Chương 74: Ai Cũng Có Não
Cô ta lăn lê bò trườn đến, cuối cùng ngã dưới chân Diệp Thanh.
Diệp Thanh lùi về phía sau một bước, đứng sau lưng Thẩm Tinh Châu, giả vờ bị người lạ chạy tới làm hoảng sợ, thực ra từ sau lưng Thẩm Tinh Châu thò đầu ra nhỏ quan sát cô ta.
Quần áo người phụ nữ này có vết cào cấu từ cành cây, ánh mắt Diệp Thanh di chuyển xuống dưới, dừng lại một chút ở đế giày cô ta, người đầy bùn đất nhưng đế giày lại sạch đến kỳ lạ.
Cô ghé đầu tựa vào vai Thẩm Tinh Châu.
Thẩm Tinh Châu nghiêng đầu nhìn cô, hai người nhìn nhau, trong mắt đều mang điều chỉ có họ mới hiểu.
“Thẩm Ly, Lương Đống, hai người đỡ cô ta dậy trước đi.”
Người phụ nữ đó là nhằm vào bọn họ mà tới.
Thẩm Tinh Châu và Diệp Thanh định đưa người vào dưới mí mắt trước, tìm hiểu rõ mục đích rồi tính.
“Sao cậu không tự đỡ?”
Không chỉ Thẩm Tinh Châu và Diệp Thanh phát hiện ra sơ hở của người phụ nữ đó, mà Thẩm Ly, Lương Đống và Hàn Lộ, ba người này trước ngày tận thế ai mà chẳng được người nhà dạy dỗ cẩn thận, họ cũng đều nhìn ra được sơ hở của cô ta.
Thẩm Ly và Lương Đống một mặt không tình nguyện, Hàn Lộ còn quyết liệt hơn, trực tiếp đưa mắt nhìn xung quanh, chẳng thèm nhìn chỗ này.
Trầm Đan Ny nằm bò dưới đất ít nhất một phút: “…”
Cả đám này có lòng tốt không vậy?
Chẳng lẽ cô ta thể hiện vẫn chưa đủ yếu đuối, chưa đủ thảm sao?
Trầm Đan Ny rất tự tin về ngoại hình của mình. Cô ta tuy không quyến rũ như Chu Trình cái đồ không não kia, nhưng ngũ quan nhỏ nhắn trắng trẻo, khí chất sạch sẽ, đúng kiểu cô gái hàng xóm.
Trước ngày tận thế, cô ta nhờ ngoại hình mà lăn lộn khá tốt trong viện nghiên cứu.
Kể cả sau tận thế, Chu Trình bị phân đến Căn cứ Ánh Dương, còn cô ta vẫn có thể ở lại tổng bộ.
“Chân tôi hình như bị trật rồi, mọi người có thể đỡ tôi dậy trước được không?” Trầm Đan Ny cắn môi, đáng thương nhìn mọi người, đặc biệt là Thẩm Tinh Châu và Thẩm Ly, cô ta chớp mắt, thê thảm.
Thẩm Tinh Châu đưa tay ra sau, móc Diệp Thanh đang đứng sau lưng ra, đặt trước mặt mình.
Diệp Thanh: ???
Dưới ánh mắt nghi hoặc của mọi người, anh ta chậm rãi mở miệng, “Tôi có bạn gái rồi, không thể động vào cô gái khác được.”
Thẩm Ly, Lương Đống nhanh chóng nhìn về phía Hàn Lộ.
Hàn Lộ sợ hãi lùi một bước, hung dữ nói, “Hai người đừng có nghĩ đến tôi nhé, không thì hai người ghép đôi với nhau đi.”
Thẩm Ly và Lương Đống nghe vậy, nhìn nhau, trong lòng nghĩ: ờ, cũng không phải là không được.
Lương Đống vỗ cái bụng mập, nhắm mắt, cắn răng, e thẹn kéo giọng gọi, “Ly ca ca ơi~”
Thẩm Ly: !!!
Nắm đấm cứng ngắc rồi.
Anh ta đạp một phát vào mông Lương Đống, đạp người ta đến trước mặt Trầm Đan Ny, nghiến răng lạnh lùng nói, “Đi đỡ người ta dậy.”
Lương Đống: Ծ‸Ծ
Anh ta biết ngay cuối cùng người bị thương vẫn là mình.
Trầm Đan Ny nhìn mấy người này đẩy qua đẩy lại, tỏ vẻ chê bai mình, cô ta nghiến răng tức tối, cả đám này sao có thể không có lòng tốt như vậy? Không thấy cô ta một cô gái yếu đuối đang bị thương sao? Hai anh đẹp trai, một anh có bạn gái ở đây cũng đành, anh còn lại có chuyện gì vậy? Thà ở bên cái thằng béo này, còn không muốn đến đỡ mình một tay sao?
Trầm Đan Ny tức chết đi được.
Cô ta cũng không nghĩ xem, trong cái thị trấn kỳ lạ này, một cô gái hét cứu mạng mà chạy tới bình yên vô sự, bất kỳ ai có não mà chẳng nhìn ra có vấn đề?
