Chương 48: Nắm thóp Vân Mạc
Kể từ sau đêm hôm đó, Ấu Ấu phát hiện hai ngày nay Vân Mạc dường như cố tình tránh né cô.
Ấu Ấu buồn bực chống cằm, chẳng lẽ cô làm Vân Mạc sợ hãi sao?
“Này, Lâm Ấu Ấu.” Đang nghĩ ngợi, liền thấy Kỳ Viêm lúng túng đi tới.
“Bọn này định đi tìm vật tư quanh căn cứ, cậu có muốn đi cùng không?”
Từ hôm đó phát hiện mình hiểu lầm Ấu Ấu, thái độ của Kỳ Viêm đối với cô đã hòa hoãn hơn, không còn ghét bỏ như trước.
“Không.” Ấu Ấu lắc đầu.
Cô quyết định ở đây chờ Vân Mạc.
Lần này phải nhẫn nại một chút, không thể dọa anh ấy chạy mất nữa.
“Vậy cậu ở trong căn cứ ngoan ngoãn một chút, đừng gây thêm phiền phức cho đội trưởng.”
Ý định ban đầu của Kỳ Viêm là muốn Ấu Ấu cẩn thận một chút, dù sao lần trước cô đắc tội với người của đội Lôi Đình, ai biết bọn họ có âm thầm trả thù hay không.
Nhưng lời nói ra lại hoàn toàn đổi nghĩa.
Thấy Ấu Ấu ngay cả một ánh mắt cũng không thèm cho hắn, vẻ mặt như lười phản ứng.
Kỳ Viêm tức tối hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt khó chịu bỏ đi.
“Ấu Ấu, vậy bọn tôi đi trước nhé.” Thạch Lỗi áy náy cười với cô.
Ấu Ấu không để bụng, phẩy phẩy tay.
Ai ngờ Thạch Lỗi bọn họ vừa đi không bao lâu, phiền phức đã tìm tới cửa.
Rầm!
Cửa lớn biệt thự đột nhiên bị người từ bên ngoài đá tung.
Ấu Ấu ngẩng đầu nhìn qua.
Chỉ thấy mấy người đàn ông khống chế Mục Trạch, đường hoàng xông vào, xem ra là kẻ đến không có ý tốt.
Đôi mày xinh đẹp của Ấu Ấu hơi nhíu lại.
Xem ra lại có kẻ không có mắt tìm đường chết.
“Cô chính là người phụ nữ của Vân Mạc?”
Trần Lãng kéo theo chân bị thương, khập khiễng đi vào, ánh mắt lạnh lẽo dừng trên người Ấu Ấu, ẩm ướt lạnh lẽo như rắn độc đang thè lưỡi.
Vân Mạc phế đi một chân của hắn, Trần Lãng vẫn luôn ghi hận trong lòng, như con rắn độc ẩn nấp trong bóng tối chờ thời cơ động thủ.
Hắn luôn cho người theo dõi động tĩnh của biệt thự, biết được hôm nay Vân Mạc bọn họ đều không có ở đây, Trần Lãng liền ý thức được, cơ hội báo thù đã đến.
Nghe nói Vân Mạc rất coi trọng người phụ nữ này.
Vì cô ta, thậm chí không tiếc làm kẻ thù với đội Lôi Đình.
Trần Lãng lộ ra nụ cười âm hiểm.
Bắt được người phụ nữ này, chẳng khác nào nắm được thóp của Vân Mạc.
Hắn nhất định sẽ khiến Vân Mạc nếm trải mùi vị đau khổ.
“Chị...” Mục Trạch bị bóp gáy, ra sức giãy giụa.
“Chị đừng quan tâm em, đừng nghe bọn họ.”
“Im mồm! Nhóc con, ở đây không có phần mày nói chuyện!”
Gã đàn ông đang giữ cậu, trực tiếp giáng một quyền vào bụng cậu.
“Hự!” Mục Trạch tức giận trừng mắt nhìn bọn họ, như một chú sư tử nhỏ không chịu khuất phục.
Một con dao găm lạnh lẽo ánh lên đột nhiên kề ngang cổ Mục Trạch.
“Trên con dao này có bôi máu của thây ma, nếu không muốn em trai mày chết, tốt nhất ngoan ngoãn nghe lời ta.” Trần Lãng cười lạnh uy hiếp.
“Chị, chị đừng quan tâm em!” Dù tính mạng bị đe dọa, Mục Trạch vẫn cứng đầu hét về phía Ấu Ấu.
Dù có biến thành thây ma, cậu cũng không muốn Ấu Ấu bị uy hiếp.
Đôi mắt đẹp của Ấu Ấu dừng trên người cậu, đột nhiên khẽ thở dài.
“Bây giờ thả cậu ấy ra, ta còn có thể tha cho các người một mạng.”
Giọng cô gái trầm trầm nói.
Mặc dù ngoài Vân Mạc ra, Ấu Ấu không quan tâm đến ai khác, nhưng cô là người bảo vệ người của mình.
Đã là người của đội mình, đương nhiên không có lý gì để người khác bắt nạt.
Ấu Ấu trực tiếp phát động công kích tinh thần với gã đàn ông đang khống chế Mục Trạch.
Năng lượng tinh thần vô hình xâm nhập vào đại não của hắn.
Ánh mắt gã đàn ông đột nhiên trở nên đờ đẫn, như con rối bị giật dây, con dao găm trong tay “keng” một tiếng rơi xuống đất.
Mục Trạch như con lươn nhanh nhẹn, nhân cơ hội thoát ra, không ngoảnh đầu lại chạy thẳng ra ngoài cửa.
Cậu biết mình ở lại đây không giúp được gì, thậm chí sẽ kéo chân Ấu Ấu, chi bằng ra ngoài tìm người đến giúp.
“Tất cả lên cho ta, bắt lấy cô ta!” Trần Lãng không cho người đuổi theo Mục Trạch, mà lập tức phát động tấn công về phía Ấu Ấu.
Hắn biết Ấu Ấu cũng là dị năng giả, thậm chí ngay cả Triệu Chi Thành cũng không phải là đối thủ của cô.
Vì vậy, Trần Lãng không liều mạng, mà để đám dị năng giả dưới trướng cùng lên.
Dị năng của người phụ nữ này có mạnh đến đâu, còn có thể một mình chống lại mười người sao?
