cánh tay cô giơ lên cao quá đỉnh đầu. Giây tiếp theo, toàn bộ tia sét bị cây dao găm khắc phù văn hút sạch.
Cây dao dường như trở nên hưng phấn, nhưng vẫn chưa thỏa mãn với chút điện này.
Khương Nhiêu cảm nhận được cây dao rung liên hồi, như muốn kéo cô chạy về phía trước. Cô dứt khoát để mặc nó dẫn đi. Bên trong, một con thây ma đang đứng đó, mặc áo blouse trắng, tóc vàng, đeo kính, râu đã bạc trắng, đôi mắt màu xanh lam.
“Mắt hắn lại màu xanh lam!” Ngụy Đô Linh nói.
“Mọi người cẩn thận!” Khương Nhiêu nói với những người phía sau.
Khi cây dao đưa Khương Nhiêu đến cách con thây ma tóc vàng mười mét, nó lập tức phóng tiếp mấy tia sét, uy lực rõ ràng mạnh hơn lúc nãy rất nhiều. Nếu bị trúng, e rằng ngay tại chỗ sẽ hóa thành tro.
Khương Nhiêu đưa dao găm lên trước mặt làm động tác đỡ. Cây dao lại rung lên một cái, hút toàn bộ mấy tia sét vào trong.
Phía sau, Ngụy Đô Linh và mọi người cũng cảm nhận được mấy luồng gió mạnh ập tới, liền dựng tường đất chặn lại.
Sau khi sét bị cây dao hút hết, vẻ mặt con thây ma đối diện thoáng hiện sự tò mò, rồi lập tức biến mất tại chỗ!
“Thây ma đa dị năng!” Khương Nhiêu nói.
Kiếp trước, Khương Nhiêu từng nghe nói có người sở hữu nhiều dị năng, nhưng cô chỉ gặp một lần. Kiếp này, không ngờ tới cả thây ma cấp cao cũng có mấy dị năng!
Khương Nhiêu ôm chặt cây dao, cảnh giác quan sát xung quanh. Đúng lúc này, bố Đô Linh phía sau hét lớn: “Khương Nhiêu, cẩn thận bên trái!”
Bố Đô Linh có thể nhìn thấy vị trí của con thây ma tóc vàng, nên nhắc nhở Khương Nhiêu.
Khương Nhiêu lập tức cầm thanh đao dài chém nhanh sang trái, không ngờ con thây ma tóc vàng né được.
“Cẩn thận phía trước, Khương Nhiêu!”
Khương Nhiêu lại chém thẳng về phía trước, rồi giữ nguyên độ cao, lướt ngang sang phải. Cô nhìn thấy trước mặt vương lại chất lỏng màu xanh lam. Giây tiếp theo, con thây ma tóc vàng xuất hiện cách đó mười mét, cánh tay chảy dịch trắng!
“Đây là loại biến dị gì vậy? Mắt xanh không nói, thân thể lại còn có dịch trắng!”
Sau đó, con thây ma phát ra âm thanh chói tai, Khương Nhiêu và mọi người vội bịt tai.
“Không ổn, nó đang gọi thây ma đến bảo vệ nó!”
Khương Nhiêu vừa nhắc nhở xong, liền chém về phía con thây ma. Giây tiếp theo, nó lại biến mất tại chỗ. Nhưng Khương Nhiêu đã kịp nhìn thấy dấu chân dịch trắng trên mặt đất, cô liền chém ngang hai nhát về một góc phòng.
Hai nhát đao nhanh và chuẩn! Nhát đầu chém đứt đầu con thây ma, nhát thứ hai chém lìa ngang eo!
“Hầu hết thây ma đang đổ tới!” Bố Đô Linh hét lớn.
“Giờ chạy ra ngoài e là không kịp.” Khương Nhiêu nói.
“Đi, chúng ta vào trong.” Chú họ bước lên tiếp tục xác thực, mở cửa.
Khương Nhiêu xách đầu con thây ma tóc vàng, theo mọi người vào trong rồi đóng cửa lại.
Trong giây cuối trước khi cửa khép lại, đã thấy rất nhiều thây ma lao về phía cửa, nhưng ngay sau đó chúng bị cánh cửa hợp kim dày cộp chặn lại bên ngoài.
Mọi người thở phào nhẹ nhõm, quay lại đã thấy chú họ đang thao tác gì đó trước một màn hình lớn. Hai phút sau, chú họ vui mừng hô to: “Xong rồi!”
Khương Nhiêu bước tới hỏi: “Chú họ, cái gì xong rồi ạ?”
“Mọi người nhìn đằng kia kìa.”
Chỉ thấy một khoảng sàn lớn từ từ tách ra ở giữa, rồi dần dần một cỗ chiến xa hình dáng tàu hỏa hiện lên từ bên dưới, toàn thân bọc giáp đen, giống hệt một chiếc xe tăng khổng lồ!
Mắt Khương Nhiêu đã sáng rực. Quá tốt! Tàu tận thế thực sự vẫn còn ở đây!
“Chú họ, đây chính là dự án tàu tận thế mà chú từng tham gia ạ?”
“Ha ha, chính nó. Không ngờ vẫn còn! Có chiếc tàu tận thế này, chúng ta có thể đi vòng quanh thế giới rồi!”
Mọi người đều tò mò nhìn cỗ máy khổng lồ trước mặt, chẳng ai nghe chú họ nói gì. Chú họ mở cửa trước của tàu tận thế, cánh cửa nằm ở vị trí một phần ba chiều dài.
Cả tàu tận thế chỉ có hai cánh cửa: một cánh ở vị trí một phần ba là cửa ra vào hằng ngày; cánh còn lại ở cuối tàu là cửa thoát hiểm khẩn cấp, bình thường không mở, phải có quyền hạn mới mở được.
Mở cửa ra là mấy bậc thang. Bên trong là một phòng khách cực rộng. Một bên phòng khách là mấy dãy ghế sofa băng hình chữ U, chính giữa là chiếc bàn có thể nâng lên hạ xuống và gập lại. Ngày thường mọi người có thể ngồi quây quần trò chuyện, xem TV, ăn uống...
Đối diện sofa là một màn hình siêu lớn, có thể chia dọc để chiếu cùng lúc nhiều khung hình khác nhau, nhìn rất ngầu.
Bên trái cửa là phòng điều khiển, cần xác thực đặc biệt mới ra vào được. Bên trong có nhiều màn hình giám sát lớn và hệ thống vận hành.
Đi tiếp sang bên trái, ở giữa là một hành lang, hai bên hành lang là kho vũ khí.
Vẫn đi tiếp về bên trái, giữa vẫn là hành lang, hai bên là những phòng lớn riêng biệt, mỗi phòng một phong cách khác nhau.
Có phòng có cửa sổ cực lớn, góc phòng kê một chiếc giường lớn sát cửa sổ; đối diện giường là tủ quần áo, phòng tắm, tủ trang điểm. Phía cạnh cửa sổ còn có một chiếc bàn dài song song với cửa sổ, kiểu bàn như trên tàu hỏa, vừa có thể ăn uống vừa ngắm phong cảnh bên ngoài.
