Chương 20: Sinh vật lạ trong màn sương
Cắt tóc xong, Liễu Thanh soi gương hồi lâu.
Thẩm Ngọc Nga tỉa tót cho cô xong thì trông đẹp hơn hẳn, hơi giống kiểu tóc học sinh hồi nhỏ nhưng ngắn hơn một chút.
Thấy con gái cắt tóc, Thẩm Ngọc Nga cũng động lòng, nhưng bà không dám để Liễu Thanh cắt, mà bắt Liễu Quốc Cường ra tay.
Sự thật chứng minh cả hai bố con đều không có khiếu cắt tóc.
Thẩm Ngọc Nga nhìn mái tóc như tổ quạ của mình, cố nhịn cơn bực, tự cầm kéo chỉnh sửa trước gương.
Trưa hôm đó, Liễu Thanh lấy 20 cái pizza bán thành phẩm đông lạnh từ không gian ra cho vào lò nướng.
Họ không mua nhiều pizza lắm, chỉ một trăm cái, Liễu Thanh định mấy ngày nay sẽ nướng hết.
Mùi pizza rất nồng, sau khi nướng xong cả nhà đều ngửi thấy mùi bơ thơm phức, mà mùi này còn lưu lại lâu không tan.
Cô phải tranh thủ lúc mọi người còn chưa thiếu ăn thiếu uống mà nướng cho xong.
Tối đến, Liễu Quốc Cường điều chỉnh linh kiện nỏ, Liễu Thanh và Thẩm Ngọc Nga vào bếp nấu cơm.
Thẩm Ngọc Nga đang dần thích nghi với cảm giác tay nhức mỏi, giờ có thể miễn cưỡng làm món được rồi. Tối nay hai mẹ con định làm món đậu phụ om.
Đậu phụ non cắt miếng dày cỡ năm phân, nhúng qua trứng đánh tan rồi cho vào chảo nóng chiên vàng hai mặt, sau đó vớt ra để riêng.
Bắc chảo khác, đổ dầu lạc vào, dầu nóng thì cho hành trắng, tỏi băm, ớt, hành tây vào phi thơm, rồi cho đậu phụ đã chiên vào đảo vài lần.
Thêm một lượng xì dầu và dầu hào vừa phải, rồi cho bột ngọt, đường và muối vào đảo đều.
Cuối cùng đổ nước bột năng vào, om khoảng năm sáu phút là được. Trước khi tắt bếp rắc hành lá lên, một nồi đậu phụ om thơm phức đã hoàn thành.
Cả nhà Liễu Thanh đều rất thích món này, hầu như tuần nào cũng ăn một hai lần. Liễu Thanh thích nhất là gắp đậu phụ om vào bát trộn với cơm, siêu đưa cơm.
Đợi món đậu phụ om ra lò, nỏ của Liễu Quốc Cường cũng làm xong.
Cây nỏ đầu tiên làm ra vẫn còn vài lỗi nhỏ, tầm bắn và uy lực đều không tốt lắm.
Nhưng đã có thể bắn tên được rồi, mà bắn liên tiếp mười mũi cũng khá trơn tru.
Liễu Quốc Cường nghĩ có kinh nghiệm lần này, lần sau chắc sẽ làm tốt hơn.
Dù sao nguyên liệu và thời gian đều đủ, từ từ cải tiến vậy.
Ngày thứ năm của màn sương, vẫn tập luyện như thường.
Tối ăn cơm, Liễu Quốc Cường mở điện thoại ra thì thấy tin tức đang đưa về vụ sương mù lần này.
“Chào quý vị khán giả! Rạng sáng ngày 3 tháng 5 năm 20XX, toàn cầu xuất hiện sương mù dày đặc.
Theo điều tra của các nhà nghiên cứu, xác định trong sương mù có mang theo một loại sinh vật chưa xác định.
Loại sinh vật này sẽ xâm nhập vào cơ thể qua đường hô hấp, sau đó sinh sôi nhanh chóng trong cơ thể người. Chúng cần dựa vào máu trong cơ thể để cung cấp dinh dưỡng.
Sau khi hít phải sinh vật này, ban đầu sẽ thấy ngứa họng, trong người hơi nóng nhẹ, sau đó dần dần mất máu quá nhiều mà chết.
Theo tìm hiểu, loại sinh vật này không ảnh hưởng đến động vật gia cầm, và không ưa nước.
Nhưng vẫn khuyến cáo mọi người nên nấu chín thức ăn, uống nước cũng nên đun sôi.
Hiện tại các nhà nghiên cứu đang nghiên cứu phương án điều trị tiêu diệt loại sinh vật này.
Theo điều tra của các nhà nghiên cứu, loại sinh vật này có thể lây qua nước bọt.
Mọi người không cần hoảng loạn, giữ vệ sinh môi trường sạch sẽ, giữ khoảng cách nhất định với bệnh nhân, tỷ lệ lây nhiễm sẽ không cao.
Đồng thời cũng nhắc nhở mọi người không ra ngoài, đóng kín cửa sổ.”
Tin tức vừa ra, lập tức gây bão trên mạng, khắp nơi đều là thông tin liên quan.
Điện thoại của ba người kêu tít tít không ngớt, toàn là tin nhắn trong nhóm bàn tán.
Trên mạng hot nhất là thuyết tận thế và cách phòng chống bạch vụ xâm nhập vào nhà.
Ai nấy đều hoang mang lo sợ, sợ mình bị những sinh vật lạ kia xâm nhập.
Lúc này Liễu Quốc Cường mới dám gọi điện hỏi tin tức Liễu Hồng Mai, biết cả nhà cô ấy đều bình an, ông mới yên tâm.
Liễu Thanh mở điện thoại xem, tin tức trên mạng vừa ra, đã có blogger phát trực tiếp hướng dẫn cách bịt kín khe hở cửa sổ.
Cô nhớ kiếp trước nhà mình dùng hồ dán và giấy để bịt kín cửa sổ và khe hở. Lúc đó trong nhà chỉ có vài cuộn băng dính, không đủ dùng.
Thẩm Ngọc Nga thấy trên mạng có người dùng bột mì làm hồ dán, rồi dán giấy vào khe cửa sổ.
Thế là bà học theo cách đó, lấy mấy tờ giấy thi thời cấp ba của Liễu Thanh ra dán lên tất cả các khe hở trong nhà.
Lúc ấy, không ai biết màn sương sẽ kéo dài bao lâu. Tất cả đều mù quáng tin tưởng vào Trung Hoa, nghĩ rằng Trung Hoa sẽ không bỏ mặc họ.
Trung Hoa quả thực không bỏ rơi dân chúng, nhưng bạch vụ mang đến nguy cơ quá lớn. Trong thời gian ngắn muốn giải quyết vấn đề sinh tồn của người dân thực sự rất khó khăn.
Sương mù đã kéo dài năm ngày, có nhà đã hết lương thực. Trên mạng thường xuyên thấy tin cầu cứu.
Trong nhóm chủ nhà của Thẩm Ngọc Nga cũng có người cầu cứu. Nhưng không phải cầu cứu lương thực, mà muốn chuyển lên tầng cao ở nhờ.
Tầng thấp đều bị bạch vụ bao phủ, nhiều cư dân tầng thấp đang tìm cách chuyển lên tầng cao.
Thẩm Ngọc Nga nhíu mày nhìn điện thoại, “Chậc, sao trước đây tao không nhận ra Lâm Phượng Tú là thứ ghê tởm như vậy.”
“Sao thế mẹ?” Liễu Thanh tò mò lại gần xem.
11-204 Chú Lâm: Nhà tôi ở thấp quá, ngoài cửa sổ toàn là sương trắng.
11-102 Lưu Mỹ Phượng: Có thấp bằng nhà tôi không, nhà tôi ở tầng một.
11-102 Lưu Mỹ Phượng: Mọi người ai có phòng trống, có thể cho thuê nhà tôi không? Tôi trả tiền.
11-804 Triệu Kiến Minh: Tôi nghe nói căn 1402 đang cho thuê, không biết cho thuê chưa.
11-1403 Cam Tử: Cho thuê rồi, một thanh niên độc thân thuê.
11-804 Triệu Kiến Minh: Căn 1402 hình như khá rộng, cậu ta ở một mình chắc còn phòng trống nhỉ.
11-102 Lưu Mỹ Phượng: Tôi hỏi rồi, nhà 303 dọn vào ở rồi.
11-804 Triệu Kiến Minh: Mọi người sống cùng một tòa nhà bao năm rồi, nếu nhà ai có phòng trống, có thể cho người khác ở nhờ một thời gian.
11-804 Triệu Kiến Minh: Bây giờ là thời điểm đặc biệt, mọi người thông cảm cho nhau.
11-1701 Tổng Giám: Thế sao nhà anh không cho người ở nhờ?
11-804 Triệu Kiến Minh: Tôi cũng muốn lắm, nhưng nhà tôi ba phòng ở sáu người rồi.
11-604 Phượng Tú: @11-1203 Bà chủ tạp hóa Ngọc Nga, nhà chị không phải có một phòng trống sao? Có thể cho ở nhờ được không?
11-501 Ông Hướng: @11-1203 Bà chủ tạp hóa Cô em, nhà cô còn phòng trống không?
11-804 Triệu Kiến Minh: Chị dâu nhà có phòng trống có thể cho người cần ở nhờ tạm thời. Đều là hàng xóm với nhau cả.
…
Thẩm Ngọc Nga nhìn Liễu Thanh, “Giờ tính sao, cả nhóm đều biết nhà mình có một phòng trống rồi.”
“Không sao đâu mẹ, mẹ đừng để ý họ, cũng đừng trả lời tin nhắn. Có ai tới cửa cũng đừng mở, nhà mình không thể cho người ngoài ở được.”
Kiếp trước, sau khi công bố có sinh vật nguy hiểm trong sương mù, nhà Vương Hải Dương đã dọn vào nhà cô ở.
Ở khoảng một tháng, đến khi sương mù loãng bớt họ mới về nhà mình.
Liễu Thanh không muốn nhà Vương Hải Dương dọn vào, cũng không muốn ai khác dọn vào. Cả tòa nhà này chẳng có mấy người tốt.
Liễu Quốc Cường không đồng ý: “Không thể không trả lời tin nhắn được, nhà mình còn sống ở tòa nhà này vài năm, không thể làm căng quá.”
Thẩm Ngọc Nga khó xử nhìn Liễu Quốc Cường: “Vậy trả lời thế nào? Chẳng lẽ để người khác vào nhà mình ở thật?”
