Chương 61: Dọn dẹp nhà họ Tiết
Tiết Tiểu Long lao tới định tát Tiết Kiều một cái như trước đây, để ra oai phong của đại ca.
Tiết Kiều đâu để hắn đắc thủ. Tốc độ cô luyện được thời gian qua không phải dạng vừa. Ngay khi cô chuẩn bị chụp lấy tay Tiết Tiểu Long định cho hắn một cú quật vai, bỗng nhiên một tiếng vang giòn tan vọng đến.
Tiết Kiều sững sờ trước cảnh tượng trước mắt. Người phụ nữ liều mạng đẩy Tiết Kiều ra, cái tát của Tiết Tiểu Long giáng thẳng lên mặt bà ta.
Tiết Tiểu Long đánh hụt, tức giận đẩy người phụ nữ đang cản đường ra, giơ tay định tát tiếp vào mặt Tiết Kiều.
Người phụ nữ bị đẩy ngã xuống đất, thấy Tiết Kiều sắp bị đánh, bà muốn lao lên che chở cũng không kịp.
Bà hét to một tiếng cảnh báo: “Coi chừng!”
Tay trái Tiết Kiều nhanh như chớp chộp lấy cái tát đang vung tới của Tiết Tiểu Long, không để hắn kịp phản ứng, tay phải cô vung lên tạt thẳng vào mặt Tiết Tiểu Long.
Mặt Tiết Tiểu Long rát bỏng, máu chảy dài trên má. Hắn run rẩy đưa tay sờ lên khuôn mặt bị thương, không dám tin vào sự thật.
Trên má chi chít những vết xước sâu hoắm, có chỗ thấu xương. Tiết Tiểu Long rú lên một tiếng rồi lăn lộn trên đất vì đau.
Lý Phụng không ngờ Tiết Kiều to gan như vậy, dám làm đau thằng con trai quý tử của bà. Bà nghiến răng nghiến lợi lao vào Tiết Kiều, mồm chửi ầm ĩ: “Đồ bạch nhãn lang mày dám đánh con tao! Đồ tạp chủng có cha sinh không mẹ dưỡng! Xem tao xử lý mày thế nào!”
Lòng bàn tay Tiết Kiều tua tủa những chiếc gai ngược sắc nhọn, đó là gai nhọn do mộc linh hóa thành. Nhìn thấy nửa khuôn mặt Tiết Tiểu Long bị hủy hoại, cô thấy hả hê vô cùng.
Lý Phụng chưa kịp lao tới thì chân bà như bị thứ gì vướng phải, ngã chúi về phía trước. Xương cụt không biết bị thứ gì đâm vào, kêu rắc một tiếng. Tiếng thét thảm thiết vang lên, Lý Phụng nằm bẹp dưới đất không nhúc nhích nổi.
Tiết Hiểu Hiểu tưởng Tiết Kiều sẽ như mọi khi bị mẹ và anh trai dạy dỗ một trận, ai ngờ chỉ trong vài phút, anh trai bị hủy dung, mẹ cũng ngã lăn ra đất kêu la không ngừng.
Nó lùi lại một bước không dám tin, ánh mắt hoảng sợ nhìn chằm chằm Tiết Kiều, môi run bần bật: “Mày là dị năng giả? Sao có thể…”
Một thứ phế vật như vậy mà cũng có dị năng, sao nó và anh trai lại không có?
Lúc này lòng ghen tị của Tiết Hiểu Hiểu đã lên đến đỉnh điểm. Nó căm hận trừng mắt nhìn Tiết Kiều, cẩn thận đỡ Lý Phụng đang nằm dưới đất dậy.
“Tiết Kiều, mày đối xử với người lớn như thế, bố tao sẽ không tha cho mày đâu.”
Tiết Kiều đỡ người phụ nữ bán sách dậy, nghe vậy, cô nhướng mày khinh thường: “Các người định không tha cho tôi thế nào?”
Người phụ nữ được đỡ dậy, bà không muốn Tiết Kiều bị lũ vô lại này quấn lấy, vội khuyên: “Cô đừng nói nhiều với họ nữa, chúng ta mau rời khỏi đây thôi.”
Bà đã cảm nhận được có phiền phức đang đến gần, đôi mắt đầy vẻ đáng thương cầu khẩn nhìn Tiết Kiều.
Tiết Kiều bắt gặp ánh mắt của người phụ nữ, không khỏi cau mày. Nhưng nghĩ đến việc bà vừa đỡ cho cô một cái tát, cô đồng ý: “Được, chúng ta đi.”
Thấy Tiết Kiều sắp rời đi, Lý Phụng vội đẩy Tiết Hiểu Hiểu, gằn giọng: “Đừng để nó đi! Nó hại chúng ta thành thế này rồi muốn phủi tay đi à? Cửa không có!”
Tiết Hiểu Hiểu bị đẩy ra đuổi theo Tiết Kiều, ai ngờ chưa chạy được mấy bước đã bị thứ gì vấp ngã. Nó may mắn hơn Lý Phụng, không bị ngã gãy xương. Khi nó bò dậy thì Tiết Kiều và người phụ nữ kia đã biến mất.
Một lát sau, đội tuần tra nghe tin có người gây chuyện liền đến kiểm tra. Thấy mấy người thường dân bị thương, đội tuần tra không thèm bận tâm, thẳng tay tống ba người về khu lều ổ chuột.
Trước khi đi, đội tuần tra cảnh cáo: “Còn gây chuyện nữa thì đuổi khỏi căn cứ!”
Ba người Lý Phụng tức nghẹn họng nhưng không dám nói gì. Bị đuổi khỏi căn cứ thì chúng không sống nổi.
Tiết Kiều không biết rằng người phụ nữ đã giúp cô tránh được không ít rắc rối. Hai người tìm một chỗ vắng vẻ, Tiết Kiều dìu bà ngồi xuống ghế dài.
“Sao chị lại đỡ cho tôi?”
Cô hoàn toàn có thể tránh được, không hiểu sao người phụ nữ này lại nhiệt tình lao tới đỡ tát giúp cô.
Tiết Kiều nghĩ mãi không ra, cô không thích mang ơn người khác nên hỏi thẳng.
Người phụ nữ tóc tai rối bù, vết tát trên mặt càng thêm chói mắt. Bà luống cuống vuốt lại tóc, ngượng ngùng nói: “Tôi tên là Chu Khả Hân, không biết cô có tin không, tôi có thể dự cảm được nguy hiểm. Nhờ đó mà tôi tránh được nhiều lần nguy hiểm. Vừa nãy tôi cảm nhận được cô gặp nguy hiểm, nên nghĩ cũng không nghĩ mà lao tới.”
Tiết Kiều nhanh chóng nắm bắt trọng điểm, cô hỏi: “Chị nói chị có năng lực dự cảm nguy hiểm? Chị cũng là dị năng giả sao?”
Nhìn bà sống khổ sở thế này, cũng chẳng giống dị năng giả.
Chu Khả Hân lắc đầu không chắc chắn: “Tôi cũng không biết cái này có tính là dị năng không. Ngoài nó ra, tôi cũng chẳng khác gì người thường.”
Tiết Kiều “à” một tiếng, rõ ràng là không còn hứng thú với chuyện này nữa.
“Sao chị lại dây vào nhà đó?”
Tiết Kiều bỗng đổi chủ đề, Chu Khả Hân hơi lúng túng, ngập ngừng một lát mới chậm rãi nói: “Thực ra tôi cũng không hẳn là quen họ. Trước đây có người mai mối cho tôi, bảo tôi đi xem mắt, người đó là Tiết Tiểu Long. Gặp mặt một lần, thấy hai đứa không hợp, tôi thấy không ổn nên từ chối. Không ngờ sau tận thế lại gặp ở khu lều, rồi bị họ quấn lấy.”
Chu Khả Hân kể tỉ mỉ quá trình xem mắt cho cô nghe. Hóa ra bà là giáo viên tiểu học, có họ hàng mai mối, bà không tiện từ chối nên nhận lời gặp mặt. Nói chuyện với Tiết Tiểu Long vài câu thấy không hợp, về nhà bà từ chối luôn.
Không biết Tiết Tiểu Long nói gì với người mai mối, mà người họ hàng đó sau này cứ nhìn bà không thuận mắt, còn đặt điều nói xấu sau lưng, thậm chí ảnh hưởng đến công việc của bà.
Sau đó tận thế xảy ra, Chu Khả Hân đến căn cứ và bị xếp vào khu lều. Không ngờ nhà họ Tiết Tiểu Long ở ngay gần đó. Lý Phụng luôn ra ngoài nói bà là bạn gái của Tiết Tiểu Long, suốt ngày đến quấy rối, cướp phần thức ăn nước uống bà nhận được. Có người giúp thì bà ta bảo đây là chuyện gia đình, người ngoài không có quyền can thiệp, nên chẳng ai giúp bà cả.
Hôm qua bà dùng sách đổi được ít đồ ăn, liền bị chúng để ý, ba người hợp sức đến cướp.
Tiết Kiều càng nghe càng tức. Chuyện này chỉ có cái nhà vô lại đó mới làm ra được. Nghĩ đến việc Chu Khả Hân về có thể bị trút giận, cô không nhịn được hỏi: “Lát nữa chị về tính sao?”
Chu Khả Hân nghĩ đến cảnh phải đối mặt với cơn thịnh nộ của nhà họ, không khỏi rùng mình.
Tiết Kiều thấy bà sợ đến vậy, vậy mà vừa rồi vẫn có can đảm xông ra đỡ tát cho mình, cô mềm lòng.
“Hay là chị tạm thời đến nhà tôi ở đi. Dạo này tôi khá bận, nhà đang thiếu người giặt giũ nấu nướng trông trẻ. Chị nhận việc này không?”
Chu Khả Hân biết cô là người tốt. Rõ ràng muốn giúp mình thoát khỏi cảnh khốn khó, lại cố tìm một cái cớ hợp lý, đúng là người tốt chu đáo.
Bà rưng rưng nước mắt gật đầu: “Tôi nhận, tôi đảm bảo sẽ làm tốt mọi việc. Cảm ơn ân nhân.”
Tiết Kiều bị tiếng “ân nhân” của bà làm cho ngượng, cô gãi đầu nói: “Tôi tên Tiết Kiều, chị đừng gọi ân nhân với chả ân nhân nữa, tôi cũng có cứu chị đâu.”
