Dù sao thì trong phòng bên cạnh vẫn còn một cái xác bị mổ bụng, nhìn thảm không chịu nổi.
Tiểu Cẩu Ổ bất mãn vặn vẹo cơ thể phản đối: “Dưới đất cứng quá! Ít nhất cũng phải đặt tôi lên giường chứ!”
Yêu cầu này rất hợp lý.
Mấy anh con trai lại khiêng cậu ta lên giường.
Cả phòng yên lặng chờ vài phút.
Thỉnh thoảng có người lên tiếng hỏi.
“Cậu thế nào? Có thấy sốt không?”
“Có chóng mặt không?”
“Có buồn nôn không?”
“Nhìn thấy bọn này có cảm giác muốn ăn không?”
Tiểu Cẩu Ổ: “…”
Thấy Tiểu Cẩu Ổ không hợp tác.
Một đám người lại bảy miệng tám lời bàn tán chuyện nếu lát nữa Tiểu Cẩu Ổ thật sự bị nhiễm thì phải làm sao.
Tiểu Liêu nhíu mày nhìn Tiểu Cẩu Ổ trên giường, nhỏ giọng nói: “Lỡ cậu ấy thật sự bị nhiễm biến dị thì sao?”
Trương Văn Bân nói: “Thì làm sao nữa, chắc chắn phải xử lý thôi.” Nói xong, nhìn mấy người khác đang có vẻ khác lạ, không nhịn được mỉa mai: “Trong phim thường có mấy người như các cậu, đến lúc cần ra tay thì không ra tay, cuối cùng cả đoàn bị diệt sạch.”
Không ai phản bác.
Dù sao bọn họ cũng đã tận mắt chứng kiến sự đáng sợ của người bị nhiễm.
“Cậu ấy vẫn chưa biến mà.” Lý Dương nghe bọn họ bàn tán không nhịn được lên tiếng.
“Đúng đúng, mọi người đừng nói mấy chuyện này trước mặt người ta chứ.” Tiểu Liêu cũng phụ họa.
Trương Văn Bân còn muốn nói gì đó thì bị Anh Năm cắt ngang: “Thôi, đợi cậu ấy biến rồi tính tiếp cũng được. Cậu ấy bị trói chặt thế kia, dù có biến cũng không cắn được cậu đâu.”
Trương Văn Bân đành ngậm miệng.
Cả phòng nhìn nhau chờ đợi.
Lại qua vài phút, Tiểu Cẩu Ổ kêu lên: “Lâu thế rồi! Có thể thả tôi ra chưa!”
“Đúng đó Anh Năm.” A Tử nói: “Tôi thấy mấy người bị nhiễm trên mạng đều biến rất nhanh, chắc Tiểu Cẩu Ổ không sao đâu.”
“Chưa chắc.” Anh Năm thận trọng nói: “Mấy người trên mạng bị nhiễm đều là bị cắn, còn Tiểu Cẩu Ổ bị cào, mà vết thương nhỏ xíu, lại ở trên tay, virus có thể lây lan không nhanh vậy đâu.”
Nhưng cả phòng cứ ngồi không thế này thì cũng không ổn.
“Vậy thế này, Tiểu Liêu, Châu Du, hai đứa ở đây trông Tiểu Cẩu Ổ, có gì thì báo cho mọi người bất cứ lúc nào. Bọn ta tiếp tục dọn phòng, đợi dọn xong quay lại mà cậu ấy vẫn ổn thì chắc là không sao thật.” Anh Năm nói.
“Lỡ cậu ấy đột nhiên biến thì sao?” Tiểu Liêu sợ hãi nói.
Châu Du nhỏ tuổi hơn nhưng trông lại bình tĩnh hơn nhiều.
“Nếu bị nhiễm thì báo cho bọn ta, đợi bọn ta về xử lý.” Anh Năm nói rồi an ủi: “Biến cũng không có gì đáng sợ, cậu ấy bị trói rồi, không thể nhảy dựng lên cắn hai đứa được.”
Thế là Tiểu Liêu và Châu Du ở lại, những người còn lại tiếp tục dọn phòng.
Trong phòng chỉ còn Tiểu Liêu, Châu Du và Tiểu Cẩu Ổ trên giường, bất cứ lúc nào cũng có thể biến dị.
Chương 13: Bị nhiễm
Đột nhiên cậu ta cúi đầu nôn ra một bãi chất lỏng màu xanh lục…
Tiểu Liêu và Châu Du đều rất ăn ý đứng ở chỗ bếp, xa giường nhất, gần cửa nhất, lặng lẽ quan sát Tiểu Cẩu Ổ trên giường.
Tiểu Cẩu Ổ thỉnh thoảng lại vặn vẹo cơ thể, phát ra tiếng rên khó chịu, thi thoảng còn có vài câu chửi thề.
Bị trói kiểu đó thì ai mà chịu được.
Một lúc sau cậu ta đã đỡ hơn, bắt đầu bắt chuyện với Tiểu Liêu và Châu Du.
Châu Du ít nói, còn Tiểu Liêu thì rất hoạt ngôn, nhìn là biết ngay người tốt bụng.
Hai người người một câu tôi một câu nhanh chóng nói chuyện rôm rả.
Thời gian trôi qua nhanh, đã hơn mười phút.
Tiểu Cẩu Ổ đột nhiên nói: “Xong rồi.”
Tiểu Liêu lập tức căng thẳng, Châu Du vốn đang dựa vào bàn bếp lướt điện thoại cũng ngẩng đầu lên, sống lưng thẳng tắp, chuẩn bị sẵn sàng ứng phó với tình huống bất ngờ.
“Sao, sao thế? Có phản ứng rồi à?” Tiểu Liêu lo lắng hỏi.
“Không, tôi vẫn ổn! Chẳng có cảm giác gì cả! … Chỉ là tôi muốn đi vệ sinh.” Tiểu Cẩu Ổ nói.
Tiểu Liêu thở phào nhẹ nhõm. Lúc nãy cậu nói chuyện với Tiểu Cẩu Ổ khá hợp, thật lòng không muốn cậu ta biến thành người bị nhiễm.
“Mọi người có thể cho tôi đi vệ sinh trước được không?” Tiểu Cẩu Ổ cầu xin.
“Không được.” Châu Du từ chối dứt khoát.
Tiểu Liêu áy náy nói: “Tiểu Cẩu Ổ hay là cậu nhịn một chút đi, đợi Anh Năm họ về. Chắc họ về nhanh thôi.”
“Tôi đã nhịn từ nãy đến giờ rồi! Bây giờ thật sự nhịn không nổi nữa!” Tiểu Cẩu Ổ nói: “Các cậu xem, đã qua nửa tiếng rồi, virus có lây chậm thế nào cũng phải phát tác hết rồi chứ? Tôi chẳng làm sao cả!”
“Hay là các cậu lại sờ trán tôi xem có sốt không, mấy người bị nhiễm đều sốt cả, tôi không hề! Tôi thật sự không bị nhiễm!” Tiểu Cẩu Ổ cố thuyết phục: “Các cậu qua sờ thử đi! Tôi nhịn không nổi thật rồi! Chẳng lẽ để một người đàn ông to xác như tôi tè ra quần sao?!”
Châu Du mặt lạnh như tiền, không hề lay chuyển.
Tiểu Liêu vẻ mặt đầy phân vân nhìn Châu Du.
Châu Du lắc đầu.
Tiểu Liêu lại nhìn Tiểu Cẩu Ổ.
Tiểu Cẩu Ổ tiếp tục thuyết phục: “Thật đấy! Tôi chỉ đi vệ sinh thôi, xong ra ngoài các cậu trói tôi lại ngay là được mà? Tôi đi vệ sinh chỉ mất hai phút, không, một phút thôi! Một phút thì tôi biến thế nào được!”
Cậu ta thật sự sắp nhịn không nổi, bắt đầu vặn vẹo cơ thể: “Tôi nhịn không nổi thật rồi! Không thì các cậu chỉ cần cởi trói phần dưới cho tôi là được chứ gì?! Tay tôi bị trói, không tự cởi được dây đâu, tôi cũng chạy không nổi! Tôi nhịn không nổi thật rồi!!”
“Hay là chúng ta cởi trói phần dưới cho cậu ấy đi, tay cậu ấy bị trói, không tự cởi được dây đâu, chúng ta có hai người, cũng không sợ cậu ấy.” Tiểu Liêu rõ ràng đã bị Tiểu Cẩu Ổ thuyết phục, “Chẳng lẽ để cậu ấy tè ra giường thật à?”
Châu Du nhíu mày, nhìn Tiểu Cẩu Ổ cuộn tròn trên giường trông tội nghiệp, cuối cùng vẫn gật đầu, nói: “Kiểm, kiểm tra nhiệt độ của cậu ấy trước đã.”
Cậu ta nói hơi lắp bắp.
Tiểu Liêu lại sờ trán Tiểu Cẩu Ổ, rồi sờ trán mình, nói: “Nhiệt độ hai đứa giống nhau.”
Hai người liền cởi trói phần dây dưới eo của Tiểu Cẩu Ổ, phần trên vẫn trói nguyên.
“Cảm ơn nhé!” Tiểu Cẩu Ổ lập tức nhảy xuống giường, lao vào nhà vệ sinh.
Cửa nhà vệ sinh bị đá sập, bên trong nhanh chóng vang lên tiếng nước chảy róc rách, kèm theo tiếng thở phào nhẹ nhõm của Tiểu Cẩu Ổ.
Tiểu Liêu vẻ mặt thả lỏng, cười khì khì, đùa: “Suýt nữa thì để cậu ấy tè ra quần thật.”
Châu Du lại không thả lỏng như vậy, mắt vẫn dán chặt vào cửa nhà vệ sinh, chờ cậu ta bước ra.
Tiếng nước bên trong nhanh chóng dừng lại.
Nhưng Tiểu Cẩu Ổ không lập tức ra ngoài.
“Tiểu Cẩu Ổ?” Châu Du tiến lại gần, bên trong không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề.
Tiểu Liêu nghe thấy tiếng này, da đầu tê dại, hoảng sợ nhìn Châu Du.
Châu Du vẻ mặt nghiêm trọng, gõ mạnh hai cái lên cửa kính: “Tiểu Cẩu Ổ!”
Tiểu Cẩu Ổ cuối cùng cũng lên tiếng, qua lớp cửa kính, giọng cậu ta nghe kỳ lạ: “Không ổn rồi… tôi… tôi thấy không ổn…”
Tiểu Liêu hoảng sợ đến mức giọng the thé: “Cậu sao thế? Cậu sắp biến rồi à?!”
“Cầm, cầm dao lên.” Châu Du bình tĩnh nhắc nhở.
“A, được.” Tiểu Liêu cuống cuồng cầm con dao để cạnh bếp, tim như nhảy lên tận cổ họng, run giọng hỏi em họ: “Làm sao bây giờ?”
Dù cậu mới là người lớn tuổi hơn, nhưng rõ ràng Châu Du mới là trụ cột của hai người.
Tiểu Châu vừa định nói thì bên trong vang lên tiếng cười của Tiểu Cẩu Ổ: “Ha ha ha ha!”
Giây tiếp theo, cửa nhà vệ sinh mở ra, Tiểu Cẩu Ổ đứng ở cửa cười đến nghẹt thở: “Ha ha, dọa chết các cậu rồi nhé!”
“Ôi trời! Cậu lừa bọn tôi!” Tiểu Liêu tức giận đến mức mặt đỏ bừng! Vừa nãy cậu thật sự sắp bị dọa chết!
Châu Du mặt không cảm xúc nhìn Tiểu Cẩu Ổ.
Tiểu Cẩu Ổ cười rất vui vẻ: “Ha ha, đùa chút thôi mà, tôi đã nói tôi không—Ọe—”
Tiếng nôn mửa cắt ngang lời cậu ta.
Đột nhiên cậu ta cúi đầu nôn ra một bãi chất lỏng màu xanh lục, văng tung tóe khắp nơi.
“Á Á Á Á Á!”
Tiểu Liêu hoảng sợ hét lên rồi bật dậy.
Châu Du cũng lùi lại hai bước, tay cầm dao, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn Tiểu Cẩu Ổ.
Tiểu Cẩu Ổ nhìn bãi nôn màu xanh lục bốc mùi hôi thối dưới đất, không thể cười nổi nữa, ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu tràn đầy hoảng sợ.
“Ôi trời ôi trời!” Tiểu Liêu luống cuống, buồn nôn và sợ hãi xen lẫn: “Tiểu Cẩu Ổ cậu bị nhiễm rồi!”
Tiểu Cẩu Ổ mặt đầy kinh hoàng: “Không… không thể nào… tôi…”
Cậu ta chưa nói hết câu, một cảm giác buồn nôn dữ dội và chóng mặt ập đến, đồng thời cậu ta có thể cảm nhận rõ ràng máu trong người bắt đầu sôi lên vì sốt cao.
Tiểu Cẩu Ổ trong lòng có một linh cảm cực kỳ xấu, sợ hãi vô cùng.
Trong đầu cậu ta đột nhiên hiện lên một hình ảnh.
Là cảnh người bị nhiễm trong phòng lúc đó lao ra, cậu ta, cậu ta giơ tay chặn lại, tay lướt qua miệng người bị nhiễm, có lẽ là lúc đó…
Cậu ta dùng sức lắc đầu, cố giữ tỉnh táo, nhưng càng lắc, đầu óc càng như hồ dán, dính chặt vào nhau, theo một cơn chóng mặt, cậu ta “bịch” một tiếng nặng nề ngã xuống đất.
Trực tiếp ngã vào bãi nôn màu xanh lục của chính mình, mắt mở trừng trừng, con ngươi đen lật ngược lên, chỉ còn lại lòng trắng mắt đầy tia máu, cơ thể bắt đầu co giật dữ dội.
Cảnh tượng này nhìn thật sự quá kinh khủng.
“Xong rồi xong rồi! Cậu ấy thật sự sắp biến rồi!!” Tiểu Liêu không còn tâm trí đâu mà buồn nôn, sợ đến mức mất hết phương hướng.
Châu Du lúc này lại bình tĩnh đến đáng sợ.
Cậu ta nhanh chóng quét mắt nhìn quanh, nhanh chóng tìm thấy mục tiêu, rút từ trên giá xuống một chiếc khăn lau dài, vò nát rồi nhét vào miệng đang há to của Tiểu Cẩu Ổ, cho đến khi nhét đầy miệng cậu ta mới dừng lại.
“Tốt tốt tốt! Bịt miệng cậu ta lại là không cắn được ai rồi.” Tiểu Liêu thở phào nhẹ nhõm.
Châu Du nói: “Nhắn, nhắn tin cho Anh Năm họ, báo là Tiểu Cẩu Ổ bị nhiễm rồi.”
