Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Trọng Sinh: Tích Trữ Vật Tư, An Cư Giữa Địa Ngục > Chương 87

Chương 87

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 87 có bản audio.

Cuối cùng, khi hành lang tối om, mọi nhà hàng xóm đều đã về nhà, hai mẹ con họ mới dìu nhau về. Hai người này cũng chẳng phải dạng vừa đâu, khóc lóc om sòm cả buổi chiều mà giọng vẫn không hề khản đặc, lúc về nhà giọng vẫn vang như chuông.

 

Cả nhà tôi ngồi ở phòng khách, vừa ăn hoa quả vừa phân tích: họ về nhà một phần vì trời tối, một phần vì quá ồn ào, làm phiền hàng xóm, dù sao nhà người ta cũng đâu có ti vi để xem.

 

Lúc đầu, hàng xóm còn thấy Trương Mộc Sâm nhà họ đáng thương, trộm không được lại còn vào tù, thấy chúng tôi hơi nhẫn tâm, không nể mặt hàng xóm mà tha cho cậu ta một lần. Nhưng khi mẹ Trương Mộc Sâm cứ đứng ở hành lang chửi rủa mãi, hàng xóm nghe chán, giọng chửi ấy chói tai, tra tấn thần kinh người nghe, chẳng còn ai thấy Trương Mộc Sâm đáng thương nữa, lại thấy cậu ta vốn có lỗi, vào tù là đáng đời. Vì vậy, có mấy bác gái cũng bạo dạn như bác Trương mở cửa ra trách móc bác Trương một trận. Bác Trương sợ gây phẫn nộ, đành im hơi lặng tiếng, lủi thủi về nhà.

 

Sau bữa tối, cả nhà tôi chuẩn bị sẵn tinh thần, nghĩ hai người phụ nữ đó về nhà chắc chắn sẽ mách với chồng, kể rằng chúng tôi đánh họ thế nào. Chỉ cần là đàn ông, dù vì lý do gì, nghe vợ bị đánh, chắc chắn sẽ đến trả thù.

 

Thế mà chúng tôi đợi đến tận lúc đi ngủ, nhà họ vẫn không thấy ai xuống. Tôi thầm nghĩ, hay là họ quá hiểu chuyện, biết vợ mình sai nên nhịn, hay là họ không có chút máu mặt đàn ông nào, không dám đến tìm?

 

Khương Trí liền bảo tôi: “Em đúng là lo chuyện bao đồng. Người ta biết điều, không đến tìm mình, em lại còn mong à? Sao, chiều nay đánh chưa đủ hay sao?”

 

“Anh còn nói, vận động nhiều tốt cho sức khỏe tinh thần. Chiều nay em động tay động chân, xả hết bực bội trong lòng, tối ăn còn thêm được bát cơm.”

 

Dù sao thì chúng tôi và nhà họ Trương trên lầu đã hoàn toàn cắt đứt quan hệ, kết thành thù.

 

Chương 67: Chính phủ phát lương thực

 

Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, trưởng ban dân phố khu nhà chúng tôi cầm loa phóng thanh đi khắp các dãy nhà, phát đi phát lại thông báo quan trọng: hai ngày nữa, chính quyền thành phố D sẽ bắt đầu phát lương thực cứu trợ cho toàn thể người dân. Mọi người cần mang sổ hộ khẩu đến địa điểm chỉ định để nhận. Mỗi người mỗi tuần được 3 cân gạo hoặc bột mì. Trẻ em dưới 15 tuổi được nhận nửa phần. Bà đi hết từng tòa nhà, cả ngày trời, để đảm bảo nhà nhà đều biết tin.

 

Bố Khương nghe tin, thở dài. Mẹ Khương thấy vậy, khó hiểu hỏi: “Chính phủ phát lương thực là chuyện tốt, giải quyết cơn khát cho bao người, sao ông lại thở dài?”

 

“Tôi biết đây là chuyện tốt, ít nhất cũng cho những nhà sắp hết gạo có hy vọng, thành phố D chúng ta cũng không đến nỗi loạn. Nhưng thành phố D đâu chỉ có người địa phương, còn bao nhiêu người ngoại tỉnh đến làm công nữa. Chẳng lẽ họ nhìn người D chúng ta nhận gạo mà chịu đói? Chắc chắn sẽ có kẻ gây chuyện.” Bố Khương suy nghĩ thấu đáo, nhìn xa trông rộng, đã lường trước được đám công nhân ngoại tỉnh không về được quê sẽ thấy bất công, ắt có kẻ quậy phá.

 

“Chính phủ thành phố D cũng lạ, phát lương thực thì phát cho tất, lại còn đòi sổ hộ khẩu. Nước ta 56 dân tộc là một nhà, thế này chẳng phải chia rẽ sao?” Mẹ Khương nghe bố Khương phân tích, thấy xót xa thay cho những người lao động ngoại tỉnh. Ở thành phố D, những công việc nặng nhọc, bẩn thỉu nhất đều do họ làm, đến lúc hưởng phúc lợi thì lại bảo họ không phải người địa phương, không được nhận, ai nghe mà chẳng thấy lạnh lòng.

 

“Bà đừng nói bậy. Bà thử nghĩ mà xem, thành phố D chúng ta có bao nhiêu dân, mỗi người mỗi tuần 3 cân gạo, một tuần cần bao nhiêu gạo? Kho lương của thành phố D chứa được bao nhiêu? Chắc phát được vài lần là hết.”

 

Dù chúng tôi có đoán già đoán non thế nào, thì ngày phát lương thực đầu tiên cũng đã đến.

 

Điểm phát lương thực của khu chúng tôi nằm ở quảng trường giữa khu. Nghe nói cứ thứ hai hằng tuần, quân đội sẽ áp tải lương thực đến. Từ ngày 5 tháng 1 năm 2015 bắt đầu phát.

 

Đến sáng ngày 5 tháng 1, mới hơn sáu giờ, trời còn tối mịt, người dân trong khu hầu như đều xách bao gạo hoặc túi to, lần mò trong bóng tối ra quảng trường chờ đợi. Đứng run cầm cập trong gió lạnh, xe chở lương chưa tới mà quảng trường đã chật kín người.

 

Có người bắt đầu càu nhàu: “Trời lạnh vãi, chắc phải âm 40 độ. Mẹ nó, áo bông bây giờ bán chẳng ra gì, tôi vừa ra khỏi nhà đã thấy lạnh thấu xương. Cái áo phao rẻ tiền này chất lượng kém, mặc như không.” Nói xong, lại quay đầu nhìn về phía cổng vào: “Đảng với chính phủ làm ăn kiểu gì thế, mấy giờ rồi mà chưa thấy xe đâu, chúng tôi đứng đây đợi bao lâu rồi.” Ngay sau đó, vài người hùa theo, mọi người bắt đầu chỉ trích hiệu quả làm việc của chính phủ.

 

Trưởng ban dân phố nghe được những lời phàn nàn này, liền dùng loa phóng thanh nói với mọi người rằng lương thực sẽ phát theo thứ tự từng tòa nhà. Mọi người đến sớm cũng vô ích. Trời lạnh quá, người già và trẻ con nên về nhà trước. Khi nào đến lượt, sẽ có người xuống dưới nhà dùng loa gọi, chỉ cần chú ý nghe loa là không bị sót.

 

Nhưng trưởng ban dân phố nói mấy lần, chẳng ai chịu về. Lúc này, bảo đi cũng không ai đi. Thà chịu rét còn hơn, nhất định phải nhận được lương trước. Từ đó có thể thấy người ta khao khát lương thực đến mức nào.

 

Mãi đến hơn tám giờ sáng, trời đã sáng rõ, mới thấy một chiếc xe ủi tuyết đi trước, phía sau là một chiếc xe tải lớn chở đầy lương thực, từ từ tiến vào quảng trường, phía sau còn có một chiếc xe Jeep màu xanh quân đội. Khi chiếc xe tải cuối cùng cũng lọc cọc đến nơi và dừng lại, tám người lính mặc quân phục, tay cầm súng thật, bước xuống.

 

Trưởng ban dân phố vội vàng tiến lên trao đổi. Hóa ra họ đã chở lương từ năm giờ sáng, đường tuyết dày, xe lương phải đi sau xe ủi tuyết, dừng dừng đi đi, nên giờ mới đến. Cuối cùng, đến 8 giờ 45 phút, việc phát lương chính thức bắt đầu.

 

Lúc mới bắt đầu phát, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn. Trời quá lạnh, ai cũng muốn nhận lương sớm để về nhà cho sớm, nên chen lấn xô đẩy về phía trước. Chỉ nghe trong đám đông lúc thì “Ôi, đứa nào giẫm chân tao thế?”, lúc thì “Đừng chen nữa, đừng chen nữa, ép chết người à!”...

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi