Chương 48: Ăn lẩu tự sôi trong chiếc xe sang giữa thời tận thế, mùi thơm bay xa tít
Có phòng theo phong cách cổ điển kiểu Mỹ: toàn bộ căn phòng mang tông màu trầm, phía bên cửa sổ là chiếc ghế sofa giường bọc da đen, trên trải ga giường hoa nhí đồng quê, vắt vẻo mấy chiếc gối tựa hoa nhí và trơn màu. Phía bên kia là chiếc bàn gỗ kê sát tường màu đỏ sẫm cổ điển, phủ khăn trải bàn hoa nhí kiểu Mỹ, trên bàn đặt ấm trà sắt vòi dài cùng đĩa hoa quả có họa tiết tinh xảo. Hai bên còn là hai ghế sofa bọc da nâu sẫm cùng vài chiếc gối hoa nhí. Ánh đèn trong phòng cũng là tông màu ấm, tổng thể mang đến cảm giác yên tâm, thoải mái, dễ chịu, ấm cúng – một trong những kiểu phòng Khương Nhiêu rất thích.
Có phòng theo kiểu giường sưởi Đông Bắc: phía góc trong phòng là chiếc giường sưởi lớn trải dài, giữa giường có chiếc bàn kê giường kiểu Đông Bắc cổ điển, một bên giường còn có tủ kê giường với lớp kính hoa văn cổ xưa. Mọi người có thể ngồi trên giường ăn cơm, đánh bài! Chăn ga gối đệm và đồ trang trí trong phòng đều là hoa văn đỏ – xanh kinh điển của vùng Đông Bắc, trông vừa thân quen vừa rộn ràng, vui tươi.
Có phòng hai bên kê giường kiểu khoang, chính giữa là chiếc bàn quay ra cửa sổ, trên bàn đặt song song hai máy tính, bên cạnh là chiếc tủ đồ ăn vặt đơn giản.
Lại có phòng một bên là giường tầng, một bên là bàn đa năng, phía trên là giá sách đơn giản, cạnh bàn có tủ quần áo lớn và một chiếc gương soi toàn thân.
Phong cách phòng rất đa dạng, khiến ai nấy đều nhìn đến sững sờ.
Đây đều là khu nằm phía bên trái đại sảnh. Còn phía bên phải đại sảnh, dọc hai bên hành lang là các kho vật tư; tiếp đến là hai dãy giường tầng và giường trên – bàn dưới; hai dãy sát cửa sổ được ngăn riêng ra làm vườn trồng trọt; qua bên phải nữa là bếp và phòng ăn, rồi đến xưởng thủ công, xưởng vũ khí... Phần cuối đuôi tàu là khu vui chơi giải trí.
Khương Nhiêu vô cùng hài lòng với chuyến tàu tận thế này. Cô lập tức phủ thêm lên vỏ ngoài một lớp dị năng kim loại của mình, vậy là yên tâm hơn hẳn!
Chú họ định lên vận hành thử, Khương Nhiêu vội ngăn lại:
– Chú họ, giờ chúng ta không thể ngang nhiên lái nó ra ngoài như thế được. Cửa lớn này chỉ có vài người được nhận diện mống mắt; khi căn cứ chiến khu xây xong, chắc chắn sẽ có người nhắc đến chuyến tàu tận thế này, rồi sẽ gây phiền phức cho chúng ta.
– Là chú sơ suất, suýt nữa thì hỏng việc!
– Mai chúng ta đi tìm một chiếc xe, rồi qua trạm xăng xem sao. Tàu tận thế khi không chạy trên đường ray thì cần xăng, hoặc một loại nhiên liệu đặc biệt nào đó. – Chú họ đề nghị.
– Được. Nhưng hôm nay có lẽ chúng ta phải về muộn một chút. Vì trời đang nóng lên, tuyết tan nhiều, lũ có thể ập đến bất cứ lúc nào, nên chúng ta phải tranh thủ thời gian.
– Lũ ư? Vậy phải nhanh lên mới được. Lũ mà về thì khó ra ngoài lắm. – Dì Mạnh sốt ruột nói.
– Ừ, mà lũ đã về thì lương thực, vật tư bị ngập đều không dùng được nữa, nếu không sẽ phát sinh dịch bệnh. – Bố Đô Linh, một bác sĩ, lên tiếng nhắc nhở.
Kiếp trước, sau trận lũ ấy đã chết rất nhiều người, bởi thời tận thế, thuốc men còn khó kiếm hơn cả lương thực. Rất nhiều người bệnh chỉ biết cắn răng chịu đựng, rốt cuộc cái chết chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.
– Vậy tiếp theo chúng ta đi đâu? – Ngụy Đô Linh hỏi Khương Nhiêu.
Mọi người đều nhìn Khương Nhiêu.
– Chúng ta sang khu dân cư bên cạnh xem hầm để xe ngầm có chiếc xe nào tốt không! – Mắt Khương Nhiêu đã bắt đầu lấp lánh.
Vì quanh đây có mấy khu toàn nhà giàu, ngày thường ngoài cư dân ra thì không ai vào được. Ngay cả đồ ăn giao tận nơi cũng phải để bảo vệ trong khu lái xe du lịch vào giao.
Khương Nhiêu có một người bạn học tên là Trần Gia Hào sống trong khu này. Cô từng đến dự tiệc sinh nhật của cậu ta một lần; hôm đó tất cả phải xuất trình thẻ học sinh mới vào được.
Mọi người thuận lợi vào khu dân cư. Theo trí nhớ của Khương Nhiêu, họ tìm được hầm để xe, nhưng tuyết trước cửa vẫn chưa tan hết. Cô họ và chú họ bèn trực tiếp dùng dị năng hỏa hệ hơ tan sạch tuyết ở lối vào hầm.
Phóng mắt nhìn quanh hầm, toàn là xe xịn, thấp nhất cũng là Audi A8! Ai nấy đều mắt sáng rực, nhất là chú họ – một người đàn ông mê cơ khí, trước mấy chiếc xe đẹp thế này thì làm sao cưỡng lại được!
Mọi người chạy tới trước chiếc xe mình thích, ngắm nghía sờ soạng khắp lượt.
Hồi lâu sau, Khương Nhiêu không chút do dự thu hết số xe đó vào không gian, chỉ chừa lại một chiếc xe thương mại Mercedes 9 chỗ. Mọi người vội vàng lên xe.
Khương Nhiêu ngồi thẳng vào ghế lái.
– Khương Nhiêu, cậu biết lái xe à? – Ngụy Đô Linh hỏi đúng điều mà ai cũng thắc mắc, bởi vì lúc này Khương Nhiêu vừa thi xong đại học, là một sinh viên tương lai chưa hề có bằng lái!
Chết, chuyện này biết chữa thế nào đây?
Khương Nhiêu không hề hoảng, tiện miệng bịa đại:
– Lái xe thì có gì khó? Tớ chơi game đua xe giỏi lắm, mọi người yên tâm!
– Ơ này này này, Khương Nhiêu! Game đua xe với xe thật thì giống nhau chỗ nào? Mày muốn hại chết cả bọn này à? – Lâm Tiểu Như hiếm khi bắt được thóp Khương Nhiêu, vội lên tiếng công kích.
– Vậy em xuống xe đi?
– Tao hả? Mày chỉ là một đứa học sinh cấp ba, chưa hề có bằng lái, tao nghi ngờ có vấn đề gì?
– Không vấn đề gì cả. Vậy nên, em xuống xe đi?
– Thôi nào, Tiểu Như, cháu bớt nói đi. Tiểu Nhiêu chắc chắn đậu Thanh Hoa – Bắc Đại, lái xe thì có khó gì, xem qua hai lần là biết thôi mà! – Cô họ đứng ra giảng hòa.
Đúng lúc này, bụng Ngụy Đô Linh kêu ọc ọc không đúng lúc.
Khương Nhiêu chợt nhớ ra mọi người vẫn chưa ăn trưa, bèn lấy từ không gian trữ vật ra tám suất lẩu tự sôi và cơm tự sôi. Mọi người cùng bắt tay vào hâm nóng, một lúc sau trong xe thơm nức các loại mùi!
Mấy người ăn ngon lành, chẳng ai để ý hai người ở góc khuất đang nhìn chằm chằm, nước miếng sắp chảy ra. Ban đầu thấy họ loay hoay làm gì đó, mãi đến khi ngửi thấy mùi thơm từ trong xe bay ra, hai người mới xác định được đám người trong xe đang làm gì.
Hai người lập tức chạy về một tòa biệt thự để báo cáo.
Trong biệt thự, một người đàn ông ngồi trên chiếc sofa da hạng sang, mặc áo choàng ngủ màu trắng, vắt chéo chân, trên mặt nở nụ cười trêu đùa. Tay hắn cầm một chiếc cần câu, lưỡi câu móc một quả nho, phía dưới là ba cô gái ăn mặc hở hang. Ba cô gái quỳ như mèo, vươn dài cổ cố gắng đớp quả nho treo trên đầu.
Lưỡi câu lúc lên lúc xuống. Thoáng cái vừa dí vào mũi cô này, giây sau đã chạm vào môi cô khác. Đúng lúc cô gái định há miệng đớp, một cô bên cạnh lao tới cắn ngay. Ngay khoảnh khắc đó, quả nho bị giật lên, cô bên cạnh cắn thẳng vào môi cô kia, cắn đến bật máu!
Mấy cô gái có vẻ đã đói khát rất lâu, liền ghé vào vết thương trên môi cô gái chảy máu mà hút. Cô gái bị hút máu đến mức hét lên, cảm nhận máu trong người đang bị rút đi rất nhanh, nhưng không ai chịu dừng lại!
Lúc này, người đàn ông đang cầm cần câu bên cạnh phá lên cười, nụ cười tà ác:
– Ha ha! Vui! Đúng là vui! Thú vị nhỉ? Hửm? Nói xem, có thú vị không nào?
Hắn cười đến sắp nghẹt thở, vừa cười vừa quay sang hỏi gã bảo vệ bên cạnh. Gã bảo vệ không dám thở mạnh, chỉ biết gật đầu cười xòa.
Lúc này, hắn như mới để ý đến hai người vào báo cáo.
Hai người kia đang run rẩy đứng đó, cố hết sức thu nhỏ sự tồn tại của mình, nhưng vẻ mặt vẫn do dự, như muốn nói lại thôi.
