Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Từ Bỏ Tra Nam, Ta Cùng Cha Mẹ Xây Dựng Cuộc Sống Mới > Chương 19

Chương 19

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 19: Lâm Oanh Oanh

 

Liễu Quốc Cường thấy Thẩm Ngọc Nga về, liền hỏi: “Họ đến làm gì thế?”

 

“Bảo trong nhà hết thức ăn, muốn sang nhà mình mua ít đồ khô. Tôi không đồng ý.”

 

Thẩm Ngọc Nga vừa nói vừa nhặt bình nước dưới đất lên bắt đầu tập thể dục.

 

Liễu Quốc Cường tán thành: “Không thể mở đầu này được. Bán cho họ một lần, sẽ có lần thứ hai. Không chỉ mỗi nhà họ thiếu thức ăn, đến lúc đó cả tòa nhà sẽ chạy đến nhà mình mua hết.”

 

Liễu Thanh không ngờ họ đến để mua thức ăn, còn tưởng vì chuyện Vương Hải Dương mà đến gây chuyện.

 

Kiếp trước, nhà Vương Hải Dương không đến mua thức ăn. Nhà Liễu Thanh mở tạp hóa, nên đồ khô, thịt xông khói, gạo mì trong nhà rất nhiều.

 

Kiếp trước, sau khi sương mù dày đặc vài ngày, Thẩm Ngọc Nga đoán nhà Vương Hải Dương chắc không còn gì để ăn, liền bảo Liễu Thanh mang ít đồ ăn đồ dùng sang cho họ.

 

Vì vậy Lâm Phượng Tú không cần mua thức ăn. Kiếp này thì khác. Nhà Liễu Thanh không tặng đồ cho họ, họ đành phải đến mua.

 

Vương Quốc Hưng và Lâm Phượng Tú về nhà, liền sang nhà ông Hướng bên cạnh hỏi thăm về cửa hàng tạp hóa của Liễu Quốc Cường, biết được cửa hàng của Liễu Quốc Cường đã đóng cửa hơn một tháng trước.

 

“Chà, nhà lão Liễu chắc gặp chuyện gì rồi. Tôi thấy dạo này ngày nào lão Liễu cũng chạy ra ngoài, người gầy hẳn đi.”

 

Ông Hướng thường đến cửa hàng tạp hóa nhà Liễu Quốc Cường mua đồ, cũng khá quen với Liễu Quốc Cường. Biết cửa hàng bị bán, ông còn thấy tiếc.

 

Ông Hướng nhìn Vương Quốc Hưng hơi lạ: “Lão Vương, anh với lão Liễu không phải rất tốt sao? Sao chuyện lớn thế này anh không biết? Cả khu chúng tôi hầu như đều biết cửa hàng tạp hóa nhà lão Liễu đóng cửa rồi.”

 

Vương Quốc Hưng cười gượng: “Ờ, thì… gần đây nhà tôi cũng có nhiều chuyện, nhất thời không để ý tình hình nhà lão Liễu.”

 

Vương Quốc Hưng sợ ông Hướng hỏi thêm, vội vàng rời đi.

 

Ông Hướng gãi đầu lẩm bẩm: “Cũng có thấy nhà ấy xảy ra chuyện gì đâu.”

 

Vợ ông Hướng nghe thấy, nhỏ giọng nói với ông: “Tôi nghe nói, con trai nhà ấy làm người ta có bầu rồi.”

 

“Hả? Vương Hải Dương làm người ta có bầu?”

 

Vợ ông Hướng vội kéo ông: “Suỵt, suỵt, ông nhỏ tiếng thôi, không sợ hàng xóm nghe thấy à?”

 

Ông Hướng hạ giọng hỏi: “Bà biết thế nào? Vương Hải Dương không phải đang yêu Liễu Thanh nhà lão Liễu sao? Chẳng lẽ Liễu Thanh…”

 

Vợ ông Hướng xua tay: “Không phải Liễu Thanh, nghe nói là người ngoại tỉnh. Còn là sinh viên đại học nữa.” Người vợ ông Hướng nói chính là Lâm Oanh Oanh.

 

Lâm Oanh Oanh và Vương Hải Dương đã ngủ với nhau vào tuần thứ hai sau khi Liễu Thanh rời trường. Cả hai đều là lần đầu, không có biện pháp an toàn, đương nhiên trúng giải.

 

Nhà Lâm Oanh Oanh ở thành phố L, gia cảnh không khá giả, bố mẹ đều là nông dân, tư tưởng cũng hơi bảo thủ.

 

Ngày hôm sau khi Lâm Oanh Oanh và Vương Hải Dương ngủ với nhau, bố mẹ cô đã biết chuyện.

 

Con gái tối muộn không về nhà, gọi điện cũng không nghe máy. Bố mẹ Lâm lo lắng không yên, ngồi ở nhà thức đến sáng rồi dậy đi tìm Lâm Oanh Oanh.

 

Ra ngoài tìm không lâu, liền thấy Vương Hải Dương đưa Lâm Oanh Oanh về nhà.

 

Bố mẹ Lâm lập tức đến hỏi chuyện gì đã xảy ra. Dưới sự ép hỏi của bố mẹ, Lâm Oanh Oanh ấp úng nói cả đêm qua ở cùng Vương Hải Dương.

 

Bố Lâm tức máu dồn lên não, đánh cho Vương Hải Dương một trận. Còn nói sẽ đi báo cảnh sát kiện Vương Hải Dương tội hiếp dâm, nhưng bị Lâm Oanh Oanh liều mạng ngăn lại.

 

Khoảng thời gian này, Vương Quốc Hưng và Lâm Phượng Tú bận rộn giải quyết chuyện này.

 

Hai nhà cãi nhau gần nửa tháng, cuối cùng thương lượng cho hai đứa đính hôn, đợi Lâm Oanh Oanh tốt nghiệp xong sẽ cho chúng cưới.

 

Nhưng không ngờ vừa thương lượng xong chưa bao lâu, Lâm Oanh Oanh có thai.

 

Nhà Lâm Oanh Oanh yêu cầu phải cưới càng sớm càng tốt, họ không muốn để người ta biết Lâm Oanh Oanh có thai trước khi cưới, cảm thấy cực kỳ mất mặt.

 

Nhưng Lâm Oanh Oanh chưa đến tuổi kết hôn hợp pháp, hai nhà lại bắt đầu cãi nhau không ngớt. Hai ngày trước mới thương lượng xong có thể làm đám cưới trước, sau đó mới đi đăng ký.

 

Thương lượng xong, Vương Quốc Hưng đón Lâm Oanh Oanh về thành phố G, định cho Lâm Oanh Oanh và Vương Hải Dương chụp ảnh cưới ở đây. Ai ngờ một trận sương mù, chẳng làm được gì.

 

Thời gian trước Lâm Phượng Tú bận giải quyết chuyện rắc rối của Vương Hải Dương, không đi mua thức ăn. Mấy ngày nay nhà họ ăn toàn đồ đã mua để trong tủ lạnh từ trước.

 

Lâm Phượng Tú và Vương Quốc Hưng đều là công nhân nhà máy cơ khí, phải làm ca ba. Nhà máy không cung cấp cơm, phải tự mang.

 

Ca ba khiến họ không thể đi chợ mỗi ngày. Vì vậy Lâm Phượng Tú thường mua rất nhiều thức ăn để trong tủ lạnh, còn mua ít đồ khô để ở nhà.

 

Nhưng thấy thức ăn trong nhà sắp hết, người lớn không sao, không có rau ăn đại một chút cũng được. Nhưng Lâm Oanh Oanh bây giờ là phụ nữ có thai, không ăn uống tốt thì không được.

 

Tuy Lâm Phượng Tú và Vương Quốc Hưng không hài lòng với con dâu này, nhưng đối với đứa bé trong bụng cô vẫn rất quan tâm. Vì vậy mới nghĩ đến chuyện tìm Liễu Quốc Cường mua thức ăn.

 

Lâm Oanh Oanh thấy hai người về tay không, hơi thất vọng: “Cô, chú, có phải Liễu Thanh không chịu bán cho không? Hay để cháu đi hỏi?”

 

Lâm Oanh Oanh sau khi chuyển đến nhà họ Vương mới biết Liễu Thanh cũng ở trong tòa nhà này. Biết Liễu Thanh ở ngay tầng trên, cô luôn muốn đến gặp Liễu Thanh.

 

Cô muốn nhìn thấy biểu cảm của Liễu Thanh khi biết cô mang thai con của Vương Hải Dương, muốn nói với Liễu Thanh rằng cô sắp kết hôn với Vương Hải Dương.

 

Lâm Oanh Oanh luôn ghen tị với Liễu Thanh vì có một bạn trai chu đáo, hào phóng lại đẹp trai.

 

Rõ ràng cô cũng không xấu, nhưng người theo đuổi cô thì hoặc là xấu không thể nhìn thẳng, hoặc là đẹp trai nhưng nghèo.

 

Liễu Thanh không biết có người ghen tị với mình, càng không biết người ghen tị với mình lại ở cùng một tòa nhà. Cô đang tập tán đấu theo video.

 

Tập luyện cả buổi sáng, quần áo trên người Liễu Thanh đã ướt đẫm mồ hôi. Mái tóc dài dính vào cổ khiến Liễu Thanh thấy hơi ngứa.

 

Nghỉ một lúc lấy lại sức, Liễu Thanh đi vào nhà vệ sinh. Lấy từ trong không gian ra cái kéo, cắt phăng phăng mái tóc vướng víu.

 

Thẩm Ngọc Nga nằm dài trên ghế sofa, cả buổi sáng vận động cường độ cao khiến bà không muốn động đậy dù chỉ một ngón tay.

 

Nằm được nửa tiếng, thấy Liễu Thanh bước ra với cái đầu như tổ quạ, bà cười phá lên.

 

Liễu Quốc Cường ngồi dưới đất dựa vào ghế sofa, nghe tiếng cười của vợ, liền dài cổ ra nhìn.

 

Thấy tóc Liễu Thanh, ông cũng nhịn không được cười: “Con tạo kiểu gì thế này?”

 

Liễu Thanh coi như không thấy bố mẹ cười nhạo: “Sớm muộn cũng phải cắt ngắn thôi. Sau này trời cực nóng cũng không thể để tóc dài, chi bằng cắt luôn bây giờ, cũng đỡ phiền.”

 

“Thì cũng không cần cắt thành thế này chứ, khác gì tổ quạ đâu.”

 

Thẩm Ngọc Nga nhìn tóc con gái, không nỡ nhìn thẳng.

 

Tay nghề cắt tóc của Liễu Thanh thật sự không được, như chó gặm, chỗ dài chỗ ngắn, không đều nhau.

 

Cuối cùng Thẩm Ngọc Nga không nhìn nổi nữa, kéo Liễu Thanh vào nhà vệ sinh sửa lại cho cô.

 

Thẩm Ngọc Nga lần đầu cắt tóc cho người khác, bà cũng không biết cắt. Nhưng ít nhất bà có thể cắt đều đặn, không dài ngắn lộn xộn.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn