Chương 60: Gặp người quen
Sau khi rời khỏi đó, Tiết Kiều không vội về nhà mà ra ngoài dò la tin tức về Hứ Cầm.
Muốn dò la tin tóc thì phải đến chỗ hỗn tạp, lần đầu tiên Tiết Kiều đặt chân đến khu lều ổ chuột khu D huyền thoại.
Ở đây không có lính tuần tra canh gác, chưa đến gần đã nghe thấy mùi hôi thối nồng nặc từ xa.
Những người này đều là dân thường, không có năng lực giết zombie, không tìm được vật tư thì đời sống rất thảm.
Một người ăn mặc sạch sẽ như Tiết Kiều đi qua, lập tức thu hút sự chú ý của đám người nhàn rỗi đang ngồi xổm ở quảng trường.
Đám người này thường là đầu trâu mặt ngựa ở khu D, kiếm sống bằng nghề mua bán tin tức hoặc tống tiền để có đồ ăn.
Giao thiệp với họ có mặt tốt có mặt xấu, cô đã cải trang trước, giọng nói cũng cố tình hạ thấp.
Tên đầu trọc đang ngồi dưới bóng râm ở quảng trường đã quan sát một lúc lâu, phát hiện Tiết Kiều cứ loanh quanh gần đó không có ý định rời đi, hắn hất cằm ra hiệu cho đàn em.
“Mày đi thử xem, có phải có khách tới cửa không.”
Tên gầy đáp lời, thận trọng bước về phía Tiết Kiều.
Vừa động, Tiết Kiều đã phát hiện, cô cố tình đi đến một góc, lẳng lặng chờ tên gầy tới.
Tên gầy mặc áo ba lỗ rách, người tỏa ra mùi hôi nách nồng nặc, mùi đó xông thẳng lên đỉnh đầu, cô chỉ còn cách cố gắng nín thở.
“Cô à, tìm người hay hỏi tin?”
Tên gầy nhe hàm răng vàng khè, nếu không phải Tiết Kiều đeo khẩu trang chặn đỡ đợt tấn công bằng hơi thở, chắc cô đã ngất vì hôi mất.
“Tôi hỏi tin, giá thế nào?”
Tên gầy thích giao dịch với người thông minh, hắn cười hề hề nói: “Còn tùy cô muốn hỏi gì.”
Tiết Kiều cũng không dài dòng, nói thẳng mục đích: “Tôi muốn biết tin tức về tiểu đội trưởng căn cứ và Hứ Cầm, các anh nhận được không?”
Cô chỉ sợ họ không dám nhận việc này, dù sao người cô muốn điều tra chính là tiểu đội trưởng quản lý an ninh căn cứ.
Tên gầy mắt lá lưỡi lê, hắn không quyết được, nói: “Cô chờ một lát, tôi đi hỏi đại ca.”
Tiết Kiều gật đầu, nhìn tên gầy chạy về quảng trường.
Cô đương nhiên không ngốc mà đứng chờ, cô cảnh giác quan sát xung quanh, có gì bất thường là chuồn ngay.
Tên gầy thì thầm vào tai đầu trọc một lúc, đầu trọc xoa cái đầu bóng nhẫy, từ từ đứng dậy đi về phía Tiết Kiều.
Tiết Kiều thấy chỉ có hai người đi tới, cô bớt cảnh giác, một lúc sau, đầu trọc lên tiếng trước: “Cô à, sao cô lại muốn điều tra tiểu đội trưởng và con gái ổng? Tụi tôi làm việc cũng phải biết nguyên nhân hậu quả, kẻo làm sai lại liên lụy đến thân.”
Tiết Kiều mím môi, không muốn nói ra mối quan hệ giữa ông già và cô, cô không muốn liên lụy đến ông ấy.
Cô bỗng nhiên tức giận nói: “Con nhỏ Hứ Cầm đó để ý bạn trai tôi, đây là ân oán cá nhân giữa tôi và nó, không liên quan đến các anh. Anh chỉ cần giúp tôi dò la quy luật hoạt động hàng ngày của họ là được.”
Đầu trọc không hề nghi ngờ lý do của Tiết Kiều, vì ai mà không biết con gái tiểu đội trưởng thích trai đẹp, đàn ông nó để ý không biết bao nhiêu, toàn nhắm vào mấy tên yếu, còn trai mạnh thì như ruồi bâu xung quanh.
Nhìn cách ăn mặc của Tiết Kiều cũng biết không phải dạng vừa, hai người đàn bà mạnh mẽ tranh giành một thằng đàn ông, cũng là chuyện thường.
Chỉ là theo dõi thôi, tụi nó nhàn rỗi nhiều người, cũng không phải không nhận việc này.
“Được, cô phải đặt cọc trước, có ngọt thì tụi tôi mới có động lực làm.”
Tiết Kiều không biết đầu trọc đã tự tưởng tượng ra một vở kịch chó má, cô lấy từ trong túi ra một gói thuốc lá nhỏ, đưa cho đầu trọc.
Hai người nhìn thấy thuốc lá, mắt mở to tròn, tay cầm thuốc run run, mừng đến nỗi không tìm thấy phương hướng.
Đầu trọc vội cười nói: “Cô yên tâm, chuyện này bọc trong người tôi, hai ngày sau, tụi tôi sẽ cho cô câu trả lời.”
Chỉ cần mồi câu đủ ngon, họ sẽ ngoan ngoãn làm việc cho cô, Tiết Kiều rất hài lòng với kết quả này, hẹn hai ngày sau gặp lại ở đây rồi cô đi.
Đầu trọc nóng lòng mở gói thuốc, hít hà mùi sợi thuốc bên trong, mặt đầy thỏa mãn.
“Đại ca, đàn bà ghen tương đúng là khác, ra tay hào phóng thế. Tụi mình có nên ăn cả hai đầu không?”
Đầu trọc tát một cái vào ót tên gầy, hung dữ nói: “Mày muốn chết thì đi ăn cả hai đầu đi. Nhưng nếu mày làm vậy, mày cút ngay cho tao, đừng để tao vạ lây.”
Tên gầy lập tức tự tát vào miệng, nói: “Đại ca, xem cái miệng thối này của em, em không dám nói bậy nữa.”
Đầu trọc ném cho hắn một điếu thuốc, nói: “Chuyện này giao cho mày, mày theo sát đừng có làm qua loa, khách hàng lớn như vậy không có nhiều, phải để lại ấn tượng tốt.”
Tên gầy tham lam hít hà điếu thuốc, vội vàng gật đầu đồng ý.
Tụi nó có thể nhịn đói, nhưng không có thuốc hút thì khác nào lấy mạng, cuối cùng có được báu vật này, tên gầy trân trọng cất một điếu, thèm thì lấy ra ngửi.
Trên đường về nhà, Tiết Kiều gặp người phụ nữ bán sách hôm qua, lúc này cô ta bị một nam một nữ túm tóc giật, cô ta chết khư khư ôm ba lô trước ngực, không để hai người kia cướp mất.
Thỉnh thoảng có người qua đường, nhưng chẳng ai có ý định ra tay giúp đỡ.
Tiết Kiều vốn cũng không định ra tay, cô và người phụ nữ này chỉ là gặp gỡ tình cờ, không quen biết, cô sẽ không ngu ngốc mà ôm chuyện bao đồng, nhưng cô không muốn ôm chuyện bao đồng thì lại có người nhận ra cô.
Mấy người đó đang chặn đúng đường về nhà cô, Tiết Kiều định đi vòng, bỏ qua luôn.
Bỗng nhiên một bàn tay bẩn thỉu nắm lấy cánh tay Tiết Kiều, giọng con gái kinh ngạc hét lên: “Tiết Kiều! Mày là Tiết Kiều có đúng không!”
Lời vừa dứt, Tiết Kiều sững sờ trong giây lát.
Cô tưởng mình nghe nhầm, giọng nói này chiếm quá nhiều trong ký ức của cô, dù có hóa thành tro cô cũng nhận ra đó là giọng của em họ Tiết Hiểu Hiểu.
Cô chán ghét hất tay ra, đối phương không buông tha, lao tới muốn túm lấy Tiết Kiều không cho cô đi.
“Mẹ, anh hai, em thấy Tiết Kiều rồi! Con nhỏ đó vẫn còn sống!”
Hai người đang giằng co túi của người phụ nữ bán sách cuối cùng cũng dừng tay, không dám tin nhìn vào mặt Tiết Kiều.
Mấy năm không gặp, Tiết Kiều đã thay đổi nhiều, nhưng đôi mắt trong veo sáng ngời ấy vẫn không đổi, dù đeo khẩu trang, họ vẫn nhận ra ngay đó chính là Tiết Kiều.
Tiết Hiểu Hiểu nhìn từ trên xuống dưới trang phục của Tiết Kiều, thấy cô ăn mặc sáng sủa, sống tốt hơn cả nhà mình nhiều, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi ghen tị mãnh liệt.
Cái thứ sâu mọt vốn luôn bị nó bắt nạt, ăn nhờ ở đậu nhà nó mà sao lại sống nhàn nhã thoải mái hơn chúng nó chứ?
Tiết Hiểu Hiểu nhắc nhở: “Mẹ, mẹ nhìn nó mặc đẹp thế kia, trong ba lô chắc chắn có nhiều đồ.”
Bác cả Lý Phụng buông tay đang túm tóc người phụ nữ, bà ta nhanh chóng chạy về phía Tiết Kiều, đưa tay định giật ba lô leo núi của Tiết Kiều.
“Con ranh, thấy bác cả mà không biết chào hỏi, đưa đồ đây, mấy năm không gặp mà mất hết quy củ rồi!”
Tiết Kiều đã sớm đề phòng, cô nghiêng người tránh được tay Lý Phụng.
Lý Phụng chụp hụt, bà ta lập tức chửi ầm lên: “Hay lắm, đến lời tao cũng không nghe, Tiểu Long, Hiểu Hiểu qua đây bắt nó lại!”
Tiết Tiểu Long nghe lời Lý Phụng, lập tức buông ba lô của người phụ nữ ra chạy tới giúp.
Người phụ nữ sợ hãi ôm chặt ba lô, nhưng không vội bỏ chạy, cô ta nhận ra Tiết Kiều, vị khách tốt bụng đã mua hết sách của mình.
