Chương 73: Người phụ nữ kêu cứu
Mọi người cẩn thận vây quanh nhau đi vào trong một lúc. Khoảng nửa tiếng sau, màn sương mù dày đặc xung quanh dần tan biến. Khi họ đến trung tâm thành phố, xung quanh chỉ còn lại một chút sương mờ.
Hàn Lạc nhìn Trình Nguyên Bách với ánh mắt đầy nghi ngờ. Nếu nói thẳng ra thì ánh mắt đó có nghĩa là: “Chỉ có thế thôi à?”
Trình Nguyên Bách: “…” Anh chỉ là một dị năng giả cấp một thôi mà.
Mấy người đứng gần đó chứng kiến cảnh đấu mắt giữa hai người. Lương Đống lúc đó đang đứng cạnh Hàn Lộ bèn hỏi: “Cô không sợ em gái mình xảy ra chuyện gì với tên Trình Nguyên Bách đó à? Dù sao em cô cũng là một đứa yêu đương mù quáng.” Mấy hôm nay, Lương Đống cuối cùng cũng hiểu được sự đáng sợ của cơn nghiện tình yêu ở Hàn Lạc. Chuyện gì cũng có thể liên quan đến tình yêu. Biết đâu hai con zombie dựa vào nhau gặm cắn, trong mắt Hàn Lạc cũng có thể là chúng đang thể hiện ai yêu ai hơn.
Hàn Lộ liếc nhìn tương tác giữa hai người, thờ ơ nói: “Ngoài mù quáng yêu đương ra, nó còn là một con mọi ngoại hình. Trình Nguyên Bách mặt mũi bình thường, nó sẽ không để ý đâu.”
Trình Nguyên Bách: “…” Hai người nói nhỏ một chút được không? Tôi vẫn còn đang đứng đây đây này.
Hàn Lạc cũng nghe được lời chị mình nói, liền lại gần nhỏ nhẹ an ủi một câu: “Kỳ thực tôi thấy anh trông cũng đẹp trai đấy.”
Trình Nguyên Bách nghiêng mắt nhìn cô gái nhỏ với vẻ mặt đầy nghiêm túc. “Cảm ơn cô nhé?”
Hàn Lạc cười, đôi mắt to tròn híp lại: “Không có gì.”
Tầm nhìn tốt hơn, mọi người không cần phải vây quanh nhau nữa. Hồ Dương là tổng chỉ huy nhiệm vụ. Anh chia tất cả thành ba tiểu đội, phân biệt đi thăm dò và tìm kiếm vật tư. Dị năng giả không gian rất ít, cộng thêm mục tiêu chính của nhiệm vụ này là tìm ra sự kỳ lạ của thị trấn và cố gắng giải cứu tiểu đội trước đó, nên cả đội hộ vệ chỉ có một dị năng giả không gian. Trong Tiểu đội Tân Nguyệt của Thẩm Ly có Hàn Lạc và Thẩm Tinh Châu – hai dị năng giả không gian. Hồ Dương quen biết với họ. Anh trực tiếp thương lượng với Thẩm Ly: “Mỗi đội một dị năng giả không gian nhé, bên cậu cho tôi mượn một người, đến lúc đó tìm được vật tư sẽ chia cho cậu hai phần, coi như tiền thuê.”
Thẩm Tinh Châu không muốn tách khỏi Diệp Thanh. Sau một hồi quyết định, cuối cùng Hàn Lạc được phân vào tiểu đội do Trình Nguyên Bách dẫn đầu.
Ba tiểu đội chọn ba hướng để thám hiểm. “Tập hợp ở đây trước khi trời tối nhé.” Trước khi xuất phát, Hồ Dương chỉ vào một cái sân phía trước trông rất giống kiến trúc cổ đại, trước cổng còn đặt hai con sư tử đá, chọn làm điểm tập hợp.
…
Thị trấn yên tĩnh lạ thường, cũng sạch sẽ lạ thường. Không có những tòa nhà bị zombie phá hỏng khắp nơi như họ từng thấy trước đó.
“Chúng ta bắt đầu thu thập từ căn nhà đầu tiên.” Thẩm Ly chỉ vào một dãy nhà tự xây ba tầng. “Đừng hành động một mình, tôi luôn cảm thấy thị trấn này rất kỳ lạ.” Cả anh, Thẩm Tinh Châu và Lương Đống đều là người bản địa chính gốc của thành phố A. Họ từng đến thị trấn này, vì có nhiều danh lam thắng cảnh nên thị trấn rất giàu có và phồn hoa.
Diệp Thanh và Thẩm Tinh Châu liếc nhìn nhau. Diệp Thanh không chắc về khoảng cách mà Trình Nguyên Bách có thể cảm nhận dị năng tinh thần của cô, nên không tiện dùng tinh thần lực để thăm dò. Vài người đứng trước cửa tầng một, Thẩm Ly đang chuẩn bị phá cửa vào thì nghe thấy tiếng một cô gái kêu cứu.
“Cứu mạng, cứu tôi với, bên kia có quái vật.” Tiếng kêu cứu từ xa đến gần, một cô gái bụi bặm, trông khoảng hai mươi ba, bốn tuổi, loạng choạng chạy tới. Khi thấy Diệp Thanh và mọi người đứng không xa, mắt cô ta sáng lên.
