Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Thiên Tai Giáng Thế: Trùng Sinh Trước Hai Tháng, Ta Chuẩn Bị Tất Cả > Chương 84

Chương 84

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 84 có bản audio.

Chương 84

 

Lục Tử Nguyệt đưa tay ra, Thời Bạch sững người một chút.

 

Đòi chứng minh thư, hành động này quá tự nhiên, giống như bạn gái giúp bạn trai quản giấy tờ vậy.

 

Nhưng anh vẫn rút từ ví ra đưa cho cô.

 

Lục Tử Nguyệt nhận lấy, chụp ảnh, khi điền thông tin lên APP mới phát hiện mình không biết số điện thoại của anh.

 

Anh đọc lại một lần, cô nhập vào, đặt hàng.

 

“Chín giờ rưỡi sáng mai, ga Đông.”

 

“Ừm.”

 

Hai người đứng ở cửa tầng hai khoảng năm giây.

 

Đèn cảm ứng tắt, hành lang tối sầm.

 

Lục Tử Nguyệt ho một tiếng, đèn lại sáng.

 

“Vậy tôi lên đây.”

 

“Ừm.”

 

Cô lên lầu.

 

Thời Bạch mở cửa vào nhà, cửa đóng đến nửa chừng, nghe thấy tiếng đóng cửa từ trên lầu truyền xuống, mới đóng hẳn cửa lại.

 

Sáng hôm sau, khi Lục Tử Nguyệt ra khỏi cửa, Thời Bạch đã đứng sẵn ở cổng tòa nhà.

 

Anh đeo một chiếc ba lô leo núi cũ, màu xám đậm, không to nhưng nhét đầy ắp.

 

Tay còn xách một túi ni lông, đựng hai chai nước và mấy cái bánh mì.

 

“Anh chưa ăn sáng à?” Lục Tử Nguyệt nhìn mấy cái bánh mì trên tay anh.

 

“Ăn rồi. Đây là đồ ăn trên đường.”

 

Lục Tử Nguyệt không nói gì về việc trong không gian của mình có đủ thứ.

 

Cô không đeo ba lô to, chỉ đeo một chiếc túi chéo nhỏ, trông như đi dạo phố chứ không phải đi công tác.

 

Thời Bạch liếc cô một cái, không hỏi.

 

Nhà ga cao tốc đông người.

 

Hai người qua cửa kiểm tra an ninh, tìm được cửa soát vé, còn hơn hai mươi phút nữa mới bắt đầu soát vé.

 

Lục Tử Nguyệt tìm một chỗ ngồi ở phòng chờ, Thời Bạch đứng bên cạnh, không ngồi.

 

“Anh không ngồi à?” Lục Tử Nguyệt vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh.

 

Thời Bạch nhìn chỗ đó – giữa hai ghế có một tay vịn – anh ngồi xuống, nhưng lưng thẳng tắp, đầu gối khép lại, hai tay đặt trên đùi.

 

Lục Tử Nguyệt nhớ lại lúc anh đến nhà ăn cơm cũng ngồi kiểu đó.

 

Cô cúi đầu xem điện thoại, lướt qua thông tin vận chuyển, rồi lại thoát ra, chẳng có gì hay để xem.

 

Soát vé, lên tàu, tìm chỗ ngồi.

 

Hai người ngồi cạnh nhau, Thời Bạch ngồi phía cửa sổ, Lục Tử Nguyệt ngồi phía lối đi.

 

Khi tàu chuyển bánh, thành phố ngoài cửa sổ dần lùi xa, biến thành cánh đồng, biến thành núi.

 

Thời Bạch nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói gì.

 

Lục Tử Nguyệt dựa vào lưng ghế, cũng không nói gì.

 

Trong toa tàu có người gọi điện thoại, có người ăn mì gói, trẻ con chạy qua chạy lại.

 

Giữa hai người là một tay vịn, nhưng anh không đặt tay lên, cô cũng vậy.

 

Hơn bốn tiếng ngồi tàu, Thời Bạch ngủ khoảng nửa tiếng.

 

Lúc ngủ, đầu anh hơi nghiêng về phía cửa sổ, lông mi dài, hơi thở nhẹ.

 

Lục Tử Nguyệt nghiêng đầu nhìn anh một cái, không dám nhìn lâu, sợ anh đột nhiên tỉnh dậy.

 

Xuống tàu lúc hơn hai giờ chiều.

 

Hai người ra khỏi ga, tiện tay tìm một khách sạn gần đó. Lễ tân là một cô gái trẻ, tóc buộc đuôi ngựa, trên mặt vẫn còn nét ngây ngô của sinh viên mới ra trường.

 

Cô thấy hai người bước vào, ánh mắt quét qua quét lại trên người họ.

 

“Chào hai anh chị, anh chị có đặt phòng trước không ạ?”

 

“Không.” Thời Bạch nói.

 

“Vậy anh chị mở mấy phòng ạ?”

 

Hai người đồng thanh trả lời.

 

Lục Tử Nguyệt: “Một phòng.”

 

Thời Bạch: “Hai phòng.”

 

Lục Tử Nguyệt cũng nhìn anh một cái.

 

Không khí đông cứng khoảng hai giây.

 

Ánh mắt cô lễ tân đảo qua đảo lại giữa hai người, như đang xem một trận bóng bàn.

 

Lục Tử Nguyệt nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.

 

“Hai phòng đi.” Cô nói.

 

Cô lễ tân như trút được gánh nặng, gõ bàn phím lách cách. “Hai phòng giường đôi, cạnh nhau, được không ạ?”

 

“Được.” Lục Tử Nguyệt rút chứng minh thư và thẻ ngân hàng ra.

 

“Hai suất ăn sáng, sáng mai từ bảy giờ đến chín giờ, ở tầng một ạ.”

 

“Được.”

 

Làm thủ tục nhận phòng xong, hai người lên lầu.

 

Trong thang máy chỉ có hai người, Lục Tử Nguyệt nhìn chằm chằm vào dãy số trên cửa thang máy nhảy từ 1 lên 2 lên 3, đến tầng 6, kêu “ting” một tiếng, cửa mở.

 

Thời Bạch đợi cô bước ra trước, rồi mới đi theo sau.

 

Hai phòng đối diện nhau.

 

“Sáu giờ gặp nhau dưới nhà nhé? Đi ăn tối.” Lục Tử Nguyệt nói.

 

“Được.”

 

Lục Tử Nguyệt mở cửa phòng mình, bước vào, đóng cửa lại.

 

Cô đứng sau cánh cửa, nghe tiếng cửa phòng đối diện cũng đóng lại.

 

Rồi cô nhào lên giường, vùi mặt vào gối, đấm thình thịch mấy cái xuống giường.

 

Nệm phát ra tiếng bịch bịch, lò xo kêu kẽo kẹt.

 

“Xấu hổ chết mất…” Giọng nói từ trong gối vọng ra, ngay cả chính cô cũng nghe không rõ.

 

Cô trở mình, nhìn lên trần nhà.

 

Mở một phòng thì đã sao? Có phải chưa từng ở chung một không gian đâu.

 

Cái không gian đó còn lớn hơn phòng này nhiều.

 

Nhưng không giống nhau, không gian là của cô, cô làm chủ.

 

Đây là khách sạn, là nơi công cộng, ánh mắt cô lễ tân nhìn cô lúc nãy rõ ràng đang nói “ồ, tôi hiểu rồi đấy”.

 

Cô ấy hiểu gì chứ? Chẳng hiểu gì cả.

 

Cô và Thời Bạch trong sạch – thôi được, cũng không hẳn là trong sạch, ít nhất trong lòng cô là không.

 

Nhưng cô chưa làm gì cả, ngay cả nắm tay cũng chưa từng.

 

Thôi được, có nắm rồi, nhưng đó là lúc vào không gian, thao tác cần thiết.

 

Cái đó có tính không?

 

Cô lại trở mình, kéo chăn lên che kín mặt.

 

Đáng lẽ nên kiên trì một chút, cứ nói một phòng.

 

Dù sao anh ấy cũng không làm gì được mình.

 

Tính cách anh ấy như vậy, dù có mở chung một phòng, chắc cũng người nào ngủ giường nấy – không đúng, phòng giường đôi chỉ có một giường thôi.

 

Trong đầu cô đột nhiên hiện lên hình ảnh đó, vội vàng dập tắt.

 

Điện thoại reo.

 

Tin nhắn từ Thời Bạch: “Tối nay ăn gì?”

 

Cô nhìn ba chữ đó, bỗng nhiên muốn cười.

 

Người này, ngay cả hẹn ăn cơm cũng cứng nhắc như vậy.

 

Cô trả lời: “Tùy anh. Anh thấy chỗ nào ngon thì vào.” Rồi lại nhắn thêm một tin: “Đừng nhắn tin nữa, phòng đối diện, gõ cửa một cái là được.”

 

Đối diện không trả lời.

 

Khoảng nửa phút sau, cửa bị gõ hai tiếng.

 

Không nặng, nhưng rất rõ ràng.

 

Lục Tử Nguyệt bò dậy khỏi giường, vuốt lại tóc, mở cửa. Thời Bạch đứng ở cửa, tay cầm thẻ phòng.

 

“Đi thôi. Đói rồi.”

 

“Bây giờ mới năm giờ mà.”

 

“Cô không phải nói năm giờ à? Tôi nhớ nhầm à?” Thời Bạch nhìn điện thoại.

 

Lục Tử Nguyệt nhìn anh, người này trí nhớ tốt như vậy, lại nhớ nhầm được sao?

 

Cô không vạch trần, “Đợi tôi một lát, tôi rửa mặt cái đã.”

 

Cô quay vào phòng tắm, vốc nước rửa mặt, nhìn vào gương – mặt đỏ ửng, không biết do bí hơi hay vì lý do gì khác.

 

Cô vỗ nhẹ lên má, hít một hơi thật sâu, rồi đi ra.

 

Hai người xuống lầu, ra khỏi khách sạn, chậm rãi đi dọc phố.

 

Thành phố này cô không quen, Thời Bạch cũng không quen.

 

Đi khoảng mười phút, thấy một quán ăn nhỏ, mặt tiền không lớn, bên trong có vài bàn khách, ngửi thấy mùi thơm.

 

Hai người nhìn nhau, đẩy cửa bước vào.

 

Gọi vài món, ông chủ giới thiệu món đặc sản địa phương, lại thêm hai bát cơm.

 

Trong lúc chờ món, Lục Tử Nguyệt lấy điện thoại ra xem vài lần, rồi lại đặt xuống.

 

“Cô đang xem gì thế?” Thời Bạch hỏi.

 

“Xem quanh đây có kho bãi nào cho thuê không. Mai phải tìm một cái kho trước, không thì hàng gửi đến không có chỗ để.”

 

“Không gian chẳng phải là kho à?”

 

“Không gian là kho cuối cùng, nhưng không thể để người ta thấy hàng hóa biến mất ngay được. Phải có một nơi trung chuyển.”

 

Thời Bạch suy nghĩ một lát. “Mai tôi đi tìm. Cô nghỉ một ngày đi.”

 

Lục Tử Nguyệt nhìn anh: “Một mình anh đi được không?”

 

“Tìm kho chứ không phải đánh trận.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi