Chương 56: Bánh Trung Thu
Liễu Thanh về đến nhà, mở điện thoại lên xem thử, chẳng thấy tin tức gì liên quan đến tận thế.
Cô mở nhóm lớp ra, xem lịch sử trò chuyện gần đây mới biết chuyện gì đang xảy ra.
Để tránh gây hoang mang, mọi thông tin liên quan đến tận thế trên mạng đều bị xóa sạch.
Bây giờ muốn bàn về tận thế, người ta toàn dùng từ đồng âm để thay thế, kiểu như 'mô thức', 'mặc thị' v.v.
Liễu Thanh lại lên mạng tìm kiếm, thấy người ta bảo màn sương mù này là do băng tan dưới ánh mặt trời, côn trùng theo hơi nước lan ra biển, rồi tràn khắp toàn cầu.
Cũng có người nói màn sương mù này phát ra từ một khe nứt cổ đại. Họ bảo nó có thể là khúc dạo đầu cho ngày tận thế.
Dĩ nhiên cũng có kẻ cho rằng sương mù là vũ khí sinh học do nước Mỹ chế tạo, nhằm thống trị thế giới. Liễu Thanh không ngờ lại có khá nhiều người tin vào thuyết âm mưu này.
Trên mạng, đủ kiểu giải thích về màn sương mù dày đặc, viện nghiên cứu đến giờ vẫn chưa tìm ra nó từ đâu xuất hiện.
Nhưng dù là kiểu giải thích nào, kết luận cuối cùng cũng là tận thế đang cận kề, nhân loại sắp diệt vong.
Nhiều người tin rằng ngày tận thế sắp đến, họ bắt đầu cuồng loạn tích trữ hàng hóa, sợ rằng một ngày nào đó thảm họa ập xuống.
Viện nghiên cứu từng nhiều lần giải thích rằng không có tận thế, nhưng chẳng mấy ai tin. Cho đến nay viện vẫn chưa công bố nguyên nhân màn sương mù xuất hiện, khiến mọi người càng thêm bất an.
Trong siêu thị liên tục xảy ra ẩu đả vì giành đồ. Bất đắc dĩ phải áp dụng hạn chế mua hàng.
Kiếp trước Liễu Thanh vì chuyện của Liễu Quốc Cường mà ít ra ngoài, toàn gọi ship đồ ăn. Kiếp này có khoảng không gian với đầy đủ vật tư, cô càng ở lì trong nhà.
Cô không biết lúc này đã bắt đầu hạn chế mua hàng. Hình như kiếp trước đến đợt nóng cực độ cô mới biết chuyện này.
Mấy thuyết tận thế trên mạng cô càng mù tịt. Kiếp trước Liễu Quốc Cường bị trẹo lưng nằm nhà, cô đâu còn tâm trạng lướt điện thoại.
Trên mạng ngoài chuyện điên cuồng tích trữ, còn có người xây dựng căn cứ an toàn cho riêng mình.
Có người đào hầm trú ẩn, cũng có người như nhà Liễu Thanh lắp cửa chống trộm, thay kính cửa sổ bằng kính chống đạn.
Ngoài căn cứ an toàn, cũng có người đóng tàu Nô-ê của riêng mình, tự tay đẽo gỗ làm một chiếc thuyền nhỏ.
Liễu Thanh nhìn những hành động của mọi người trên mạng để nghênh đón tận thế, lòng dâng lên cảm xúc phức tạp.
Có người coi tận thế là thật, có người chỉ muốn cào fame, nên mới đi đóng thuyền đào hầm.
Liễu Thanh nghĩ, biết đâu một ngày nào đó mấy kẻ cào fame ấy lại thực sự dùng chính căn cứ tự tay xây dựng của mình để sống sót qua tận thế tàn khốc này.
Liễu Thanh thở dài, đặt điện thoại xuống, không nghĩ ngợi thêm nữa. Cô chỉ cầu mong bố mẹ và cô được bình an, còn người khác, cô không đủ sức lo.
Hôm nay Liễu Thanh và bố mẹ không tập luyện nhiều. Hai hôm nữa là Trung Thu rồi, cả nhà định hai ngày nay sẽ làm bánh trung thu.
Mọi năm vào dịp này, tiệm tạp hóa nhà cô nhập về rất nhiều bánh trung thu để bán. Nhà cô chưa bao giờ mua bánh ngoài, nói gì đến tự làm.
Năm nay tiệm tạp hóa đóng cửa, tuy ngoài chợ vẫn có bánh bán, nhưng Thẩm Ngọc Nga định tự làm.
Hôm nay làm nhân, ngày mai làm bánh. Ngày kia là Trung Thu rồi.
Làm bánh trung thu dĩ nhiên không thể thiếu bánh nhân thập cẩm. Nhưng bánh thập cẩm nhà Liễu Thanh không có nhiều thứ linh tinh như ngoài hàng.
Về các loại hạt, Thẩm Ngọc Nga chỉ cho lạc, hạt điều và nhân óc chó, lạc chiếm tỉ lệ nhiều hơn. Về mứt quả, bà chỉ cho nho khô và mứt bí, không cho gì thêm.
Bánh trung thu thập cẩm làm kiểu này Liễu Quốc Cường khá thích. Có vị bùi của hạt trung hòa, bánh không bị ngọt gắt.
Ngoài nhân thập cẩm, còn làm nhân trứng muối sữa, nhân đậu xanh, nhân đậu đỏ và nhân sen trắng.
Cả nhà không ai thích bánh quá ngọt, nên Thẩm Ngọc Nga cho khá ít đường.
Xào nhân là việc tốn sức, phải đảo liên tục kẻo cháy nồi.
Ba người thay phiên nhau, mất gần mười tiếng mới xào xong hết nhân.
Hôm sau dậy, cả nhà bắt đầu chuẩn bị gói bánh. Thẩm Ngọc Nga còn đập ra một trăm quả trứng vịt muối, định làm năm mươi cái nhân đậu đỏ trứng muối và năm mươi cái nhân sen trứng muối.
Liễu Thanh thì học theo hướng dẫn trên mạng, hấp một nồi bột làm bánh trung thu vỏ dẻo.
Gói bánh thì nhẹ nhàng hơn nhiều. Ba người gói cả buổi sáng là xong hết, chỉ cần đóng khuôn. Sau đó giao hết cho lò nướng.
Tổng cộng gói được hơn sáu trăm cái bánh, trong đó hai trăm cái là bánh vỏ dẻo, còn lại là bánh truyền thống.
Nhà chỉ có hai lò nướng, nướng mất gần sáu tiếng mới xong. Bánh chín được trải ra phòng khách, để qua đêm cho ngấu dầu, rồi mới đóng gói bỏ vào không gian.
Liễu Quốc Cường thấy nhà chỉ có hai lò nướng, liền nghĩ có nên làm một cái lò đất trong không gian không.
Lò nướng dùng điện để phát nhiệt, bây giờ nhà còn điện nên dùng được. Nếu mất điện thì lò nướng vô dụng.
Tuy nhà có máy phát điện, nhưng dùng điện từ máy phát tốn công tốn sức để nướng đồ, Liễu Quốc Cường nghĩ thôi còn thấy xót.
Hay là làm một cái lò đất trong không gian nhỉ. Như vậy trong không gian cũng có thể nướng đồ ăn, sau này muốn ăn đồ nướng cũng không sợ mùi quá nặng gây nghi ngờ.
Nhưng đó là chuyện về sau. Bây giờ cứ chuẩn bị tốt đồ đạc cho Trung Thu đã.
Trung Thu năm nay, có lẽ là cái Tết Trung Thu yên bình cuối cùng trong vài năm, thậm chí vài chục năm tới.
Ngày Trung Thu, Liễu Thanh và bố mẹ dậy sớm, dọn mấy cái bánh để qua đêm trong phòng khách vào không gian, rồi mới đi ăn sáng.
Ăn sáng xong, Thẩm Ngọc Nga bảo Liễu Thanh mang mấy cái bánh sang cho Nguyễn Ngọc Nhiêu và Lâm Văn Hiên ăn thử. Bà dùng mấy cái bánh bao đổi lấy một hộp điểm tâm đắt tiền, trong lòng vẫn thấy có lỗi với họ.
Liễu Thanh chọn mấy cái bánh nướng và bánh vỏ dẻo có hình thức đẹp nhất, bỏ vào túi rồi ra ngoài.
Cô đến trước cửa nhà Nguyễn Ngọc Nhiêu, gõ mấy tiếng, đợi một lúc lâu không thấy ai mở cửa. Liễu Thanh lấy điện thoại nhắn tin cho Nguyễn Ngọc Nhiêu, hỏi họ có ở nhà không.
Nguyễn Ngọc Nhiêu trả lời rất nhanh, chị bảo chị và Lâm Văn Hiên đang ở nhà bố mẹ, có thể mai mới về.
Đọc tin nhắn, Liễu Thanh không khỏi nhíu mày. Kiếp trước, ngày hôm sau Trung Thu trời đổ mưa, mưa tạnh không lâu sau, lũ côn trùng lạ lại bùng phát.
Nguyễn Ngọc Nhiêu và Lâm Văn Hiên ra ngoài lúc này, nếu không về kịp trước khi mưa xuống, khả năng nhiễm côn trùng sẽ khá cao.
Liễu Thanh tra dự báo thời tiết, thấy báo mai có mưa nhỏ. Cô nhắn tin bảo Nguyễn Ngọc Nhiêu mai trời mưa, nhớ chú ý an toàn.
Liễu Thanh không nói thêm gì. Lâm Văn Hiên và Nguyễn Ngọc Nhiêu đều là người thông minh.
Cô sợ nói nhiều sẽ lộ sơ hở. Nhắc nhở họ xong, Liễu Thanh về nhà.
