Chương 95
Ngón tay Tạ Tri Ý khẽ động, rồi từ từ co lại, nắm lấy tay cậu.
“Đến rồi à?” Giọng vẫn còn ngái ngủ, khàn khàn.
“Đến rồi.” Lục Tử Thần không buông tay, “Vừa mới đến.”
“Tay cậu lạnh thế.” Tạ Tri Ý nhíu mày mở mắt, nhìn cậu một cái, lại nhìn ra ngoài cửa kính xe. “Đến nơi sao không gọi tớ?”
“Vừa mới đến,” Lục Tử Thần nói, “thì cậu đã tỉnh.”
Tạ Tri Ý nhìn bàn tay đang nắm, lại nhìn vẻ mặt cậu, không tin, nhưng không hỏi thêm.
Tạ Tri Ý buông tay ra, xoa xoa mắt, tháo dây an toàn. “Xuống xe, đói rồi.”
Hai người vào nhà hàng, vẫn là quán hôm qua.
Ông chủ nhận ra họ, mỉm cười chào hỏi, “Đến rồi à? Vẫn là thịt rán chua ngọt nhé?”
Lục Tử Thần nhìn thực đơn trên tường, “Thịt rán chua ngọt một suất, thêm thịt rán sốt mặn, khoai tây cà tím xào, với một bát súp bột vón.” Cậu quay sang Tạ Tri Ý, “Đủ không?”
“Đủ rồi. Ăn không hết thì gói mang về.”
“Ừ, gói mang về, tối làm đồ ăn khuya.” Lục Tử Thần cười.
Trong lúc chờ món, Lục Tử Thần lấy điện thoại ra lướt vài cái, nói với Tạ Tri Ý: “Chiều nay đi Công viên Băng Tuyết xem sao? Đến rồi thì tiện luôn.”
Tạ Tri Ý đang uống trà, nghe vậy đặt cốc xuống, “Không phải tối mới đẹp à? Có đèn.”
“Tối ra ngắm đèn, ban ngày ra chơi. Có cầu trượt băng, còn có mô tô tuyết. Tớ xem hướng dẫn rồi, vui lắm.” Lục Tử Thần đưa điện thoại qua, màn hình đang chiếu một video ngắn, một đứa bé ngồi trên chiếc lốp xe trượt từ trên cầu trượt băng xuống, cười ré lên.
Tạ Tri Ý nhìn video, rồi nhìn vẻ mặt mong chờ của Lục Tử Thần. “Cậu bao nhiêu tuổi rồi?”
“Hai mươi tư. Sao thế?”
“Trên đó ghi, trẻ em dưới mười hai tuổi cần phụ huynh đi kèm.”
Lục Tử Thần cầm điện thoại lại, nhìn màn hình, quả nhiên có một dòng chữ nhỏ.
Lục Tử Thần bĩu môi, “Thì sao, ai biết tớ.” Tạ Tri Ý không nhịn được, bật cười.
Món ăn được mang lên.
Thịt rán chua ngọt vẫn y như vị đó, chua ngọt, vỏ ngoài giòn tan; thịt rán sốt mặn đậm đà, thịt mềm, nước sốt sánh; trong món khoai tây cà tím xào, khoai tây ngon hơn cà tím, được rán vàng giòn.
Hai người ăn chậm rãi, vừa ăn vừa nói chuyện, bàn xem ngày mai đi đâu.
“Mẹ cậu nhắn tin chưa?” Tạ Tri Ý hỏi.
Lục Tử Thần cầm điện thoại lên xem, “Nhắn rồi. Nói là nhà bố sắp xong, đang sửa nội thất. Còn bảo chị tớ với Thời Bạch mua than xong rồi, đi chỗ khác rồi.”
Tạ Tri Ý nhướng mày, “Cậu gọi là Thời Bạch à?”
“Thì sao?”
“……Tớ tưởng cậu sẽ gọi anh ấy là anh rể chứ.”
Lục Tử Thần đang gắp thức ăn, tay khựng lại một nhịp. “Chị tớ chưa gả mà.”
“Nhưng cũng sắp rồi.” Lục Tử Thần gắp một miếng thịt rán chua ngọt, “Cậu không nhìn ra à? Ánh mắt chị tớ nhìn anh ấy, giống hệt ánh mắt tớ nhìn cậu.”
Tạ Tri Ý không đáp, cúi đầu húp canh.
Nhưng Lục Tử Thần thấy vành tai cậu đã đỏ lên.
Ăn xong, hai người lái xe đến Công viên Băng Tuyết.
Ban ngày người không đông, Lục Tử Thần mua vé, kéo Tạ Tri Ý vào.
Cầu trượt băng đúng là rất vui. Lục Tử Thần trượt từ trên xuống, cười như một thằng ngốc. Tạ Tri Ý đứng dưới đợi, giơ điện thoại lên quay một đoạn.
Lúc Lục Tử Thần trượt xuống, tóc dựng đứng hết cả lên, mặt đỏ ửng, mắt sáng long lanh. “Cậu quay tớ à? Để tớ xem nào.”
Lục Tử Thần ghé sát vào xem màn hình điện thoại của Tạ Tri Ý, xem xong không hài lòng: “Tớ há miệng to thế kia, xấu quá, xóa đi.”
“Không xóa.”
“Xóa đi mà——”
“Không xóa.”
Lục Tử Thần trừng mắt nhìn cậu, nhưng khóe môi lại cong lên.
Mô tô tuyết cũng rất vui. Hai người đi chung một chiếc, Lục Tử Thần ngồi trước lái, Tạ Tri Ý ngồi sau ôm eo cậu.
Gió rít bên tai, bụi tuyết bắn vào mặt, lạnh đến đau.
Nhưng Tạ Tri Ý ôm rất chặt, Lục Tử Thần cảm nhận rõ, liền vặn ga hết mức, chạy nhanh hơn.
“Chậm thôi!” Tạ Tri Ý hét lên.
“Cậu nói gì? Gió to quá, nghe không thấy!”
“Tớ bảo là——đi——chậm——lại——!”
“Nghe không thấy!”
Tạ Tri Ý bấu vào eo cậu một cái.
Lục Tử Thần “ối” một tiếng, lúc này mới chậm lại.
Họ đi dạo trong công viên đến gần tối, đèn bắt đầu sáng lên.
Những bức tượng băng dưới ánh đèn trở nên rực rỡ muôn màu: đỏ, xanh dương, xanh lá, tím, phản chiếu trên nền tuyết, đẹp đến mức không thể tin nổi.
Tạ Tri Ý đứng trước một tòa tháp băng ngắm rất lâu. Lục Tử Thần đứng bên cạnh, không nói gì, cũng không nhìn cậu, mà nhìn tòa tháp ấy.
“Lạnh không?” Lục Tử Thần hỏi.
“Cũng được.”
Lục Tử Thần tháo chiếc khăn quàng cổ của mình, quàng lên cổ Tạ Tri Ý. Chiếc khăn vẫn còn hơi ấm của Lục Tử Thần, mềm mại, thoang thoảng mùi nước giặt.
Tạ Tri Ý không từ chối, vùi mặt vào chiếc khăn.
“Cậu có lạnh không?”
“Không lạnh, tớ da dày.”
Hai người lại đi dạo thêm một lúc, ngắm các tác phẩm dự thi điêu khắc băng. Có một tác phẩm điêu khắc hình rồng, từng mảnh vảy rõ ràng, dưới ánh đèn trông như sống vậy.
Tạ Tri Ý chụp một tấm ảnh, gửi vào nhóm chat gia đình.
Lục mẫu nhắn lại một icon giơ ngón cái, Lục Tử Nguyệt nhắn lại “Wow”, Lục phụ không nhắn, chắc đang bận.
Thời Bạch cũng không nhắn, nhưng Tạ Tri Ý vốn cũng chưa kết bạn với anh ấy.
Ra khỏi công viên, trời đã tối hẳn.
Hai người mua hai củ khoai lang nướng ở quầy hàng trước cổng, cầm trong tay để sưởi ấm.
Khoai rất ngọt, nướng chảy mật, khi bóc vỏ làn hơi nóng bốc lên, mùi thơm ngọt giữa không khí lạnh càng trở nên đậm đà.
Lục Tử Thần ăn được một nửa, đột nhiên dừng lại, nhìn Tạ Tri Ý.
“Sao thế?” Khóe miệng Tạ Tri Ý dính một chút khoai lang vàng vàng.
Lục Tử Thần đưa tay lau giúp, ngón cái miết nhẹ lên khóe miệng cậu.
Tạ Tri Ý sững người, rồi cúi đầu tiếp tục ăn khoai.
Trên đường về khách sạn, Lục Tử Thần lái xe.
Tạ Tri Ý dựa vào lưng ghế, kéo chiếc khăn lên cao, che nửa khuôn mặt.
“Lạnh à?”
“Không lạnh. Chỉ là thích mùi trên khăn của cậu thôi.”
Tay Lục Tử Thần khựng lại trên vô lăng một giây, rồi tiếp tục lái, không nói gì.
Nhưng qua gương chiếu hậu, Lục Tử Thần thấy mắt Tạ Tri Ý cong lên.
Đến khách sạn, đỗ xe xong, hai người lên lầu.
Trong thang máy chỉ có hai người. Lục Tử Thần nhìn hình phản chiếu của mình trên cửa thang máy, tóc vẫn dựng đứng vì gió thổi, không cách nào vuốt xuống.
Lục Tử Thần dùng tay ấn vài cái, vẫn không xuống.
“Đừng ấn nữa.” Tạ Tri Ý nói, “Trông cũng được mà. Như con nhím.”
“Cậu mới là nhím ấy.”
“Ừ, tớ là nhím, thế cậu là gì?”
“……Cậu là nhím thì tớ là lửng, chuyên ăn nhím.” Lục Tử Thần lại gần.
Tạ Tri Ý giơ tay chặn mặt cậu lại, “Trong thang máy có camera.”
Lục Tử Thần liếc nhìn camera ở góc, lùi lại.
Khi cánh cửa phòng đóng lại, Lục Tử Thần dựa vào cánh cửa, nhìn Tạ Tri Ý cởi áo khoác, treo khăn, thay giày, động tác thong thả.
Phòng sưởi rất ấm, hơi nóng làm mặt nóng bừng.
Tạ Tri Ý đi đun nước, Lục Tử Thần bước tới, đứng sau lưng cậu.
“Hôm nay vui không?”
Tạ Tri Ý nhấn công tắc ấm đun nước, chiếc ấm kêu ù ù.
“Vui.”
“Ngày mai còn muốn đi đâu nữa?”
“Ngày mai không phải đi xem cửa hàng quân nhu à?”
“Chiều đi. Sáng còn có thể chơi thêm nửa ngày.”
Tạ Tri Ý suy nghĩ một chút, “Có một bảo tàng, hình như cũng khá nổi tiếng, muốn đi xem thử.”
“Được. Sáng đi bảo tàng.” Lục Tử Thần ôm cậu từ phía sau, cằm tựa lên vai cậu.
Tạ Tri Ý nghiêng đầu nhìn cậu một cái, không tránh.
Nước sôi, kêu ục ục, hơi nước bốc lên, làm mờ tấm cửa kính trước mặt hai người.
