Chương 16: Luyện tay nghề
Thiên tai tận thế, vật cạnh thiên trạch.
Đây là một thế giới kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, nếu không có bản lĩnh tự bảo vệ, e rằng sẽ bị người ta xơi tái.
Kiếp trước, sau khi Thẩm Ngọc Nga chết, Liễu Thanh đã bị người ta đuổi ra khỏi nhà. Căn nhà của Liễu Thanh thuộc kiểu hai thang máy bốn căn hộ.
Sau khi màn sương mù kéo dài nửa tháng, chủ căn hộ số 4 tầng 8 là Triệu Kiến Minh đã tự tiến cử mình làm trưởng tòa, quản lý mọi việc lớn nhỏ trong tòa nhà.
Sau khi Thẩm Ngọc Nga chết, Triệu Kiến Minh lấy lý do Liễu Thanh một mình ở căn hộ ba phòng ngủ, kiên quyết yêu cầu cô cho gia đình tầng 5 căn số 2 vào ở.
Liễu Thanh đương nhiên không đồng ý, kết quả là Triệu Kiến Minh trực tiếp dẫn người xông vào nhà cô.
Lúc đó trật tự đã hơi hỗn loạn, chuyện phạm tội, cướp bóc, giết người diễn ra hàng ngày.
Vụ cướp nhà của Liễu Thanh chỉ là một trong vô số vụ, dù có người giúp cô cướp lại nhà, nhưng không có khả năng tự vệ, cô cũng sẽ bị cướp lần nữa.
Sau khi nhà bị cướp, tâm thái của Liễu Thanh cũng thay đổi hoàn toàn.
Sau khi bị đuổi ra khỏi nhà, Liễu Thanh nghĩ cách lấy trộm một thùng xăng. Nhân lúc đêm khuya thanh vắng, cô đổ xăng trước cửa nhà mình, rồi châm lửa đốt.
Liễu Thanh đứng trước cửa nhà, nhìn ngọn lửa thiêu rụi cánh cửa. Trên mặt không chút biểu cảm, đã không giữ được nhà, thì hãy để ngôi nhà cùng biến mất với bố mẹ.
Lửa lan rất nhanh, lúc đó thiếu nhân lực, căn bản không kịp sắp xếp người dập lửa. Khoảng một tiếng sau, cả tòa nhà đã bị lửa bao trùm.
Sau động đất, không có lương cứu tế để nhận. Liễu Thanh liền đi lục tung đống đổ nát tìm đồ ăn. Có lần tìm được chút lương thực, chưa kịp ăn thì đã bị người khác cướp mất.
Lần đầu bị cướp, Liễu Thanh không phản kháng. Lần thứ hai bị cướp, cô phản kháng rồi bị đánh toàn thân đầy thương tích.
Lần thứ ba bị cướp, Liễu Thanh trực tiếp cầm thanh sắt đã giấu sẵn, đâm thẳng vào ngực kẻ cướp hơn chục nhát.
Từ đó trở đi, Liễu Thanh hiểu ra, trong thế giới kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu này, muốn sống sót thì phải tàn nhẫn hơn người khác.
Ngày thứ hai của màn sương mù, Liễu Thanh quy định sáng 6 giờ chạy bộ một tiếng, 8 giờ 30 đến 10 giờ luyện đao và thể thuật.
2 giờ chiều bắt đầu tập bắn cung. Tối đến Thẩm Ngọc Nga và Liễu Thanh làm thật nhiều đồ ăn bỏ vào không gian. Liễu Quốc Cường thì nghiên cứu cách chế tạo nỏ.
Buổi sáng chạy bộ một tiếng, cả ba đều chạy xong suôn sẻ.
Liễu Quốc Cường và Thẩm Ngọc Nga mở tạp hóa, bận rộn có khi cả ngày không nghỉ, thể lực cũng tàm tạm.
Thể lực của Liễu Thanh không tốt bằng họ, cô từ nhỏ đã được Liễu Quốc Cường và Thẩm Ngọc Nga nuông chiều, hầu như chưa làm việc nặng bao giờ.
Nhưng cô chịu được, cứ nghiến răng chạy đủ một tiếng mới chịu xuống máy chạy bộ.
Ăn sáng xong nghỉ một lát, Liễu Thanh chiếu bài đao pháp tìm được trên mạng lên tivi, ba người cùng tập theo video.
Tập đao được một tiếng rưỡi, Liễu Thanh chuyển sang hướng dẫn tán đả.
Liễu Thanh không định dùng tán đả khi đối địch, học tán đả chỉ để luyện tốc độ phản xạ.
Trình độ của họ đều nửa mùa, cận chiến không có nhiều phần thắng.
Vũ khí chính của Liễu Thanh vẫn là nỏ hoặc cung, nhưng kỹ năng cận chiến cũng không thể không học.
Luyện cả buổi sáng, ai nấy đều mệt lử. Buổi trưa không nấu cơm, trực tiếp lấy đồ ăn trong không gian ra ăn.
Ăn xong, Liễu Thanh về phòng ngủ, xem video đã bấm tải từ tối qua đã tải xong chưa.
Thấy đã tải hết, cô lại chọn thêm cả trăm video để tải.
Liễu Thanh sợ sau trận động đất lớn sẽ không có mạng, nên đã mua mấy ổ cứng di động, tải đủ loại video, tiểu thuyết, sách, nhạc và game.
Ngoài phim truyền hình, phim điện ảnh, anime, cô còn tải các video về trồng trọt, thủ công, nấu ăn v.v.
Tóm lại, những gì có thể tải trên mạng, Liễu Thanh đều bấm tải hết.
Chọn xong video để tải, Liễu Thanh nằm lên giường định lướt điện thoại một lúc rồi ngủ.
Trong nhóm lớp xôn xao hết cả, tất cả đều nói về chuyện màn sương trắng mấy ngày nay.
Bạn mập ngủ ngáy: Chỗ nào cũng toàn sương trắng, cảm giác kỳ quái quá!
Mèo con Tây Vũ: Có ai từng ra ngoài chưa?
Lạc ~ Minh: Sương mù dày thế này, ai lại ra ngoài.
Hoàng Linh Linh: Bố mẹ tôi đã đồng ý cho tôi đi du lịch Mỹ rồi, ai ngờ lại có sương mù.
Bạn mập ngủ ngáy: Này này, mọi người không thấy lạ à? Tụi mình không ở cùng thành phố, nhưng đều có sương trắng.
Lạc ~ Minh: Toàn cầu đều có sương trắng, cậu không xem tin tức nước ngoài à? Mỹ cũng có sương trắng đấy.
Hạ Bân nóng lạnh thất thường: Mọi người nói có phải sắp tận thế rồi không?
Viên Viên: Chắc không đâu, năm 20XX cũng bảo tận thế, chẳng phải chả có gì xảy ra sao.
Hoàng Linh Linh: Lúc đó thì không có gì, nhưng bây giờ sương mù bao phủ trái đất mà.
Bạn mập ngủ ngáy: Mọi người nói sương mù này có biến con người thành zombie không?
Mèo con Tây Vũ: Cậu xem phim zombie nhiều quá rồi đấy.
Liễu Thanh: Trước khi biết sương trắng có gây hại cho cơ thể hay không, tốt nhất đừng ra ngoài.
Lạc ~ Minh: Cũng không cần nhát thế chứ, chỉ là sương mù thôi mà, ngửi cũng chẳng thấy mùi gì lạ.
Hạ Bân nóng lạnh thất thường: Tôi thì không dám ra ngoài đâu, hôm kia xem một bộ phim, nói trong sương trắng có quái vật. Vừa xem xong thì toàn cầu bị sương trắng bao vây. Làm tôi bây giờ trong lòng cứ sợ sợ.
Từ Lượng: Là 'Thành phố trong sương' à? Tôi cũng xem rồi, kích thích ghê.
...
Liễu Thanh lướt lịch sử chat trong nhóm, không nói thêm gì nữa. Đã cho họ lời khuyên rồi, nghe hay không là việc của họ.
Hai giờ chiều, Liễu Thanh mở video hướng dẫn bắn cung, treo bia lên cửa chính, ba người cùng tập theo video.
Mới bắt đầu học, Liễu Thanh và bố mẹ đều dùng cung phản khúc.
Đeo đồ bảo hộ xong, cả ba không vội bắn tên, mà tập tư thế kéo cung trước.
Tập khoảng nửa tiếng, mới bắt đầu nhắm vào bia để bắn.
Kéo cung bắn tên lúc đầu còn thấy vui, nhưng được nửa tiếng thì đã thấy tay mỏi nhừ. Nhưng cả ba đều không dừng lại, tiếp tục bắn.
Khoảng một tiếng sau, tay có cảm giác như nhấc không nổi nữa, Liễu Thanh và bố mẹ mới dừng lại.
Họ xoa bóp cánh tay cho nhau, thư giãn tay chừng mười mấy phút rồi lại tiếp tục luyện.
Tối đến, Thẩm Ngọc Nga mỏi tay không nấu cơm nổi, Liễu Thanh liền lấy sủi cảo đông lạnh, bánh bao, gà nếp, bánh ú v.v. ra hấp chín, coi như hoàn thành nhiệm vụ quy định.
Liễu Quốc Cường thì ở phòng khách nghiên cứu cấu tạo của nỏ.
Có lẽ đàn ông có thiên phú về mặt này, Liễu Quốc Cường tháo cây nỏ đồ chơi Liễu Thanh mua về ra, nghiên cứu chừng mười phút là lắp lại hết các bộ phận đã tháo.
Lắp xong, ông lại tháo ra, nhìn bản vẽ nỏ mà Liễu Thanh tải về chừng mười phút, trong lòng đã nắm chắc.
