Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Linh Khí Thức Tỉnh: Ta Livestream Giám Định Dị Bảo > Chương 76

Chương 76

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 76 có bản audio.

Chương 76: Ba thử thách

 

Người đàn ông tóc trắng nhéo cằm hỏi:

- Cậu muốn đan dược quý à?

 

Ừ ừ ừ! Trương Hỷ Bảo gật đầu lia lịa.

 

Còn muốn dị bảo nữa? Người đàn ông tóc trắng hỏi tiếp.

 

Đúng đúng đúng! Mắt Trương Hỷ Bảo tràn đầy khát vọng.

 

Tặng thêm cho cậu ít bí kíp gì đó? Người đàn ông tóc trắng nói thêm.

 

Phải phải phải! Trương Hỷ Bảo cười ngốc nghếch.

 

Người đàn ông tóc trắng vẻ mặt kỳ lạ hỏi:

- Trong Thông Thiên Bảo Khố chẳng phải có hết sao?!

 

Trương Hỷ Bảo ngớ người nhìn Thư Linh màu vàng kim.

 

Người đàn ông tóc trắng có vẻ hiểu ra chuyện gì. Hẳn là Thư Linh chẳng cho Trương Hỷ Bảo thứ gì cả.

 

Chậc chậc chậc, thằng nhóc này cũng hơi thảm thật.

 

Người đàn ông tóc trắng quay đầu nói:

- Thư Linh, mở Thông Thiên Bảo Khố ra cho ta xem.

 

Đồng tử lão lập tức hóa thành màu vàng kim, ngẩng đầu nhìn Thư Linh lơ lửng giữa không trung.

 

Sau khi nhìn rõ cảnh tượng trong bảo khố, lão xoa trán, chìm vào im lặng.

 

Trương Hỷ Bảo cũng ngớ người, hỏi:

- Sao vậy ạ?

 

Hình như Thông Thiên Bảo Khố bị chuột quậy phá rồi à?

 

Trương Hỷ Bảo quay sang nhìn Chuột Lông Gấm, con chuột nhỏ làm ra vẻ mặt vô tội.

 

Người đàn ông tóc trắng lắc đầu:

- Không phải nó đâu. Là linh sủng trước kia của ta, Thông Thiên Thử, đã ăn sạch dị bảo và phần lớn đan dược quý trong kho rồi.

 

Chẳng trách lúc trước Thư Linh nhìn Chuột Lông Gấm với vẻ chán ghét nhàn nhạt.

 

Thì ra con chuột nhỏ này là bị tai bay vạ gió!

 

Lão tổ tông Thông Thiên Thử làm chuyện không ra gì, để Chuột Lông Gấm mang tiếng oan!

 

Mẹ nó, đan dược của tao, dị bảo của tao, cả kho trời cho của tao nữa!

 

Trương Hỷ Bảo và người đàn ông tóc trắng lại cùng rơi vào im lặng.

 

Thế này đi, trên tay ta vẫn còn ba món dùng được, có thể cho cậu.

 

Người đàn ông tóc trắng ngẫm nghĩ một chút:

- Nhưng cậu phải qua ba thử thách của ta, chứng minh cậu là chủ nhân xứng đáng của Bảo Giám.

 

Vừa nghe lão còn giữ ba món bảo bối, Trương Hỷ Bảo liền tỉnh cả người.

 

Ông nói vậy thì cháu hết buồn ngủ rồi!

 

Dù sao lão tóc trắng cũng là một phân thân của Thông Thiên Lão Nhân. Ba món lão cầm, dù có là rác, thì cũng là rác của thần tiên, đem ra ngoài Dị cảnh, người ta cũng tranh giành đến vỡ đầu.

 

Trương Hỷ Bảo nhìn chằm chằm vào người đàn ông tóc trắng, hỏi:

- Thử thách gì?

 

Thử thách rất đơn giản, chỉ là ta chợt nghĩ ra thôi.

 

Lão giơ một ngón tay:

- Thử thách thứ nhất, ta muốn xem thực lực của cậu. Ta không thấy trên người cậu có dao động thanh khí vận chuyển, chắc cậu đi theo con đường luyện thể. Cậu dùng toàn lực đánh ta, ta chỉ dùng một ngón tay đỡ. Nếu cậu thắng được một ngón tay của ta, coi như cậu qua.

 

Lời vừa dứt, lão đã thấy một nắm đấm không ngừng phóng to trước mắt.

 

Kẻ ác chết vì nói nhiều, đánh địch khi hắn mất cảnh giác – đó là nguyên tắc xưa nay của Trương Hỷ Bảo.

 

Muốn đếm giây tung đại chiêu à? Nằm mơ đi!

 

Ầm!

 

Một lớp gợn sóng mắt thường thấy rõ lan ra trong không khí.

 

Trương Hỷ Bảo tung một quyền, người đàn ông tóc trắng giơ ngón tay đón đỡ. Hai bên va chạm, nổ ra một tiếng vang chát.

 

Thanh khí trên đỉnh núi cuộn trào, mây mù xung quanh rung lên mấy cái.

 

Những đám mây vỡ ra loang thành từng vòng gợn, bao quanh đỉnh núi.

 

Trương Hỷ Bảo không hề nương tay, dùng nắm đấm tay trái có lực mạnh nhất. Trước mặt phân thân của Thông Thiên Lão Nhân, hắn phải dốc toàn lực, cũng chẳng cần che giấu.

 

Cả bàn tay phải của lão biến mất.

 

Lão nhìn bàn tay phải đã biến mất của mình, thoáng sửng sốt, rồi hài lòng gật đầu:

- Phần thực lực, coi như cậu qua.

 

Vì bản thân lão do thanh khí hóa thành, trong chớp mắt bàn tay phải lại khôi phục nguyên dạng.

 

Lão giơ ngón tay thứ hai:

- Tiếp theo là thử thách tâm tính.

 

Nhắc đến thử thách tâm tính, đầu Trương Hỷ Bảo hiện lên đủ loại ảo cảnh hỗn độn. Với thủ đoạn của lão tóc trắng, nếu dựng cả một ảo cảnh lên, chẳng phải sẽ hành hạ hắn sống dở chết dở sao?

 

Trương Hỷ Bảo như lâm đại địch.

 

Người đàn ông tóc trắng chậm rãi lên tiếng:

- Thử thách tâm tính thật ra là một câu hỏi lựa chọn.

 

Trương Hỷ Bảo khó hiểu nhìn lão:

- Câu hỏi lựa chọn?

 

Vấn đề là thế này. Một sợi dây sắp đứt, bên dưới hai đầu là hai lưỡi dao chém. Dưới một lưỡi có mười kẻ tội ác tày trời, dưới lưỡi kia chỉ có một người cả đời hành thiện. Cậu cứu bên nào?

 

Mắt Trương Hỷ Bảo sáng bừng:

- Đây chẳng phải bài toán đường ray tàu hỏa sao?

 

Tàu hỏa? Là thứ gì? Người đàn ông tóc trắng khó hiểu. Lão đã nghe Trương Hỷ Bảo thốt ra không ít từ mà lão chẳng hiểu.

 

Trương Hỷ Bảo kể lại bài toán đường ray tàu hỏa cho lão nghe. Người đàn ông tóc trắng gật đầu:

- Không sai, bản chất giống nhau. Vậy cậu chọn gạt đường ray nào? Cứu lũ trẻ hư kia, hay cứu một đứa trẻ ngoan?

 

Trương Hỷ Bảo chìm vào im lặng.

 

Người đàn ông tóc trắng lặng lẽ chờ hắn lựa chọn.

 

Khó chọn thật, thật sự khó chọn.

 

Kẻ nghĩ ra câu hỏi này đúng là biến thái!

 

Trương Hỷ Bảo khàn giọng cất lời:

- Nếu có thể... tôi chọn đánh ngã con tàu?

 

Nắm đấm siết lại kêu răng rắc.

 

Trương Hỷ Bảo nhìn người đàn ông tóc trắng:

- Cho tôi thêm chút thời gian, tôi làm được!

 

Dùng sức mạnh phá vỡ quy tắc sao? Lão lẩm bẩm.

 

Coi như cậu qua!

 

Trương Hỷ Bảo tò mò hỏi:

- Nếu là ông, ông sẽ chọn thế nào?

 

Người đàn ông tóc trắng thuận miệng đáp:

- Ban đầu ta chẳng muốn cứu bên nào, nhưng cuối cùng vẫn chọn một người kia.

 

Rồi lão nói thêm một câu khiến Trương Hỷ Bảo không hiểu:

- Ta không có thời gian. Cậu may mắn vì cậu có.

 

Thật ra cậu chọn thế nào, ta cũng cho cậu qua. Thôi, thôi, vào thử thách thứ ba nào!

 

Người đàn ông tóc trắng giơ ngón tay thứ ba:

- Thử thách thứ ba là nấu ăn.

 

Cái gì cơ?!

 

Trương Hỷ Bảo ngớ người:

- Nấu... nấu ăn?!

 

- Đúng vậy, tuy ta không cần ăn.

 

Người đàn ông tóc trắng nháy mắt với hắn:

- Nhưng im lặng đã lâu như vậy, vẫn thấy nhớ mùi vị đồ ăn.

 

Trương Hỷ Bảo chợt nhớ ra, Thông Thiên Lão Nhân là một lão già mê ăn!

 

Nói theo kiểu hiện đại, lão chính là một dân mê ăn chính hiệu!

 

Trong tự truyện chép trong «Thông Thiên Đại Bảo Giám» có câu gì ấy nhỉ: “Ta cực mê ăn gan rồng, tủy phượng.”

 

Đã tới cảnh giới như Thông Thiên Lão Nhân, từ lâu không cần ăn uống gì, vậy mà lão vẫn thỉnh thoảng bắt con rồng về mổ gan, túm con phượng hoàng ra hút tủy!

 

Ơ... chậc chậc chậc.

 

Nhân lúc Trương Hỷ Bảo đang nghĩ ngợi, người đàn ông tóc trắng lại nói:

- Cậu đừng có lấy gan rồng tủy phượng ra lừa ta.

 

Trời đất ơi!

 

Gan rồng tủy phượng, ông muốn ăn thì tôi cũng phải đánh thắng đã chứ!

 

Ai lại tự dâng thận mình cho người ta ăn bao giờ?

 

Trương Hỷ Bảo hỏi:

- Hay là ông đổi thử thách khác được không?

 

Người đàn ông tóc trắng nhếch môi cười lạnh:

- Cậu dám mặc cả với ta à?

 

Thấy vẻ mặt lão, Trương Hỷ Bảo thầm kêu không ổn.

 

Giây tiếp theo, lão vung tay một cái. Vụt một cái, Trương Hỷ Bảo bị đưa thẳng từ đỉnh núi về chân núi, bên tai vẫn văng vẳng giọng lão:

- Đi tìm nguyên liệu đi, không thì đừng hòng có bảo vật!

 

Mẹ nó, cái đồ khỉ!

 

Tiếng gầm của Trương Hỷ Bảo vang vọng khắp núi rừng.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Bạn đang đọc truyện của đại thần Cát Cát Thổ Đậu: Tai Biến – Bảo hữu à, thứ này không nên nghịch đâu.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi