Chương 75: Không Chơi Theo Lẽ Thường
Chậm một chút! Chậm một chút mà!
Cục trưởng Lý và Cục trưởng Trương bị kẹp dưới nách Vĩ Hỏa Hổ, nhìn từ xa cứ như Vĩ Hỏa Hổ đang kẹp hai cái bao tải. Vĩ Hỏa Hổ chỉ lo chạy cho nhanh, giảm xóc kém, làm hai vị cục trưởng lắc lư đến muốn nôn. Thêm vào đó, chạy một hồi Vĩ Hỏa Hổ đổ đầy mồ hôi, mùi dưới nách chua chua cay cay, đúng là đỉnh cao. Cục trưởng Lý còn có thể cằn nhằn vài câu, còn Cục trưởng Trương thì đã trợn trắng mắt rồi ngất lịm đi.
Ơ? Đồng chí Tiểu Bảo biến mất rồi!
Vương Kiêu để ý thấy Trương Hỷ Bảo phía sau không còn thấy đâu, liền lên tiếng cảnh báo.
Vĩ Hỏa Hổ phân tích: Chắc là lúc chạy thoát bị tách ra, không sao đâu. Từ tình hình vừa rồi, sức chiến đấu cận chiến của Tiểu Bảo không kém cậu đâu. Chúng ta cứ chăm sóc Cục trưởng Lý và Cục trưởng Trương trước đã.
Nhớ lại cảnh Trương Hỷ Bảo vừa nãy quăng con linh viên xuống đất, Vương Kiêu gật gù: Cậu nói có lý.
Vĩ Hỏa Hổ đặt hai vị cục trưởng xuống đất: Đợi khi an toàn hoàn toàn, tôi sẽ đi tìm cậu ấy!
Bên phía Trương Hỷ Bảo. Đại bàng cánh sắt bị bầy linh viên thu hút đi mất, Trương Hỷ Bảo đã sớm chạy tới chỗ an toàn. Cậu thả con Chuột Lông Gấm đã bị nhốt lâu ngày ra ngoài để nó hít thở không khí trong lành.
Theo ghi chép trong Bảo Giám, di tích của Thông Thiên Lão Nhân nằm trong dãy núi cao nhất trên đảo Hạo Thương.
Chuột Lông Gấm vút một cái trèo lên một cây cổ thụ, đứng trên ngọn cây nhìn quanh một lát, rồi chỉ về một hướng mà kêu chít chít.
– Mày nói dãy núi hướng đó cao nhất à? Vậy đi hướng đó thôi!
Trương Hỷ Bảo cười ha hả, bỏ Chuột Lông Gấm vào túi, chạy hết tốc lực về hướng mà chú chuột nhắt chỉ.
– Alô alô, đồng chí Tiểu Bảo nghe không?
Một giọng nói truyền vào tai Trương Hỷ Bảo. Trương Hỷ Bảo biết đó là Vĩ Hỏa Hổ và mọi người đã kích hoạt Phù Truyền Âm. Trước khi vào Dị cảnh, trong trang bị của mỗi người đều có mấy lá phù truyền âm, để tránh trường hợp lạc nhau không thể gặp lại.
– Alô alô? Đồng chí Tiểu Bảo?
Trương Hỷ Bảo phẩy tay, đánh tan giọng nói kia. Vất vả lắm mới thoát ra được, không kiếm chác gì thì sao nỡ quay về?
Bên chỗ Vĩ Hỏa Hổ, một lá phù truyền âm cháy rất nhanh, chưa kịp để Vĩ Hỏa Hổ 'alô alô' thêm lần nào thì lá phù đã cháy sạch. Không ai trả lời? Mọi người nhìn nhau trân trối.
Cục trưởng Lý dè dặt hỏi: – Không lẽ đồng chí Tiểu Bảo bị đại bàng cánh sắt ăn thịt rồi?
– Không thể nào! Vương Kiêu một mực bác bỏ phỏng đoán này. – Lúc chạy trốn vừa nãy, đồng chí Tiểu Bảo vẫn bám theo phía sau. Đại bàng cánh sắt đuổi theo bầy linh viên, hướng bay ngược với hướng chúng ta chạy, nên không thể bị bắt được.
– Có lẽ là do tín hiệu phù truyền âm không tốt. Diệp Trường An trầm giọng nói: – Khí thanh trên đảo Hạo Thương quá mạnh, có thể linh lực của phù truyền âm bị ảnh hưởng. Sau khi ăn viên bảo đan mang theo người, chân của Diệp Trường An đã khỏi.
– Cũng có khả năng đó. Vĩ Hỏa Hổ gật đầu: – Chúng ta vừa tiếp tục thám hiểm, vừa tìm đồng chí Tiểu Bảo. Biết đâu cậu ấy sẽ gặp những người thử nghiệm nội bộ khác. Đến thời điểm hẹn rời đi, chúng ta canh ở cửa Dị cảnh hỏi những người khác.
– Nói đúng đấy, chúng ta cứ tập trung hoàn thành nhiệm vụ trước đã! Cục trưởng Trương khá tán thành lời Vĩ Hỏa Hổ.
Cả năm người nghỉ ngơi một chút rồi lại lên đường.
Tốc độ chạy hết sức của Trương Hỷ Bảo không kém Vĩ Hỏa Hổ là bao. Trong lúc năm người kia nói chuyện, anh ta đã sớm chệch hướng khỏi đường đi của họ, chạy về phía dãy núi cao nhất.
Dưới chân núi.
Trương Hỷ Bảo đưa tay che trên trán, ngước nhìn đỉnh núi cao ngất.
– Ngọn núi này e rằng còn cao hơn cả đỉnh Everest của Đại Hạ nhỉ.
Chít chít chít, chú chuột nhắt hưởng ứng theo lời Trương Hỷ Bảo.
Bóng dáng màu vàng hiện ra, Thư Linh chủ động chui ra từ biển ý thức của Trương Hỷ Bảo. Trương Hỷ Bảo cảm nhận được Thư Linh có chút hân hoan.
– Chẳng lẽ ngươi cảm nhận được di tích của Thông Thiên Lão Nhân?
Thư Linh bay vòng quanh Trương Hỷ Bảo hai vòng, rồi vút một cái lao về phía đỉnh núi. Giữa hai điểm, đường thẳng là ngắn nhất. Thư Linh từ chân núi bay thẳng lên đỉnh, còn Trương Hỷ Bảo tội nghiệp lại phải men theo đường vòng mà leo. Dãy núi này chưa từng có người đặt chân, nên chẳng có con đường nào lên đỉnh.
Trương Hỷ Bảo leo xong vách đá, lội qua khe suối; lội xong khe suối, lại leo vách đá.
– Phù phù, chậm thôi, chậm thôi! Cậu bay, còn tôi trèo, tôi khổ quá đi mất!
Trương Hỷ Bảo thở hồng hộc: – Ba môn phối hợp cũng chưa mệt bằng tôi thế này!
Thông Thiên Lão Nhân đúng là thích chơi trội, ở trên đỉnh núi cao nhất đảo Hạo Thương, lên xuống bất tiện ghê. Ồ, mà người ta là thần tiên, bay được, thôi thì không sao.
Trương Hỷ Bảo chỉ ước gì mọc thêm đôi cánh bay lên đỉnh núi cho rồi.
Sau hơn nửa ngày, từ mép đỉnh núi cao chót vót, một bàn tay đầy vết thương trồi lên. Tiếp theo là bàn tay kia, Trương Hỷ Bảo với cái đầu đầy lá cây trèo lên đỉnh.
– Cuối cùng... cuối cùng cũng leo lên được rồi!
Trương Hỷ Bảo nằm dài trên đỉnh núi gào lên. Phong cảnh trên đỉnh núi thực sự tuyệt đẹp, Trương Hỷ Bảo tiện thể gác một chân lên, nằm trên tảng đá ngắm cảnh, nghỉ ngơi đã rồi hẵng đi tìm di tích của Thông Thiên Lão Nhân.
Đột nhiên, một gương mặt trẻ trung xuất hiện ngay trước mắt Trương Hỷ Bảo.
– Mẹ ơi, ma!
Trương Hỷ Bảo suýt lăn từ đỉnh núi xuống. Anh ta 'bụp' một cái nhảy dựng lên, bày ra tư thế phòng thủ. Đầu óc có hơi mơ màng, chắc là do leo núi đến ngây người.
– Cậu... cậu... cậu là ai?
Trước mặt Trương Hỷ Bảo là một người đàn ông tóc trắng, con Thư Linh màu vàng đang bay vòng quanh ông ta không ngừng, giống hệt đứa trẻ nhìn thấy cha mình.
Người đàn ông tóc trắng chớp mắt trả lời: – Thông Thiên Lão Nhân, chính xác là một phân thân. Khi thanh khí cạn kiệt, tôi sẽ biến mất.
– Vậy ông cũng khá thông minh nhỉ!
– Thông minh?
Người đàn ông tóc trắng không hiểu điểm chê của Trương Hỷ Bảo, đánh giá anh ta từ trên xuống dưới.
– Tôi vẫn luôn nghĩ Thông Thiên Lão Nhân là một ông già!
Người đàn ông tóc trắng dùng giọng điệu bình thường nhất để nói ra câu ngông nhất: – Tôi ba mươi tuổi phá vỡ bình cảnh Thiên giai Giáp cấp, trở thành Nhân Tiên, thanh xuân vĩnh viễn.
Trong lòng Trương Hỷ Bảo thầm kêu một tiếng 'mẹ kiếp', Thanh Long trong Tứ Thánh Đại Hạ mới chỉ là Thiên giai Ất cấp, tuổi chắc chưa quá năm mươi, vậy mà Thông Thiên Lão Nhân ba mươi tuổi đã đạt tới tầng lớp trên cả Thiên giai!
Người đàn ông tóc trắng quan sát Trương Hỷ Bảo rồi hỏi: – Ngươi chính là chủ nhân mới của Bảo Giám?
Thông Thiên Lão Nhân là người sáng tạo kiêm chủ nhân đầu tiên của Bảo Giám, lại là đại lão khủng khiếp sống vạn năm, mình vẫn nên khiêm tốn ngoan ngoãn một chút thì hơn. Giở trò trước mặt người ta, e là bị một ngón tay chọc chết. Ồ, không đúng, tầng lớp thần tiên như ông ta thổi một hơi là mình chết rồi nhỉ.
Trương Hỷ Bảo xoa hai tay vào nhau: – Ơ hề hề, chính là tôi! Tôi tên Trương Hỷ Bảo!
Người đàn ông tóc trắng tự lẩm bẩm, âm lượng vừa đủ cho Trương Hỷ Bảo nghe thấy: – Có hơi đáng khinh, ừm, Bảo Giám đúng là giao nhầm người rồi.
– Hả? Tôi không phải người à?
Điều quan trọng là Trương Hỷ Bảo còn không dám phản bác! Người ta ba mươi tuổi đã thành tiên, so với ông ta mình đúng là kém đến một 'tỷ' chút xíu.
Trương Hỷ Bảo cười ngây ngô.
– Có thể nhận được Bảo Giám chứng tỏ vận khí của ngươi rất mạnh, một đường leo lên đây chứng tỏ ngươi có nghị lực, nhìn lời nói hành vi cũng không đến nỗi thật thà...
– Thật thà ư?! Nghe câu này, gã mặt sẹo đầu tiên là không phục, Diệp Thần đang nằm viện cũng tức đến bật dậy được!
– Ông đang chọn con rể ở đây à?
Trương Hỷ Bảo không dám phàn nàn, chỉ biết cười ngây ngô.
– Thôi được, thôi được.
Người đàn ông tóc trắng xòe tay, một viên tròn màu vàng hiện ra. Trong lòng Trương Hỷ Bảo thầm mừng rỡ.
Tới rồi, tới rồi! Thông Thiên Lão Nhân sắp tặng quà gặp mặt cho chủ nhân đời thứ hai của Bảo Giám. Kịch hay cuối cùng cũng tới!
– Tới đây đi, bảo bối của tao, dùng đan dược và dị bảo của mày mà nện vào tao thật mạnh đi!!!
Nhưng người đàn ông tóc trắng lại lên tiếng: – Viên Cửu Chuyển Tự Linh Hoàn Thiên giai này cứ tặng cho chú chuột nhỏ ăn đi. Linh sủng từng bầu bạn với ta e rằng đã sớm qua đời, ngươi có thể kế thừa huyết mạch của nó cũng coi như là duyên phận.
Người đàn ông tóc trắng đút viên thuốc màu vàng vào miệng Chuột Lông Gấm. Chú chuột nhắt liếc Trương Hỷ Bảo một cái, ừng ực một tiếng nuốt chửng viên Tự Linh Hoàn.
Trương Hỷ Bảo ngẩn người nhìn người đàn ông tóc trắng. Người đàn ông tóc trắng khó hiểu nhìn Trương Hỷ Bảo.
Trải qua một phút dài đằng đẵng.
Cuối cùng Trương Hỷ Bảo không nhịn được hỏi: – Hết rồi à?
Người đàn ông tóc trắng: – Gì cơ?
Trương Hỷ Bảo: – Đan dược ấy!
Người đàn ông tóc trắng: – Tự Linh Hoàn chỉ cho dị thú ăn được.
Trương Hỷ Bảo: – Tôi biết, nhưng phần của tôi đâu?
Người đàn ông tóc trắng: – Vốn dĩ không có phần cho ngươi mà?
Trương Hỷ Bảo: ...
Người đàn ông tóc trắng: ...
Cả hai cùng rơi vào im lặng.
