31. Quỳ xuống!
Tôi không biết anh đã từng nhìn thấy giấy nhân chưa, là loại khuôn người được làm bằng tre và giấy trắng. Chúng thường có màu sắc sặc sỡ, nhưng khuôn mặt thì trắng bệch, và trên khuôn mặt trắng bệch ấy lại được tô hai má hồng, tạo nên sự tương phản rõ rệt. Giấy nhân không thể làm quá giống thật, người già nói làm quá giống thật sẽ bị tinh quái nhập vào. Giấy nhân cũng không được dán con ngươi, chỉ có thể dán trước khi đốt hoặc chọc hai lỗ nhỏ để thay thế. Vì vậy, hầu hết giấy nhân bán ngoài chợ, đôi mắt chỉ có lòng đen, không có con ngươi.
Còn giấy nhân trước mắt tôi, không chỉ có con ngươi, mà con ngươi còn có thể di chuyển theo cơ thể tôi —— khi tôi quay người đi ra cửa, con ngươi của nó cũng di chuyển theo!
Tôi được ông Trường Nguyên dẫn lại vào nhà, sau đó ông ngồi phịch xuống ngưỡng cửa, thế là tôi muốn chạy cũng không chạy nổi. Tôi liếc ra ngoài, muốn xem Trần tiên sinh có ở đó không. Tôi chợt nhận ra mình dường như có chút phụ thuộc vào Trần tiên sinh, khi gặp nguy hiểm, người đầu tiên tôi nghĩ đến lại là ông ấy.
Nhưng tôi không thấy Trần tiên sinh, chỉ nghe thấy giọng ông Trường Nguyên: “Ngoài sân có trận pháp, ổng nhất thời nửa khắc không ra được, cháu lo cho thân cháu đi, người không ra người, quỷ không ra quỷ.”
Lúc này, giọng khàn khàn đã nghe ở ngoài nhà ban ngày vang lên sau lưng tôi, tôi nghe rất kỹ, là phát ra từ giấy nhân đó. Bà ấy nói: “Đừng dọa cháu nhỏ.”
Ông Trường Nguyên nghe vậy cười hì hì, không nói gì thêm.
Sau đó, tôi lại nghe bà ấy nói: “Cháu nhỏ, lại gần đây, bà nhìn cháu cho kỹ.”
Trong lòng tôi đã bắt đầu đập thình thịch, nói thật, bảo tôi nhìn một cái giấy nhân, có lẽ tôi còn có thể nhịn sự khó chịu để nhìn vài giây. Nhưng bảo tôi nhìn một cái giấy nhân biết nói, rất xin lỗi, tôi thực sự không kiềm chế được nỗi sợ hãi.
Tôi đứng im tại chỗ, không quay lại.
“Chẳng lẽ cháu không muốn biết chuyện về bà cháu sao?” Sau lưng vọng ra giọng khàn khàn của giấy nhân.
Bây giờ tôi mới hiểu tại sao giọng bà ấy lại khàn đến vậy, vì bà ấy hoàn toàn không có miệng!
Nhưng khi tôi nghe đến bà tôi, cơ thể tôi không tự chủ được quay lại, nhìn giấy nhân hỏi: “Sao bà biết tôi đang tra chuyện về bà tôi?”
Đúng vậy, chuyện này, tôi chỉ hỏi bố mẹ và bác cả, ngay cả Trần tiên sinh cũng không biết, sao bà ấy biết được?! Còn nữa, tại sao ông Trường Nguyên lại có ảnh của bà tôi? Mà ảnh đó rõ ràng có vết cắt, họ đã cắt ai đó ra khỏi ảnh?
Giấy nhân không trả lời ngay, mà cứng nhắc giơ tay phải lên, chỉ vào chiếc ghế nhỏ đối diện.
Động tác này suýt làm tôi ngất đi. Vì bên trong giấy nhân làm bằng tre, không có khớp, động tác rất kỳ dị.
Tôi run rẩy bước tới ngồi xuống. Sau khi ngồi vững, tôi mới phát hiện chân mình thực ra vẫn đang run lẩy bẩy.
Vừa ngồi xuống, tôi thấy đầu giấy nhân vốn đang nhìn ra cửa từ từ quay sang nhìn tôi, vì tre nên phát ra tiếng kêu răng rắc. Tôi cố nén sợ hãi, dùng hai tay không ngừng bấu vào đùi, tự nhủ: “Đây là mơ, đây là mơ, một lát sẽ tỉnh, một lát sẽ tỉnh…” Nhưng thịt đùi suýt bị xé ra, tôi vẫn ở đây, chứ không nằm trên giường.
Giấy nhân quay đầu xong, con ngươi đảo lên đảo xuống, chắc là đang quan sát tôi, rồi mới nói: “Bà không chỉ biết cháu hỏi chuyện bà cháu, bà còn biết cháu và thằng cha ngoài kia giấu dân làng chuyện năm vóc sát đất.”
Lần này, tôi kinh ngạc đến suýt rớt cằm.
Nếu nói bà ấy biết tôi đang điều tra chuyện bà tôi chỉ là ngẫu nhiên, thì chuyện năm vóc sát đất tuyệt đối không phải ngẫu nhiên. Nhưng bà ấy là giấy nhân, không thể đi ra ngoài, dù có đi ra ngoài, mấy ngày nay tôi toàn đi loanh quanh, cũng chưa thấy bà ấy bao giờ. Chẳng lẽ, là ông Trường Nguyên nói cho bà ấy?
Giấy nhân không để ý đến sự ngạc nhiên của tôi, tiếp tục nói: “Chuyện trong làng, mỗi một chuyện, bà đều biết. Cháu nhỏ, cháu biết tại sao không?”
Tôi máy móc lắc đầu, động tác không dám lớn, sợ phá vỡ bầu không khí kỳ dị tạm thời an toàn này.
Rồi tôi thấy mắt bà ấy liếc ra ngoài, một lát sau, một chú gà con từ ngoài cửa nhảy vào, là con âm kê tôi đã thấy trước đó!
Âm kê đó cọ cọ vào chân giấy nhân, rồi lại đi ra ngoài. Lúc này, giấy nhân nói: “Khải Nam là đứa trẻ tốt, nó đến tìm cháu rồi.”
Tôi chợt hiểu ra, những con âm kê này chính là tai mắt của bà lão giấy nhân bố trí khắp làng! Trong làng hầu như nhà nào cũng nuôi gà, như vậy, bà ấy có vô số máy giám sát, theo dõi mọi động tĩnh của cả làng!
Nghĩ đến việc từ nhỏ đến lớn tôi sống trong làng không có chút riêng tư nào, lông tơ trên người tôi dựng đứng hết cả.
Bà lão giấy nhân lại nói: “Thằng Vương Nhị Cẩu khốn kiếp, nó phá hoại danh tiếng của góa phụ Lưu cuối làng, lại còn định ăn cắp tiền trợ cấp của Vương Thanh Tùng, chặt một tay nó, coi như rẻ cho nó rồi.”
Góa phụ Lưu cuối làng tôi biết, hai năm trước chồng lên núi đốn củi, ngã chết. Sau đó không lấy chồng, năm ngoái lại đột nhiên treo cổ tự tử ở nhà. Lúc đó mọi người đều nghĩ cô ấy sống không nổi nên tìm đường chết, bây giờ xem ra, là bị Vương Nhị Cẩu làm nhục nên mới thắt cổ tự tử. Hừ, loại người này, chết cũng đáng!
Không biết có phải vì chuyện này không, tôi đỡ sợ bà lão giấy nhân hơn một chút. Nhưng cũng chỉ là tương đối, trong lòng vẫn sợ chết khiếp.
Tôi lấy can đảm hỏi: “Thế bà tôi thì sao? Tại sao người nhà tôi chưa bao giờ nhắc đến bà ấy?”
Tôi nghe thấy bà lão giấy nhân hừ lạnh một tiếng, đúng là “lạnh”, dù đang là mùa hè, tôi vẫn cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu. Bà ấy nói: “Người nhà cháu chắc chắn sẽ không nhắc đến tiểu thư, vì họ không còn mặt mũi nào để nhắc đến tiểu thư! Họ không xứng để nhắc đến tiểu thư!”
Nói rồi, tôi thấy trên mặt bà ấy có hai dòng chất lỏng màu đen chảy ra từ đôi mắt tròn xoe, đó là mực vẽ lòng đen mắt.
Mực chảy theo khuôn mặt tái nhợt của bà ấy xuống dưới, trong căn phòng thiếu sáng, trông thật quỷ dị và đáng sợ.
Tôi cố gắng không nhìn vào mặt bà ấy, mà suy nghĩ về những lời bà ấy nói.
Không còn mặt mũi? Không xứng? Tại sao bà lão giấy nhân lại nói vậy? Chẳng lẽ người nhà tôi đã làm chuyện gì không thể nói với bà tôi sao?
Ngoài ra, tại sao bà ấy gọi bà tôi là tiểu thư? Vậy bà ấy là gì của bà tôi?
Tôi nghĩ đến tấm ảnh dưới đáy hòm gỗ, bà tôi mặc sườn xám, trông tri thức, lễ độ, chắc là tiểu thư nhà giàu. Vậy, bà lão giấy nhân này từng là người hầu của bà tôi?
Tôi có quá nhiều câu hỏi muốn hỏi, nhưng chưa kịp hỏi, bà lão giấy nhân đột nhiên ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng nhạt xuyên qua giấy dán cửa sổ chiếu lên mặt bà ấy, ba màu đỏ trắng đen vô cùng chói mắt.
Ông Trường Nguyên đứng dậy định ra ngoài, nhưng bị bà lão giấy nhân gọi lại. Giọng khàn khàn của bà ấy vang lên: “Nó đến tìm cháu nhỏ, thôi, để cháu nhỏ đi theo nó đi.”
Tôi tưởng là bác hai đến, nên dù còn một đống câu hỏi chưa hỏi, tôi vẫn nghĩ rời khỏi chỗ này trước thì hơn. Ngồi trước một cái giấy nhân nghe nó nói chuyện, tôi đoán trên đời này, ngoài tôi ra, tuyệt đối không tìm được người thứ hai.
Nhưng khi bước ra khỏi nhà chính, tôi mới phát hiện mình đã sai. Người đến tìm tôi không phải bác hai. Vì bác hai lúc này đang cùng Trần tiên sinh đứng giữa sân, nhắm chặt mắt, bất động, như đang ngủ. Còn người đến tìm tôi, hắn mặc áo choàng đen, đầu đội mũ trùm, quan trọng là, lưng hắn bị gù.
Tôi tưởng vừa thoát khỏi miệng hổ, không ngờ lại vào hang sói. Đám mèo đen bên cạnh người gù lưng ngay cả Trần tiên sinh còn sợ, huống chi là tôi?
“Cháu nhỏ, yên tâm đi theo nó, nó dám đánh cháu, bà già này cho nó biết tay.” Sau lưng vọng ra giọng bà lão giấy nhân.
Tôi nghe thấy người gù lưng hừ một tiếng, quay người bước ra sân. Bác hai và Trần tiên sinh đều đang “ngủ”, tôi không còn lựa chọn nào khác, đành phải đi theo.
Người gù lưng suốt đường không nói gì, tôi cũng không chủ động mở miệng, chỉ âm thầm ghi nhớ đường đi để trốn.
Con đường này tôi đã đi, lúc bị người gù lưng câu hồn đi một lần, và lúc cùng bố tôi bẻ ngô cũng đi một lần. Trên đường đi ngang qua ruộng ngô nhà tôi, ruộng không còn bao nhiêu ngô chưa bẻ, chắc chỉ cần một buổi sáng mai, bố mẹ tôi sẽ bẻ xong. Nhưng lúc đó, họ còn có thể nhìn thấy con trai họ không?
Tôi liếc nhìn phía sau, cân nhắc có nên trốn không, nhưng thấy sau lưng có mấy trăm con mèo đen, đành từ bỏ ý định lấy trứng chọi đá.
Người gù lưng dẫn đường phía trước, dáng đi có chút kỳ lạ, cảm giác như đi lại rất khó khăn. Nhưng tôi không có tâm trạng để ý chuyện đó nữa.
Qua ruộng ngô, men theo một lối mòn lên núi. Đây là nơi lần trước hắn định đưa tôi đến nhưng không thành. Tôi theo hắn từ chỗ có đường đến chỗ không đường, phải len lỏi trong bụi cỏ. Đi khoảng nửa tiếng, hắn dừng lại, chỉ vào một gò đất nhỏ trong bụi cỏ, lạnh lùng quát tôi: “Quỳ xuống!”
Tôi biết, gò đất nhỏ này là một nấm mồ, vì loại gò đất này ở nông thôn quá phổ biến.
Không biết có phải vì khí khái của một sinh viên đại học, hay vì lý do gì khác, dưới tiếng quát của hắn, tôi không quỳ, mà hỏi ngược lại: “Dựa vào đâu mà tôi phải quỳ?”
Tôi thấy chiếc áo choàng trên người hắn khẽ run lên, biết hắn đang tức giận. Giọng hắn rất khàn, nhưng hắn vẫn cao giọng gầm lên với tôi: “Vì ông nội mày đã giết bà ấy.”
Tôi rất chấn động, nhưng tôi không tin người ông hiền từ của mình lại giết người, hơn nữa, dù có là ông nội tôi giết, thì cũng không liên quan đến tôi, có giỏi thì đi tìm ông nội tôi mà bảo!
Tôi bày tỏ lập trường của mình, thân thể hắn run lên dữ dội hơn.
Hắn tát một cái vào mặt tôi, nhưng chẳng đau tí nào, tôi còn nghe thấy tiếng xương tay hắn như gãy. Nhưng hắn không hề để ý, mà giơ tay kia chỉ vào gò đất nhỏ nói: “Mày phải quỳ, vì bà ấy là bà nội mày!”
Một cơn gió lạnh thổi qua, thổi bay chiếc áo choàng đen trên đầu người gù lưng. Dưới ánh trăng mờ nhạt, cuối cùng tôi cũng thấy rõ khuôn mặt hắn. Hắn, cũng là một giấy nhân!
