Chương 47: Chỉ muốn hôn một cái rồi chạy
Từ khi trở về căn cứ, Vân Mạc bắt đầu bận rộn, ngày nào cũng bị cấp trên gọi đi họp.
Ban ngày Ấu Ấu không thấy bóng dáng anh đâu, chỉ đến tối mới gặp được.
Đêm nay, Vân Mạc mang theo hơi lạnh từ bên ngoài trở về.
Cô gái nhỏ từ trong chăn của anh chui ra, tóc ngủ dựng đứng cả lên, trông như một con mèo con xù lông.
“Vân Mạc, anh đi đâu vậy?”
Ấu Ấu hít hít mũi, ngửi thấy một mùi máu tanh nhàn nhạt trên người Vân Mạc.
“Đi giải quyết chút chuyện.”
Vân Mạc lập tức thu lại sự sắc bén trên người, giơ tay xoa đầu Ấu Ấu.
“Ngoan, ngủ tiếp đi.”
Anh không nói cho cô gái nhỏ biết, mình vừa đi báo thù.
Kẻ thù của anh quá nhiều, đương nhiên phải tính sổ từng người một.
Kẻ đầu tiên chính là Trần Lãng.
Trần Lãng không chỉ bỏ mặc Vân Mạc trong đống tang thi, còn đánh bị thương chân anh.
Kiếp trước, Vân Mạc không có may mắn gặp được Ấu Ấu như vậy.
Đồng đội trải qua muôn vàn nguy hiểm mới đưa được anh ra ngoài, nhưng Bạch Vũ lại không may chết trong đại triều tang thi.
Nhớ lại quãng thời gian đau khổ sau khi Bạch Vũ chết, mắt Vân Mạc cuộn trào sát khí.
Anh không định lấy mạng Trần Lãng ngay bây giờ.
Dù sao Trần Lãng cũng là một trong những dị năng giả cấp cao hàng đầu trong căn cứ.
Đội dị năng giả mà hắn thành lập đứng thứ hai, chỉ sau đội Lôi Đình.
Hiện tại, mâu thuẫn giữa dị năng giả và quân đội ngày càng gay gắt.
Nếu vào thời điểm nhạy cảm này, Trần Lãng chết trong căn cứ, e rằng sẽ gây ra phiền phức lớn.
Không chừng đám dị năng giả dưới trướng hắn sẽ trực tiếp phản loạn.
Đợi khi ra khỏi căn cứ rồi giết Trần Lãng sẽ không gặp mấy phiền phức đó.
Vì vậy, Vân Mạc tạm tha cho hắn một mạng, chỉ đến thu chút lãi trước.
“Ồ.” Thấy Vân Mạc không muốn nói nhiều, Ấu Ấu không hỏi tiếp.
“Vân Mạc, em muốn ngủ cùng anh.”
Cô gái nhỏ nghiêng đầu, đôi mắt hạnh ngây thơ nhìn anh, vẻ mặt ngây thơ đáng yêu.
Vân Mạc: “Em ngủ trước đi, anh đi tắm.”
“Vậy, em muốn một nụ hôn chúc ngủ ngon.” Ấu Ấu hơi bĩu môi đỏ, ánh mắt mong chờ nhìn anh.
“Nụ hôn chúc ngủ ngon?” Nghe vậy, đôi mắt đen của người đàn ông nguy hiểm nheo lại.
Ngón tay thon dài kẹp lấy môi cô gái nhỏ, Vân Mạc lên tiếng, giọng trầm thấp mà nguy hiểm, “Ai dạy em cái này?”
Trong đầu Vân Mạc nhất thời nghi ngờ tất cả những kẻ khả nghi mà Ấu Ấu có thể tiếp xúc.
Cuối cùng khóa chặt Trầm Vân Đình.
Trầm Vân Đình vẫn chưa chết tâm, mấy ngày nay cứ chạy tới biệt thự.
Vân Mạc không phải không biết, anh đã dặn dò Thạch Lỗi, khi anh không có nhà nhất định phải trông chừng Ấu Ấu.
Không thể để Trầm Vân Đình dụ dỗ cô ấy đi.
Chẳng lẽ, Thạch Lỗi không trông chừng kỹ, để Trầm Vân Đình lừa gạt Ấu Ấu làm chuyện gì bỉ ổi?
Nghĩ đến đây, Vân Mạc nổi sát tâm, hận không thể lập tức cầm đao xông tới tìm Trầm Vân Đình tính sổ.
“Em xem trên tivi đấy.”
Bị bóp miệng, Ấu Ấu nói không rõ ràng.
Trong biệt thự có một chiếc tivi màn hình tinh thể lỏng, hai ngày nay Vân Mạc không có nhà, Ấu Ấu đều dựa vào nó để giết thời gian.
Từ tivi, cô có thể hiểu được thế giới của con người, đương nhiên cũng học được rất nhiều thứ.
Ấu Ấu không chỉ biết nụ hôn chúc ngủ ngon, mà còn biết những người đàn ông phụ nữ đó thích cởi trần đánh nhau.
Lần nào cũng đánh cho người phụ nữ kia khóc mãi.
Có khi còn bị treo lên đánh.
Nhìn mà Ấu Ấu thấy tức giận lắm.
Không ngờ đàn ông loài người lại đáng ghét như vậy, thế mà còn đánh vợ!
May mà Vân Mạc chưa bao giờ đánh cô.
“Học trên tivi à?”
Nghe vậy, đôi mày đang nhíu chặt của Vân Mạc giãn ra, sát khí lạnh lẽo dần thu lại.
Thôi, tạm tha cho Trầm Vân Đình một mạng.
Dưới ánh đèn dịu nhẹ.
Đôi mắt cô gái nhỏ ươn ướt nhìn anh, trông như một con mèo con ngốc nghếch, ngoan ngoãn đến mức khiến người ta không nỡ từ chối.
Ánh mắt người đàn ông dịu dàng, hơi cúi người xuống, in lên trán cô một nụ hôn nhẹ nhàng.
Giọng nói trầm ấm quyến rũ, “Như vậy được chưa?”
“Không được không được.” Ấu Ấu không hài lòng với sự hời hợt của anh.
“Nụ hôn chúc ngủ ngon không phải như vậy.”
Vân Mạc nhướng mày, buồn cười hỏi: “Vậy thì như thế nào?”
“Là như thế này……” Ấu Ấu hơi nhổm người dậy, hôn lên đôi môi mỏng của anh.
Vân Mạc ngốc thật đấy, ngay cả nụ hôn chúc ngủ ngon là gì cũng không biết.
Còn phải để cô dạy anh nữa.
Đồng tử Vân Mạc co lại, nhịp tim nhất thời mất kiểm soát.
Ấu Ấu vốn chỉ muốn hôn một cái rồi chạy.
Nhưng trong đầu lại không đúng lúc hiện lên cảnh tượng trên tivi.
Cô gái nhỏ lộ ra hàm răng trắng nhọn, không nhịn được cắn lên đôi môi mỏng của anh một cái, rất nhanh đã nếm được một chút mùi máu tanh.
Ấu Ấu nhất thời sáng mắt lên.
Ơ……
Môi truyền đến một trận đau nhói, Vân Mạc vội vàng đẩy cô ra.
Vân Mạc sống hai mươi lăm năm, xung quanh toàn là đàn ông thô kệch, chưa từng có tiếp xúc thân mật với người khác giới.
Hồ nước trong lòng vốn tĩnh lặng như chết bị Ấu Ấu khuấy đảo đến hỗn loạn.
“Anh đi tắm đây.”
Người đàn ông ném lại câu nói này rồi rời đi, bóng lưng có chút ý tứ bỏ chạy.
Cứ như phía sau có con chó đuổi theo vậy.
Ấu Ấu liếm liếm môi, cười như một con hồ ly tinh trộm được gà.
Hì hì……
Là vị ngọt.
