Chặt củi gặp gấu tấn công
Ấm nước trên bếp sôi, hơi nước trắng xóa bốc lên đẩy cả cái vung, kêu xèo xèo. Cô rót nước sôi vào chiếc cốc sứ, dưới đáy cốc có hai bông cúc dại phơi khô, từ từ nở ra trong nước, như những mặt trời nhỏ màu vàng nhạt vừa tỉnh giấc.
Cô ngồi bên bếp lửa, cầm cốc nước, nghe thấy tiếng cười đùa bên ngoài, cùng tiếng đá trúng gỗ giòn tan, một tiếng, hai tiếng, ba tiếng.
Cô nhấp một ngụm nước hoa cúc, hơi đắng, nhưng sau đó có vị ngọt.
Hạt cà chua bi đã gieo xuống đất, khoảng một tuần nữa mới nảy mầm. Đất đã được cô sàng lọc, phân đã ủ được hai tháng, nước thì lấy tuyết tan ra, lắng cặn, đun sôi để nguội. Cô đã làm tất cả những gì có thể làm, còn lại chỉ là chờ đợi.
Chờ cà chua bi lớn lên, chờ ngày tháng trôi qua, chờ hai đứa trẻ cao thêm một chút, chờ những khó khăn tiếp theo không biết khi nào sẽ ập đến.
Nhưng lúc này cô không nghĩ đến những điều đó, uống cạn ngụm nước hoa cúc cuối cùng, đứng dậy.
“Ăn cơm thôi.” Cô gọi với lên tầng.
Tiếng bước chân lộp bộp vang lên, Hoàng Bảo chạy đầu tiên, cái đuôi vẫy thành một vệt mờ. Tiểu Thần và Lạc Lạc chen nhau xuống hầm.
“Mẹ, hôm nay con bắn trúng mười tám phát!”
“Ừ.”
“Lạc Lạc nói con có thể tập bắn bia di động rồi!”
“Ừ.”
“Ngày mai con ra sân tập được không? Con muốn bắn xa hơn!”
Trần Tuyết Dung bưng khoai lang hấp lên bàn, “Được.”
“Ôi trời!” Cậu bé giơ hai ngón tay chữ V với Lạc Lạc, cầm một củ khoai lang, nóng quá phải đổi qua đổi lại trong tay, hà hơi thổi.
Lạc Lạc ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng bóc vỏ khoai lang, để lộ phần ruột vàng ươm, bốc hơi nghi ngút. Cô bé bẻ một miếng nhỏ, đưa lên miệng Hoàng Bảo trước.
Trần Tuyết Dung tự múc cho mình một bát cháo, vừa thổi vừa ăn.
Bữa tối nay là cháo gạo trắng, khoai lang hấp, màn thầu, một đĩa rau muống xào tỏi và một đĩa thịt bò xào lá hẹ, lại là một bữa ngon lành cho ba người và một con chó.
Trần Tuyết Dung bẻ đôi củ khoai lang cuối cùng, một nửa bỏ vào bát Tiểu Thần, một nửa bỏ vào bát Lạc Lạc, “Ăn nhiều vào, mai còn phải tập.”
Nhóm công việc vẫn chưa báo bao giờ đi làm lại, Trần Tuyết Dung đan được nửa chiếc áo len lại không muốn đan nữa, sạc đầy điện cho chiếc xe ba bánh vẫn muốn ra ngoài tìm vật tư, chủ yếu là nhiên liệu.
Cô đang tính toán chuyện này thì Vương Duyệt tìm đến cửa, trùng hợp thật, cũng là bàn chuyện đi tìm nhiên liệu, họ quyết định đến Hỏa Thần Sơn chặt cây, Trần Tuyết Dung đồng ý ngay, hẹn sáng hôm sau tập trung ở quảng trường trung tâm.
Trời vừa rạng sáng, Trần Tuyết Dung mặc quần áo chỉnh tề, bịt kín mít chỉ chừa mỗi đôi mắt, tay cầm chiếc rìu đã mài sắc, đeo ba lô leo núi ra khỏi cửa.
Cô không dẫn Hoàng Bảo theo. Người ta ở nhà hơn hai tháng nay, chuyến đi chặt củi này chắc chắn sẽ đông người, Hoàng Bảo mập mạp quá dễ gây chú ý, kéo theo rắc rối không đáng có.
Chiếc xe ba bánh nông nghiệp của Vương Thịnh nổ máy “bành bạch” lăn bánh trên tuyết, để lại vệt bánh xe sâu hoắm. Phía trước ngồi Vương Duyệt và vợ Vương Thịnh là Liễu Nhị Muội, phía sau thùng xe là Trần Tuyết Dung, Vương Đại Hoan, Vương Nhị Hoan, Vương Tiểu Hoan. Không thấy Hoàng Bảo, ba anh em tiếc rẻ mãi.
Xe chạy, cuốn theo một đường bụi tuyết.
Hỏa Thần Sơn dần hiện ra trước mắt. Ngọn núi đen kịt phủ đầy tuyết, như một con thú khổng lồ đang thu mình nơi chân trời. Người vào núi không ít, đa số là đàn ông, mặt mày hốc hác, nhưng ánh mắt thì sáng rực, nhìn những cây khô trên núi như nhìn thức ăn.
Hai ngày đầu rất thuận lợi.
Chỗ Vương Thịnh chọn gần sườn nam của lưng chừng núi, khuất gió, nhiều cây khô, đa số là thông và bạch dương đã chết khô, một nhát rìu xuống, mạt gỗ văng tứ tung, thân cây kêu răng rắc một hồi rồi đổ ầm xuống.
Ba anh em nhà họ Vương còn trẻ, khỏe như trâu, cưa cây, chặt cành, xếp gỗ, làm việc nhanh nhẹn. Trần Tuyết Dung phụ trách bê gỗ đã chẻ lên xe, xếp từng thanh một cho chặt, cố nhét thêm được miếng nào hay miếng đó.
Trước khi mặt trời lặn, họ phải xuống núi.
Thùng xe chất đầy ắp, buộc chặt bằng ba sợi dây thừng to, xe lại “bành bạch” chạy về. Trần Tuyết Dung dựa vào đống củi, bị xóc đến rời cả xương, nhưng nhìn đống củi đầy xe, trong lòng thấy ấm áp như có lửa.
Hai ngày đầu, mỗi ngày cô được chia ba trăm cân.
Vương Thịnh sai Nhị Hoan và Tiểu Hoan giúp cô dỡ xuống sân, xếp gọn, phủ bạt chống mưa. Tiểu Thần và Lạc Lạc đứng ở cửa nhìn, Hoàng Bảo ngồi dưới chân chúng, đuôi vẫy tít.
Ngày thứ ba, chuyện xảy ra.
Hôm đó người vào núi đông hơn hai hôm trước, đàn ông vác rìu và cưa, phụ nữ đeo lương khô theo sau, ngay cả lũ trẻ nửa lớn cũng lẫn vào nhặt củi vụn.
Dưới chân núi ồn ào, giống như chợ phiên trước ngày tận thế.
Vương Thịnh vẫn dẫn họ đi về phía sườn nam. Trên đường gặp vài người hàng xóm quen mặt, chào hỏi vài câu rồi ai đi đường nấy.
Buổi sáng gió nhẹ, mặt trời hiếm hoi ló dạng, chiếu xuống nền tuyết sáng loáng. Vương Tiểu Hoan còn ngân nga vài câu hát lệch tông, bị anh hai đập cho một cái vào gáy, im bặt.
Giữa trưa nghỉ chân, mọi người ngồi nhấm nháp lương khô với nước mang theo. Vương Duyệt dúi cho Trần Tuyết Dung hai cái bánh tạp lương, kẹp ít dưa muối, Trần Tuyết Dung cũng không khách sáo, cuộn lại nhai chậm rãi. Liễu Nhị Muội đưa cho Trần Tuyết Dung một cái bánh quy, cô cũng không từ chối, bóc ra ăn luôn.
Vương Thịnh ngồi xổm bên cạnh hút thuốc, điếu thuốc tự cuốn, thuốc lá kém chất lượng cay xè khiến ông nheo mắt.
Ông bàn với ba đứa con trai: “Chiều nay chở thêm một chuyến nữa, mai nghỉ một ngày, mốt đi thêm một chuyến nữa là đủ đốt hai tháng rồi, ở nhà nghỉ ngơi.” Nhà ông đông người, tiêu thụ cũng nhiều.
Vương Tiểu Hoan nói: “Bố, nghỉ gì chứ, bố xem người lên núi đông thế kia, đợi mình nghỉ xong thì núi cũng bị bóc trụi mất. Nhân lúc trời chưa đổ tuyết phải chặt thêm mới được.”
Vương Nhị Hoan cũng nói: “Đúng đấy, thừa thắng xông lên chặt thêm ít nữa. Con thấy thời tiết thế này không thể tốt lên được, đúng kiểu tận thế băng giá như trong phim ấy.”
“Nói bậy gì thế, đừng có mà xúi quẩy.” Vương Thịnh đập vào gáy Vương Nhị Hoan một cái, vẻ mặt nghiêm trọng. Trong hoàn cảnh sống khắc nghiệt thế này, ông không có tâm trạng đùa cợt.
Ông tin chắc mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Đang nói chuyện, trên sườn núi vang lên một tiếng động lớn.
Không phải tiếng cây đổ, mà là kiểu tiếng động của tuyết lở, như có vật nặng nào đó từ trên cao lao xuống, va gãy cành cây, nghiền qua lớp tuyết, tốc độ ngày càng nhanh.
Vương Thịnh nhìn theo hướng phát ra tiếng động, lập tức trợn tròn mắt kinh hãi, điếu thuốc trên miệng rơi xuống đất.
Chỉ thấy bốn con gấu từ trên sườn núi lao xuống.
Không ai biết chúng từ đâu chui ra, bộ lông nâu đen lăn lộn trên nền tuyết, như bốn tảng đá lăn, trong chớp mắt đã lao vào đám đông dưới chân núi.
Nhóm người gần sườn núi nhất, một người phụ nữ bị húc văng ra, đập vào giữa hai gốc cây, không kịp kêu một tiếng. Một người đàn ông bị gấu vồ trúng đầu, cả người bay ngang ra, máu bắn lên nền tuyết, loang ra một mảng đỏ chói mắt.
Tiếng thét kinh hoàng vang lên.
“Á! Có gấu! Á á!”
“Là gấu! Sao lại có gấu!”
…
“Chạy!” Vương Thịnh gầm lên một tiếng, túm lấy Vương Tiểu Hoan gần nhất chạy xuống núi.
Trần Tuyết Dung cũng đang chạy, căn bản không kịp nhìn ngó. Tuyết dưới chân quá sâu, mỗi bước chân như dẫm phải bông, rút ra không nổi. Tiếng thở của con gấu phía sau càng lúc càng gần, hơi thở nặng nề tanh nồng gần như phả vào gáy cô.
Cô không quay đầu lại, chỉ cắm đầu chạy, chạy, chạy.
Phía sau lại vang lên một tiếng thét thảm thiết, rồi tiếng vật nặng đổ xuống đất.
