Tử Thần tính nhẩm trong đầu: một tháng nữa, mạt thế sẽ đến.
Rét khủng khiếp, âm mấy chục độ.
Dù trong nhà có lò sưởi, có bếp than, lúc ngủ có một tấm chăn điện vẫn khác hẳn — chăn đệm lạnh ngắt, người chui vào phải lâu lắm mới ủ ấm được, nhưng bật chăn điện trước, trong ổ chăn đã ấm sẵn.
Không cần run rẩy chui vào giường.
'Chị ơi, cái chăn điện này có size bao nhiêu?'
Chị chủ thấy chàng trai còn trẻ, tưởng mua về tự dùng: 'Rộng một mét rưỡi, dài một mét tám, dùng một người hay hai người đều được. Cậu cần mấy chiếc?'
'Tại chỗ chị có bao nhiêu?'
Chị chủ sửng sốt: 'Cậu cần bao nhiêu, chị có bấy nhiêu.'
Tử Thần suy nghĩ: 'Lấy mười chiếc trước đã. To nhỏ đều cần, loại to lấy nhiều hơn một chút.'
Chị chủ lại nhìn cậu một cái, chắc thấy cậu thanh niên này nói chuyện buồn cười: 'Mười chiếc? Cậu mở khách sạn à?'
'Cũng gần vậy. Giao hàng được không? Bên này tôi không tiện mang.'
'Giao được, vận chuyển rẻ, nội thành hôm nay tới, ngoại thành hôm sau tới. Cậu ghi địa chỉ đi.' Tử Thần viết địa chỉ kho hàng cho chị.
Chị chủ nhìn qua, bảo chỗ này không xa, chiều là gửi đi được.
Tri Ý đứng bên cạnh nhìn cái chăn điện, rồi nhìn các chồng thùng carton trên kệ hàng, hỏi một câu: 'Loại chăn điện này công suất bao nhiêu?'
'Loại đơn sáu mươi watt, loại đôi một trăm watt.' Chị chủ nói rất nhanh, như đọc thuộc bài: 'Tiết kiệm điện, bật cả đêm cũng chẳng hết mấy số điện.'
Tri Ý tính nhẩm: một trăm watt, bật mười tiếng hết một số điện.
Trong mạt thế, một số điện đổi được hơi ấm như thế, quá đáng giá.
Cậu gật đầu với Tử Thần.
Tử Thần trả tiền, mười chiếc chăn điện, loại đôi sáu cái, loại đơn bốn cái.
Chị chủ viết hóa đơn, Tử Thần lại quanh quẩn trong cửa hàng. Trên kệ còn những món khác — cái máy sưởi nhỏ cắm điện, màu trắng, giống chiếc quạt thu nhỏ. Ống phát nhiệt đỏ rực, lại gần là thấy hơi nóng phả mặt.
'Cái này bao nhiêu tiền?'
'Tám mươi. Cậu lấy thì rẻ hơn.'
Tử Thần xách thử một chiếc, không nặng, nhưng vỏ ngoài bằng sắt, không phải loại nhựa nhẹ bẫng. Anh bật công tắc, ống phát nhiệt đỏ lên chỉ trong vài giây, tỏa hơi ấm. Thứ này tốn điện hơn chăn điện, nhưng làm nóng nhanh. Lúc rét khủng khiếp, đi từ ngoài về, người đầy hơi lạnh, vào cửa bật một cái máy sưởi nhỏ, vài phút là ấm lại.
'Cũng lấy mười chiếc. Loại to sáu, loại nhỏ bốn.'
Chị chủ vừa viết hóa đơn, chắc chưa từng thấy ai mua kiểu này, hỏi: 'Mấy cậu định mở cửa hàng à?'
'Cũng gần vậy.' Tử Thần cười.
'Phía kia còn có máy sưởi gió, xem thử không?' Chị chủ chỉ phía sau kệ.
Tử Thần suy nghĩ rồi lắc đầu: 'Để lần sau, hôm nay thế này thôi. Chị giúp tôi gửi đi là được.'
Chị chủ đếm tiền, đưa hóa đơn cho anh: 'Được, chiều gửi. Hôm nào cần thì tìm lại chị.' Tử Thần cất hóa đơn, bước ra cửa hàng, Tri Ý đi theo sau, khóe môi khẽ cong lên.
'Tôi chỉ xem thôi, không mua gì cả.' Tử Thần giả vờ không nghe thấy.
Hai người lại dạo quanh chợ đầu mối. Thấy chỗ bán bình giữ nhiệt, mua mấy chục cái; chỗ bán túi chườm nước nóng, loại cao su đổ nước vào, cũng mua mấy chục cái.
Mấy thứ này không tốn điện, trong mạt thế còn thực dụng hơn loại cắm điện.
Lên tầng hai, các quầy bán đồ gia dụng nhỏ nhiều hơn.
Nồi cơm điện, bếp từ, ấm đun nước điện, đủ cả.
Tử Thần dừng trước một cửa hàng bán ấm đun nước điện. Loại ấm kiểu cũ, bằng inox, đế rời, hỏng cũng dễ sửa. Anh mua mười cái.
'Đến lúc đó nhà mình đông người, một ấm không đủ dùng.'
Tri Ý nghĩ một lát, cũng thấy vậy.
Khi ra khỏi chợ đầu mối, cốp xe chưa đầy, nhưng trong điện thoại của Tử Thần thêm mấy tờ đơn đặt hàng.
Hai người uống một ngụm nước ở bãi đỗ. Tử Thần dựa vào cửa xe, lướt danh sách ghi nhớ trong điện thoại, đếm xem hôm nay đã mua gì.
Áo khoác chống gió, giày leo núi, túi ngủ, lều trại, tấm chống ẩm, chăn điện, máy sưởi nhỏ, bình giữ nhiệt, túi chườm, ấm đun nước điện. Ngón tay lướt trên màn hình vài cái: 'Cũng tạm đủ.'
Tri Ý 'ừ' một tiếng.
Tri Ý đứng cạnh xe, nhìn dòng người qua lại trước cửa chợ đầu mối.
Mùa đông phương Bắc, người ta đều mặc áo quần dày cộp, rụt cổ, đi rất nhanh.
Anh nhớ lại câu Lục mẫu từng nói — 'Mặc ấm vào.' Bà nhắn cho Tử Thần, không phải cho anh.
Nhưng mỗi lần bà nói 'các con', bà đều biết rằng trong đó có cả anh. Anh thu ánh nhìn lại, kéo cửa xe ngồi vào.
'Đi thôi, đói rồi.'
Tử Thần nổ máy. 'Trưa nay ăn gì?'
'Quán thịt rán chua ngọt hôm qua. Vẫn muốn ăn.'
Tử Thần nhìn Tri Ý một cái.
Tri Ý chủ động nói muốn ăn gì đó, hiếm lắm.
'Đi!'
Chiếc xe rời khỏi bãi đỗ, hòa vào dòng xe cộ.
Tri Ý dựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tấm biển lớn của chợ đầu mối dần nhỏ lại, xa dần.
Số chăn điện và máy sưởi nhỏ ấy, chiều nay sẽ được gửi đi, đưa đến cái kho kia, rồi được cất vào không gian, nằm im lặng trong hư không nơi thời gian tĩnh lặng, chờ đợi thế giới lạnh giá ấy đến.
Anh nhắm mắt.
Trong xe, gió sưởi thổi rất to, khiến người ta buồn ngủ.
Tử Thần bật nhạc, âm lượng rất nhỏ, một bài hát cũ, giai điệu chậm rãi.
Tri Ý nghe nghe, rồi ngủ thật sự.
Khi xe dừng hẳn, Tri Ý vẫn chưa tỉnh.
Tử Thần không tắt máy, gió sưởi tiếp tục thổi, làm xe ấm áp.
Anh nghiêng đầu nhìn người ngồi ghế phụ.
Tri Ý nghiêng đầu tựa vào lưng ghế, dây an toàn siết ngang ngực, phập phồng theo nhịp thở.
Khi ngủ, trông anh thật yên tĩnh, kiểu người thả lỏng hoàn toàn — không còn nhíu mày, không còn mím môi, đến cả ngón tay cũng duỗi ra, đặt trên đầu gối, giống một con mèo phơi nắng.
Tử Thần nhìn anh rất lâu.
Hàng mi thật dài.
Trước đây anh chưa từng để ý, hoặc có để ý nhưng không có cơ hội nhìn kĩ như vậy.
Mi hơi cong, đầu mi khẽ rung, như cánh bướm. Bên sống mũi có một nốt ruồi rất nhỏ, bình thường bị kính che mất, nhìn kĩ mới thấy.
Đôi môi — anh dời ánh mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trước cửa quán ăn đỗ mấy chiếc xe, người ra vào tấp nập, mỗi lần vén rèm cửa lại kéo theo một luồng hơi trắng.
Anh thu ánh mắt lại, lại rơi trên gương mặt Tri Ý.
Không nỡ đánh thức.
Cảm giác này thật kỳ lạ.
Hai người bên nhau, đâu phải sau này không gặp lại, nhưng anh cứ thấy khung cảnh này — trong xe ấm áp, ngoài trời lạnh buốt, người bên cạnh ngủ yên lành — anh muốn nhìn thêm một lúc.
Anh đưa tay, dùng ngón trỏ khẽ chạm vào ngón tay Tri Ý.
Không phản ứng.
Lại chạm.
Vẫn không phản ứng.
Anh liều hơn một chút, nắm lấy ngón tay Tri Ý, bóp một cái, buông ra, rồi bóp lại, như trẻ con chơi đồ chơi.
