Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh Tận Thế: Tôi Xây Pháo Đài, Nhìn Tra Nam Chết Cóng - Lâm Sơ > Chương 91

Chương 91

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 91 có bản audio.

Chương 91: Dòng chảy ngầm dưới lớp băng, sự thăm dò của “Hạt giống” kinh thành

 

Ngày 3 tháng 10, ngày thứ 15 của Kỷ nguyên băng giá.

 

Đã tròn bốn mươi tám tiếng kể từ cuộc hành động “Kẻ quét dọn” dưới lòng đất sâu thẳm.

 

Bên trong “Nút Số 0” nằm sâu dưới lòng đất cả nghìn mét ở mỏ số 7 khu Tây, ba mươi sáu robot hạng nặng không biết mệt mỏi vung vẩy dao cắt plasma và kẹp thủy lực, cắt và tái cấu trúc đá basalt cứng rắn. Khung xương chống ăn mòn hợp kim khổng lồ đã thành hình dọc theo mép của dòng sông ngầm, ẩn nấp trong bóng tối như bộ xương của một con quái thú.

 

Ngày thứ hai sau khi hạ sốt, Giang Vãn đã được chuyển đến đây. Khi thiên tài thiếu nữ của Viện Nghiên cứu Thần Hi lần đầu tiên nhìn thấy mái vòm lòng đất hoàn hảo này và những robot xây dựng chỉ tồn tại trong phim khoa học viễn tưởng, cô đã choáng váng đến không nói nên lời. Dưới sự áp đảo tuyệt đối về vũ lực và tài nguyên của Lâm Sơ, Giang Vãn hoàn toàn từ bỏ cái tôi của một nhà nghiên cứu, giống như một cỗ máy lên dây cót, ngày đêm pha chế lớp phủ nhựa nano có thể chống lại “lũ lụt sôi sục” trong phòng thí nghiệm tạm thời.

 

Việc xây dựng ngai vàng dưới lòng đất đang diễn ra sôi nổi, còn trên mặt đất, biệt thự trên sườn núi vẫn sừng sững trong trận bão tuyết âm 60 độ.

 

Ảnh hưởng của bão từ đã hoàn toàn biến mất. Mặc dù toàn cầu vẫn đang trong “kỷ nguyên im lặng” mất kết nối mạng, nhưng các tấm giáp Lồng Faraday bên ngoài biệt thự đã từ từ thu lại, radar mảng pha và cảm biến hồng ngoại nhiệt ẩn nấp đã tiếp quản tầm nhìn của vùng tuyết này.

 

Mười giờ sáng, phòng điều khiển nhiệt độ không đổi ở tầng một của biệt thự.

 

Lâm Sơ mặc một chiếc áo len cashmere màu be mềm mại, tay cầm một tách Yirgacheffe mới pha. Hương thơm của cà phê lan tỏa trong không khí ấm áp 24°C. Cô đang theo dõi tiến độ thi công dưới lòng đất trong thời gian thực qua một sợi cáp quang chống nhiễu chôn sâu dưới đất.

 

"Tít — Cấp độ cảnh báo: Vàng."

 

Trên màn hình chính của bảng điều khiển, đột nhiên lóe lên một tia sáng vàng yếu ớt. Ngay sau đó, một bức ảnh góc rộng từ radar hồng ngoại bên ngoài được phóng to và chiếu lên giữa màn hình.

 

"Sếp, có khách đến rồi."

 

Tần Hiêu bưng một khay bít tết sườn bò hảo hạng vừa chiên xong từ bếp mở đi ra. Anh đặt đĩa lên bàn trước mặt Lâm Sơ, ánh mắt lập tức khóa chặt vào những chấm đỏ đang di chuyển nhanh trên màn hình.

 

Trên sườn tuyết cách phòng tuyến bên ngoài biệt thự khoảng ba km, xuất hiện năm nguồn nhiệt cực kỳ nhỏ.

 

"Là cướp bóc?" Lâm Sơ nhấp một ngụm cà phê, giọng điệu bình thản.

 

"Không giống." Tần Hiêu kéo một tờ giấy ăn lau tay, cúi xuống gần màn hình, trong mắt nhanh chóng bùng lên trực giác chiến thuật của một lính đánh thuê đẳng cấp, "Tốc độ di chuyển rất nhanh và rất đều, họ được trang bị phương tiện di chuyển trên tuyết. Quan trọng hơn là đội hình của họ..."

 

Ngón tay thon dài của Tần Hiêu vẽ một hình tam giác ngược trên màn hình.

 

"Đội hình đột kích chiến thuật đặc chủng tiêu chuẩn. Tiên phong thám thính, hai bên yểm hộ, phía sau bọc lót. Khoảng cách giữa họ được duy trì trong phạm vi hỏa lực tuyệt đối. Lưu Mãnh và đám ô hợp đó dù có luyện thêm mười năm cũng không thể đi được đường hành quân trên tuyết chặt chẽ như vậy."

 

Lâm Sơ đặt tách cà phê xuống, trong đầu nhanh chóng lóe lên mã Morse mà cô đã chặn được từ chiếc đài sóng dài cổ điển vài ngày trước khi bão từ kết thúc.

 

Tọa độ kinh thành, mã hiệu [SEED] (Hạt giống).

 

"Xem ra, chuột dưới lòng đất vừa dọn xong, cáo trên mặt đất lại tới rồi." Lâm Sơ khẽ nhếch môi lạnh lùng, đôi mắt dị sắc lấp lánh ánh sáng nguy hiểm, "Trong tình trạng vệ tinh và GPS đều tê liệt, họ có thể vượt qua hơn nghìn km đống đổ nát băng giá để tìm chính xác đến đây, tuyệt đối không phải trùng hợp."

 

"Sếp, có cần khởi động tháp súng tự động bên ngoài không?" Ngón tay Tần Hiêu đã đặt lên nút mở khóa hệ thống vũ khí. Chỉ cần anh nhấn xuống, năm người đó sẽ bị hỏa lực chéo xé nát khi vào phạm vi một km.

 

"Đừng vội." Lâm Sơ đặt tay lên mu bàn tay Tần Hiêu, hơi lạnh từ đầu ngón tay khiến động tác của Tần Hiêu khựng lại.

 

"Người kinh thành đã lặn lội đường xa đến đây, giết thẳng tay thì hơi đáng tiếc. Tôi muốn xem, kế hoạch 'Hạt giống' của chính phủ đã đào tạo ra những tinh anh thế nào, và trong tay họ nắm giữ bao nhiêu con bài về trận tận thế này." Lâm Sơ quay đầu nhìn Tần Hiêu, "Tắt tất cả vũ khí sát thương trong phạm vi một km. Bật thám thính hồng ngoại thụ động, để họ lại gần."

 

"Rõ." Tần Hiêu không hề nghi ngờ, nhanh chóng cắt kết nối hệ thống điều khiển hỏa lực của phòng tuyến bên ngoài.

 

...

 

Cùng lúc đó, cách biệt thự trên sườn núi hai km.

 

Năm chiếc xe trượt tuyết điện tĩnh lặng cấp quân sự, toàn thân sơn màu ngụy trang tuyết, đang lao vun vút trên lớp tuyết dày hai mét như năm bóng ma trắng.

 

Người đàn ông dẫn đầu tên là Hoắc Đông, đội trưởng đội trinh sát đặc chủng số một của căn cứ "Hạt giống" kinh thành. Anh ta mặc một bộ đồ tác chiến liền thân làm từ vật liệu cách nhiệt aerogel cấp vũ trụ, đeo kính bảo hộ chiến thuật chống bão tuyết.

 

"Đội trưởng, phía trước hai km phát hiện tòa nhà mục tiêu. Tọa độ hoàn toàn trùng khớp với nguồn nhiệt bất thường bắt được trong cơn bão từ." Trong tai nghe vang lên giọng nói của nhân viên thông tin, cố gắng kìm nén sự kinh ngạc.

 

Hoắc Đông giơ ống nhòm cường lực chống từ treo trước ngực lên, xuyên qua bông tuyết bay đầy trời, nhìn về phía biệt thự khổng lồ nằm ở sườn núi.

 

Dù đã quen với những pháo đài dưới lòng đất cấp cao nhất của quân đội trước khi tận thế bùng nổ, anh ta vẫn không khỏi hít một hơi lạnh buốt.

 

Trong thế giới chết chóc xám trắng đó, biệt thự kia trông giống như một ảo ảnh không thực tế.

 

Tường ngoài của nó được phủ một lớp giáp chống nổ rõ ràng, cửa sổ hợp kim chống trộm dày nặng ánh lên vẻ kim loại lạnh lẽo dưới ánh sáng yếu ớt. Điều khiến Hoắc Đông khó tin nhất là ống xả của biệt thự lại đang thải ra hơi nước trắng cực kỳ yếu!

 

"Có hơi nước... nghĩa là có nguồn nhiệt. Ở cái chỗ âm 60 độ quái quỷ này, họ không chỉ có điện, mà còn có đủ năng lượng dự trữ để duy trì hệ thống sưởi?" Phó đội trưởng đi bên cạnh Hoắc Đông, giọng run rẩy.

 

Suốt chặng đường đi, họ đã thấy quá nhiều người sống sót bị đóng băng thành tượng, quá nhiều người tị nạn cắn xé nhau để giành một chiếc áo bông rách. Ngay cả họ, những tinh anh chính phủ, cũng chỉ có thể dựa vào bánh quy nén calo cao và thanh nhiệt siêu nhỏ mang theo để chống đỡ.

 

Còn biệt thự trước mắt này, lại đang đốt sưởi!

 

"Không chỉ có năng lượng, cấp độ phòng thủ cũng cao bất thường." Hoắc Đông hạ ống nhòm, ánh mắt trở nên sắc bén, "Chú ý nhìn tuyết xung quanh. Không chỉ có vết bánh xích máy móc lớn cán qua, mà còn có diện tích lớn tàn dư nổ nhiệt độ cao. Mấy ngày trước ở đây vừa xảy ra một cuộc đọ súng cực kỳ thảm khốc, và... bên phòng thủ đã thắng rất nhẹ nhàng."

 

Hoắc Đông ra hiệu, năm chiếc xe trượt tuyết lập tức giảm tốc, dừng lại ẩn nấp sau một sườn tuyết cách biệt thự tám trăm mét.

 

"Đội trưởng, mệnh lệnh của căn cứ là thám thính nguồn nhiệt bất thường và đánh giá có giá trị thu nạp hay không. Bây giờ chúng ta làm gì?" Phó đội trưởng rút súng trường tấn công, cảnh giác quét quanh.

 

Hoắc Đông im lặng một lát. Ở căn cứ "Hạt giống" kinh thành, anh ta đã xem báo cáo tuyệt mật của phòng khí tượng. Trong cơn bão từ, các khu trú ẩn thông thường trên cả nước gần như đều mất điện ngay lập tức, chỉ duy nhất nguồn nhiệt ở đây không những không tắt mà còn bùng phát một phản ứng điện từ mạnh có thể che chắn lần quét cuối cùng của vệ tinh.

 

Cấp cao của căn cứ nghi ngờ rằng, nơi đây có thể ẩn giấu một kho quân khí bí mật thời xưa, hoặc một thế lực siêu hạng sở hữu lò phản ứng hạt nhân độc lập.

 

"Tiếp xúc trước, không tỏ ra thù địch." Hoắc Đông quyết đoán ra lệnh, "Xạ thủ bắn tỉa lên điểm cao giương súng yểm hộ, không có mệnh lệnh của ta, tuyệt đối không được nổ súng. Lý Minh, lên cùng tôi giao thiệp."

 

Hai người cởi bỏ vũ khí hạng nặng trên lưng, chỉ giữ lại súng ngắn bên người, giơ hai tay lên, bước trên lớp tuyết sâu tới đầu gối, chân lún sâu chân nông đi về phía cánh cửa hợp kim khổng lồ của biệt thự.

 

Tám trăm mét.

 

Năm trăm mét.

 

Ba trăm mét.

 

Càng đến gần, nỗi kinh ngạc trong lòng Hoắc Đông càng mãnh liệt. Anh ta có thể cảm nhận được, bên dưới lớp tuyết tưởng chừng yên tĩnh kia, ẩn giấu vô số cạm bẫy chết người đủ để xé nát họ trong nháy mắt. Cảm giác như bị một thứ ánh mắt lạnh lùng, vô tình nào đó khóa chặt, khiến mồ hôi lạnh trên trán anh ta đều túa ra.

 

Khi Hoắc Đông bước đến còn cách cánh cửa hợp kim năm mươi mét cuối cùng.

 

"Két——"

 

Một dãy đèn pha chiếu mọi thời tiết trên đỉnh biệt thự đột nhiên sáng lên. Ánh sáng trắng chói mắt như lưỡi kiếm xé toạc bão tuyết, đóng đinh Hoắc Đông và Lý Minh vào giữa bãi tuyết.

 

Hoắc Đông theo phản xạ giơ tay che ánh sáng mạnh, tim đập thình thịch.

 

Ngay sau đó, một giọng đàn ông trầm thấp, lạnh lùng, đượm mùi thuốc súng, vang lên qua loa phóng thanh công suất lớn hai bên cửa, nổ vang trên sườn núi trống trải:

 

"Người kinh thành, đây là đất tư. Tiến thêm một bước nữa, xạ thủ bắn tỉa của các người sẽ mất đầu."

 

Hoắc Đông hoảng hốt, bất ngờ bấm tai nghe: "Rắn độc, báo cáo tình hình!"

 

Đầu dây bên kia, vang lên giọng run rẩy cực độ của xạ thủ "Rắn độc": "Đội... đội trưởng... trong kính ngắm của tôi chẳng thấy gì cả, nhưng trên người tôi... có ba chấm đỏ dẫn đường bằng laser hồng ngoại..."

 

Trái tim Hoắc Đông chìm hoàn toàn xuống đáy vực.

 

Trong bão tuyết mù mịt và nhiệt độ âm 60 độ, đối phương không chỉ phát hiện xạ thủ bắn tỉa ẩn nấp cách đó tám trăm mét của họ, mà còn có thể hoàn thành khóa chặt ba lần mà không lộ điểm hỏa lực.\p>

<p>Đây không phải khu trú ẩn của dân thường gì cả, đây mẹ nó là một pháo đài chiến tranh được trang bị đến tận răng!

 

"Chúng tôi không có ác ý!" Hoắc Đông cố gắng bình tĩnh, hét lớn về phía cánh cửa, giọng nói bị bão tuyết thổi vỡ vụn, "Chúng tôi là đội trinh sát của căn cứ 'Hạt giống' kinh thành! Trong cơn bão từ, chúng tôi bắt được nguồn nhiệt bất thường ở đây, đặc biệt đến điều tra tình hình! Nếu có thể, chúng tôi hy vọng được gặp chủ nhân nơi này!"

 

Trong biệt thự, phòng điều khiển trung tâm.

 

Lâm Sơ nhìn người đàn ông trên màn hình đang giơ hai tay, tuy căng thẳng nhưng vẫn giữ được tư thế quân nhân, khẽ nhếch môi.

 

"Điều tra tình hình?" Lâm Sơ hừ lạnh, "Quan thoại đánh cũng khá đấy chứ. Tiếc là, bây giờ là thời đại phế thổ, quân hàm thế giới cũ ở đây không có tác dụng."

 

Cô bước đến bảng điều khiển trung tâm, ngón tay trắng nõn lướt nhẹ qua vài phím ảo, cuối cùng dừng lại trên một nút có nhãn "Khoang khí nén tiền sảnh".

 

"Tần Hiêu." Lâm Sơ quay người, ánh mắt toát ra sự bình thản và áp lực của người nắm mọi thứ, "Ra cửa. Thả hai tên dẫn đầu vào. Tước vũ khí của chúng, dẫn đến phòng khách tầng một."

 

"Sếp, thế này quá nguy hiểm. Họ được huấn luyện chuyên nghiệp, năng lực cận chiến không yếu." Tần Hiêu nhíu mày nhắc nhở.

 

"Trên địa bàn của tôi, dù là rồng cũng phải nằm im." Lâm Sơ lấy ra khẩu súng lục ổ quay hạng nặng màu đen tuyền từ không gian, tùy ý nghịch ngợm, "Để chúng vào xem, thế nào mới gọi là 'khoảng cách thực lực' thật sự. Chỉ khi đập vỡ niềm kiêu hãnh của đám tinh anh chính phủ này, thông tin từ miệng chúng nói ra mới là chân thật nhất."

 

Tần Hiêu nhìn đôi mắt không gợn sóng của Lâm Sơ, trong lòng dâng lên một luồng nhiệt huyết. Anh gật đầu, sải bước đi về phía cửa chính.

 

Bên ngoài biệt thự, bão tuyết vẫn hoành hành.

 

Hoắc Đông và Lý Minh đứng dưới ánh đèn pha chói mắt, như những tù nhân chờ phán xét.

 

Đúng lúc họ nghĩ đối phương sẽ từ chối giao thiệp.

 

"Ầm——Rầm——"

 

Cánh cửa hợp kim cường độ cao nặng hàng chục tấn, đầy vết xước do nổ, phát ra một tiếng động thủy lực trầm đục, trong ánh mắt không thể tin của hai người, từ từ trượt sang hai bên.

 

Một luồng khí nóng pha lẫn hương thơm cà phê và không khí ấm ẩm, như gió xuân thổi thẳng vào mặt, lập tức xua tan băng giá trên mặt Hoắc Đông.

 

Sau cánh cửa, không có đội quân vũ trang đầy đủ, cũng không có bọn cướp hung tợn.

 

Chỉ có một người đàn ông mặc áo vest chiến thuật màu đen, thân hình cao lớn như tháp sắt. Anh ta khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống họ như nhìn xác chết.

 

"Bỏ vũ khí xuống, phủi sạch tuyết trên người."

 

Giọng Tần Hiêu còn lạnh lẽo hơn cả bão tuyết bên ngoài.

 

"Sếp tôi cho các người mười phút để nói lời di chúc."

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi