“Hút không?” Trương Văn Bân lấy điếu thuốc vừa tìm được trong phòng đưa cho Tiểu Cẩu Ổ và Tiểu Châu.
“Tôi không hút thuốc.” Tiểu Cẩu Ổ xua tay.
Tiểu Châu rút một điếu.
Hai người châm lửa, phì phèo khói thuốc.
Tiểu Cẩu Ổ đứng bên cạnh chán chường, chợt phát hiện cửa phòng bên cạnh hình như không khóa, khép hờ…
Cậu ta bước tới.
Chương 12: Ngoài ý muốn
Tiết Lăng cụp mắt, ánh nhìn dừng trên cổ tay áo cố tình kéo dài che đi…
Trong căn hộ.
Anh Năm mở tủ bếp trên cao, quay lại nói với Tiết Lăng: “Ơ! Con bé này trữ kha khá đồ ăn đấy!”
Cả tủ đầy ắp đồ ăn, đủ loại bột, mì các kiểu.
“Chà, con bé này nghiện bún ốc đến thế cơ à, nhiều bún ốc thế này, tôi cứ bảo sao vừa vào đã ngửi thấy mùi gì, cả căn nhà này thấm đẫm mùi bún ốc rồi.” Anh Năm lôi hết đồ ăn trong tủ ra, phát hiện bún ốc là nhiều nhất, ít nhất cũng phải hơn chục gói, mà còn là các thương hiệu khác nhau.
Tiết Lăng đang đứng trước tủ lạnh, trên cánh tủ dán mấy công thức nấu ăn bằng nam châm, cùng vài tấm ảnh chụp chung của cô gái với bạn trai. Trong ảnh, chàng trai không cao lắm, đeo kính, trông có vẻ nhút nhát, hiền lành; cô gái mặt tròn trịa, cười rạng rỡ. Giờ không biết đang lưu lạc nơi đâu, không biết còn sống hay không.
Lý Dương tìm thấy mấy gói bánh quy trong ngăn kéo tủ đầu giường, quay đầu thấy Tiết Lăng đứng im trước tủ lạnh, tò mò bước lại, nhìn thấy tấm ảnh trên tủ lạnh, lại thấy vẻ mặt thẫn thờ của Tiết Lăng, không khỏi hỏi:
“Người quen của cô à?”
Tiết Lăng nghe câu hỏi thì bừng tỉnh, lắc đầu, rồi mở tủ lạnh.
Tủ lạnh chất đầy ắp, đủ loại lọ gia vị đã mở nắp, đồ uống lon, cùng rau xanh để lâu ngày héo úa.
Ngăn đá còn có cả một lượng thịt đông lạnh lớn, chắc là ngày thường bận rộn, hiếm khi đi chợ một lần nên chất đầy tủ lạnh.
Tiết Lăng bỏ hết những gì ăn được, uống được vào một túi ni lông to.
“Để tôi xách cho.” Lý Dương thấy trong túi toàn thịt đông và đồ uống, chắc chắn sẽ rất nặng, liền chủ động nhận lấy túi của Tiết Lăng.
Tiết Lăng không nói gì, đưa túi cho anh.
Lý Dương nhận lấy, cả nửa người bị kéo trĩu xuống, trong lòng kinh ngạc. Anh có nghĩ là nặng, nhưng không ngờ nặng đến vậy.
Lúc nãy Tiết Lăng xách trông có vẻ nhẹ nhàng.
Chẳng trách có thể nhấc bổng cả anh Năm lên…
Anh Năm quét sạch đồ ăn trong tủ, ba lô mang theo đã không chứa nổi, lại tìm thêm hai túi mua sắm của siêu thị, nhét đầy ắp.
Ba người đang định rời đi, chợt nghe thấy tiếng hét thảm thiết từ ngoài cửa.
“Anh Năm! Cứu mạng!”
“Chết tiệt!” Anh Năm biến sắc, gần như theo bản năng quay đầu nhìn Tiết Lăng.
Tiết Lăng không nói gì.
Anh Năm giằng co trong lòng một lúc, cuối cùng cũng lấy hết can đảm, “Ra xem sao.” Nói rồi ném đồ đạc trong tay xuống, cầm dao, mở cửa đi ra.
Lý Dương cũng nhìn Tiết Lăng một cái, rồi đặt đồ xuống, siết chặt dao đi theo sau.
Tiết Lăng cuối cùng mới đi ra.
·
Một phút trước.
Tiểu Cẩu Ổ bước về phía cánh cửa khép hờ, cẩn thận mở cửa nhìn vào, phát hiện trong phòng khách, một người đàn ông đang quỳ sấp, quay lưng về phía cậu, trước mặt anh ta còn có một người phụ nữ nằm bất động.
Tiểu Cẩu Ổ theo phản xạ hỏi với vẻ tốt bụng: “Cần giúp gì không?”
Người đàn ông đang quỳ sấp đó chợt quay đầu lại —
Một khuôn mặt xanh mét, đầy máu, cái miệng há to còn có máu thịt bị nhai nát chảy ra.
Ánh mắt Tiểu Cẩu Ổ hoảng sợ quét về phía người phụ nữ đang nằm, cô ta đã bị mổ bụng, ruột lòi ra từ eo…
“Aaaa!”
Tiểu Cẩu Ổ hét thảm thiết.
·
Tiết Lăng bước ra khỏi phòng, liền thấy Tiểu Cẩu Ổ bị một kẻ bị nhiễm đè lên lan can hành lang, tay cậu liều mạng chống vào cằm kẻ bị nhiễm, nửa người trên ngả ra sau, không ngừng hét: “Cứu mạng! Cứu mạng!”
Kẻ bị nhiễm há to miệng, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ khát khao, chất lỏng đặc quánh lẫn máu chảy ra từ miệng, chảy xuống khóe miệng, dính đầy tay Tiểu Cẩu Ổ.
Tiểu Cẩu Ổ có biệt danh dễ thương, bản thân lại là một gã đàn ông cao một mét tám, vậy mà lúc này bị một kẻ bị nhiễm cao chưa đầy một mét bảy đè lên người, sợ đến mức mặt không còn chút máu.
Tiểu Châu thì từ phía sau ôm chặt cổ kẻ bị nhiễm kéo ra sau, cố gắng lột nó khỏi người Tiểu Cẩu Ổ, nhưng dù có dùng hết sức bình sinh, cũng chỉ làm đầu kẻ bị nhiễm ngả ra sau được một chút.
Trương Văn Bân như bị dọa cho đứng hình, ngây người đứng một bên, thấy anh Năm họ ra, mới vội hét lớn: “Mau qua giúp một tay!”
Anh Năm hai tay nắm chặt dao, hét về phía Tiểu Châu: “Tiểu Châu, tránh ra!”
Tiểu Châu quay đầu nhìn anh Năm đang giơ cao dao, sợ hãi lập tức buông tay, né sang một bên.
Anh Năm vốn tưởng chuyện này sẽ rất đơn giản.
Dù sao anh cũng đã thấy Tiết Lăng chém chết con người bị nhiễm kia như chém dưa.
Anh tưởng tượng mình cũng có thể chém một cách dứt khoát như vậy, nhưng chỉ khi giơ dao lên, mới biết chém xuống khó khăn đến nhường nào —
Tiểu Cẩu Ổ sắp kiệt sức, gào lên tuyệt vọng: “Anh Năm!!”
Anh Năm nghiến răng, cắn răng, giơ dao dùng lực chém vào gáy kẻ bị nhiễm!
“Phập” một tiếng —
Lưỡi dao cắm sâu vào.
Da gà nổi lên từ bàn tay cầm dao, cánh tay, lan lên đến cổ.
Anh Năm nhăn nhó rút dao ra, không dám nhìn kỹ thứ dính trên lưỡi dao.
Kẻ bị nhiễm lập tức mất sức, như một cỗ máy bị rút pin.
Tiểu Cẩu Ổ cũng nhăn nhó đẩy kẻ bị nhiễm đang đè trên người mình xuống, bàn tay dính đầy chất lỏng giơ lên giữa không trung, chất lỏng kéo thành sợi dài từ kẽ tay.
“Ẹc——” Tiểu Châu bị buồn nôn, nôn khan một tiếng.
Trương Văn Bân cũng lộ ra vẻ mặt ghê tởm, chán ghét.
Tiểu Cẩu Ổ cũng không chịu nổi, vội chạy vào phòng, mở vòi nước trong bếp ra rửa điên cuồng.
“Chuyện gì đã xảy ra vậy?” Lý Dương hỏi Tiểu Châu.
“Lúc nãy ba người bọn tôi đứng đây đợi anh, Tiểu Cẩu Ổ thấy cửa bên cạnh hình như không khóa, liền qua mở cửa, kết quả là từ trong đó xông ra cái thứ này…” Tiểu Châu vẫn còn sợ hãi nhìn kẻ bị nhiễm đang nằm dưới đất, phát hiện khó có thể gọi nó là người nữa, “Cái kẻ bị nhiễm này.”
Mấy cô gái bên kia cùng Tiểu Liêu, Châu Du cũng đều chạy tới.
“Có chuyện gì vậy?”
Vừa dứt lời.
“Ầm!” một tiếng vang lớn.
Là tiếng đập cửa từ phía cầu thang thoát hiểm, nghe có vẻ không chỉ một người.
Mọi người giật mình.
Chắc là động tĩnh lúc nãy đã thu hút người bị nhiễm tới.
Anh Năm may mắn nói: “May mà Tiểu Tiết đã khóa cửa.”
Những người khác cũng vẻ mặt sợ hãi.
Anh Năm nói: “Chúng ta nhỏ tiếng thôi, chỉ cần yên lặng, chúng sẽ đi thôi.”
Những người khác đều gật đầu, không dám nói thêm lời nào, chờ tiếng đập cửa dừng lại.
Chỉ có Tiết Lăng nghe tiếng nước chảy róc rách trong phòng mà hơi nhíu mày.
Anh Năm cũng nhận ra có gì đó không ổn: “Sao Tiểu Cẩu Ổ mãi chưa ra thế?”
Vừa dứt lời, tiếng nước trong phòng liền dừng.
Tiểu Cẩu Ổ từ trong đi ra, sắc mặt rất khó coi.
Trương Văn Bân nói: “Cậu rửa tay sạch chưa? Đừng để dính virus đấy.”
Tiểu Cẩu Ổ không nói gì, như thể không muốn để ý đến anh ta.
“Cậu không sao chứ?” Tiểu Châu quan tâm hỏi, tưởng cậu bị dọa sợ.
Tiểu Cẩu Ổ vừa định nói.
Tiết Lăng đột nhiên lên tiếng: “Cậu bị thương à?”
Tiểu Cẩu Ổ như bị dọa cho giật mình, đối diện với đôi mắt lạnh lùng của cô, lập tức lắc đầu phủ nhận: “Không.”
Tiết Lăng cụp mắt, ánh nhìn dừng trên cổ tay áo cố tình kéo dài che đi cổ tay.
Nhận ra ánh nhìn của cô, Tiểu Cẩu Ổ như bị bỏng rụt tay lại, rồi ngẩng đầu nhìn cô, giằng co một lúc, cuối cùng vẫn run rẩy lên tiếng: “Chỉ là bị rách một đường, chắc không sao đâu nhỉ?”
Nói rồi, cậu kéo tay áo lên, lộ ra một vệt máu trên cổ tay.
Rất mảnh, nhưng trông đặc biệt tươi tắn và chói mắt.
Những người khác lập tức cảnh giác, Trương Văn Bân và mấy người kia lặng lẽ lùi lại giữ khoảng cách với Tiểu Cẩu Ổ.
Trên mạng về con đường lây truyền của loại virus này đủ kiểu tin đồn, khiến họ không khỏi căng thẳng.
Tiểu Cẩu Ổ, một gã đàn ông cao mét tám, cứ thế giơ bàn tay bị thương lên nhìn họ, trông vô cùng tội nghiệp.
Anh Năm cũng có chút căng thẳng, hỏi: “Cậu bị người bị nhiễm cào à?”
Tiểu Cẩu Ổ theo phản xạ phủ nhận: “Không phải——” Rồi lại khựng lại, hoang mang, mất phương hướng, “Tôi cũng không biết, vừa nãy đi rửa tay mới phát hiện, chắc không phải bị cào đâu, tôi không hề cảm thấy gì…”
Lúc này Trương Văn Bân lên tiếng: “Kể cả không phải bị người bị nhiễm cào, thì vừa nãy nước bọt của người bị nhiễm chảy lên tay cậu, lỡ đâu chảy vào vết thương thì sao, cậu chắc chắn bị nhiễm rồi!”
Anh ta đứng càng xa hơn, hét với anh Năm: “Chúng ta phải giết cậu ta trước khi virus phát tác!”
Lời này vừa thốt ra, những người khác đều kinh ngạc nhìn anh ta.
Trương Văn Bân vừa dứt lời, liền thấy ánh mắt của những người khác, nhận ra có gì đó không ổn, vội bổ sung: “Các người cũng thấy những kẻ bị nhiễm đó đáng sợ thế nào rồi đấy! Đợi cậu ta biến thành người bị nhiễm, cậu ta vừa cao vừa khỏe, ai mà địch nổi?”
Tiểu Cẩu Ổ cũng nổi giận, nhìn chằm chằm Trương Văn Bân, nghiến răng nghiến lợi: “Bố mày mà biến thành người bị nhiễm, thì phát cắn chết mày đầu tiên!”
“Giờ tính sao?” Anh Năm theo phản xạ nhìn về phía Tiết Lăng.
Người vừa nãy tinh ý phát hiện Tiểu Cẩu Ổ bị thương cũng chính là cô.
“Kể cả có bị người bị nhiễm cào thì cũng chưa chắc đã bị nhiễm.” Một câu của Tiết Lăng trấn an Tiểu Cẩu Ổ trước, đợi cậu ta nhìn cô với ánh mắt tin tưởng và biết ơn, rồi nói tiếp: “Trói cậu ta lại trước đã.”
Sợi dây thừng Lý Dương thu lại cuối cùng cũng có chỗ dùng.
Tiểu Cẩu Ổ bị trói chặt từng vòng, như một cái bánh tét đặt trên sàn nhà trong căn phòng mà Tiết Lăng và mọi người vừa lục soát.
