Chương 87: Về Nông Thôn?
Vì ngày nào cũng phải ra ngoài lấy nước nên mọi người càng ra ngoài nhiều hơn.
Mỗi lần đi lấy nước, gần khu chung cư đều rất đông người.
Cảnh tượng náo nhiệt này so với trước đây thực sự khác biệt một trời một vực.
Hồi chưa phát nước và nhu yếu phẩm, khu chung cư chết chóc, im ắng như chẳng có ai sống vậy.
Bây giờ mỗi lần đi lấy nước, đều thấy trong vườn hoa của khu chung cư có khá nhiều người ngồi hóng mát, tán gẫu, đánh cờ, cứ như đã quay lại thời kỳ trước khi nhiệt độ tăng cao vậy.
Thẩm Ngọc Nga xếp hàng thấy đông người thế, không nhịn được khẽ thì thầm với Liễu Quốc Cường: "Trước em xem trong group cư dân, hôm nay bảo ai ai chết, hôm qua bảo ai bị xe cấp cứu chở đi."
"Em cứ tưởng người trong khu chết quá nửa rồi, không ngờ vẫn còn nhiều thế này."
Liễu Quốc Cường cười nhẹ: "Khu mình có 12 tòa nhà, ngoài tòa mình và tòa 6 là tòa đơn, còn lại đều là tòa chữ phẩm chia làm A và B, người đông là phải."
Ông nói tiếp: "Mà em đừng thấy trong group đăng như ngày nào cũng chết nhiều người, chia đều ra mỗi tòa trong khu, có khi một tòa cũng chỉ chết hai người thôi."
Thẩm Ngọc Nga tính nhẩm, nói: "Thế cũng chết nhiều người lắm rồi! Trước kia trong khu chết một hai người, cư dân còn nghi ngờ có phải phong thủy có vấn đề không, giờ chết người trong khu gần như thành chuyện bình thường rồi."
Liễu Quốc Cường gật đầu: "Ừ, không biết nhà tang lễ có làm xuể không."
"Chắc không làm xuể đâu, em thấy trong group cư dân có người bảo giờ nhà tang lễ không làm lễ nghi gì nữa. Trước kia còn có lễ tiễn đưa, đốt hương đốt quần áo các thứ."
"Giờ thì đưa thi thể đến, làm xong thủ tục là hỏa táng luôn, dù anh có đưa bao nhiêu tiền cũng không làm lễ tang."
Những chuyện này Thẩm Ngọc Nga cũng biết ít nhiều, giờ mọi người cơ bản đều mắc kẹt ở nhà, người trong group cư dân rảnh rỗi sinh chuyện, toàn tám đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.
Trong group kể, khu có một người rất hiếu thảo với bố, cũng rất coi trọng mấy phong tục này.
Sau khi bố ông ta mất, ông ta gọi điện cho nhà tang lễ, biết nhà tang lễ không tổ chức lễ tang, bèn tự tổ chức ở nhà cho bố.
Kết quả thi thể mới để một ngày đã bắt đầu thối rữa, bốc mùi, bị hàng xóm báo cáo, nhà tang lễ liền phái xe đến chở thi thể đi.
Vì chuyện này, ông ta còn đánh nhau to với hàng xóm. Ủy ban khu phố đến hòa giải không được, liền đưa cho ông ta một tờ giấy cảnh cáo, bảo nếu còn gây chuyện thì ngừng phát cứu trợ.
Giấy cảnh cáo là quyền hạn của ủy ban khu phố. Thời buổi bây giờ loạn lắm, để ngăn kẻ xấu cố tình gây rối, mới có thứ gọi là giấy cảnh cáo.
Người bị ủy ban khu phố phát giấy cảnh cáo, nếu còn gây chuyện sẽ bị tư cách nhận nhu yếu phẩm.
Người đó bị ủy ban khu phố phát giấy cảnh cáo rất bất phục, chất vấn tại sao hàng xóm của ông ta không bị phát giấy cảnh cáo.
Người ủy ban mở điện thoại, tìm một tấm ảnh công văn bấm mở cho ông ta xem.
Trên đó viết rất rõ, vì nhiệt độ hiện tại quá cao, để tránh thi thể thối rữa bốc mùi lây bệnh.
Một khi có người qua đời, cần liên hệ nhà tang lễ ngay lập tức để hỏa táng.
Cho nên hành vi báo cáo của hàng xóm ông ta không có vấn đề gì, mà nguyên nhân sự việc là do chính ông ta gây ra, lại là ông ta ra tay đánh người trước, đương nhiên phải phát giấy cảnh cáo cho ông ta.
Chuyện này trước đây lan truyền khá mạnh trong khu, lúc đó Thẩm Ngọc Nga còn thầm nghĩ, chi bằng ông ta sớm đưa thi thể đến nhà tang lễ thì hơn.
Để thi thể không bị thối rữa bốc mùi, được hỏa táng nguyên vẹn, mới là hiếu thảo nhất với bố ông ta.
Liễu Quốc Cường và Thẩm Ngọc Nga thì thầm với nhau, còn Liễu Thanh bị Nguyễn Ngọc Nhiêu kéo đi tán gẫu.
Nguyễn Ngọc Nhiêu kéo cô lại liền hỏi: "Thanh Thanh, nhà cậu là hộ khẩu nông thôn hay thành thị?"
"Hộ khẩu nông thôn, sao thế?"
Tuy Liễu Quốc Cường chuyển lên thành phố ở, nhưng vẫn chưa đổi thành hộ khẩu thành phố, Liễu Thanh đương nhiên cũng là hộ khẩu nông thôn.
Nguyễn Ngọc Nhiêu không trả lời cô, mà hỏi tiếp: "Thế nhà cậu ở quê có nhà không?"
Liễu Thanh nghĩ một lát rồi nói: "Nhà sập mất một nửa có tính không?"
Nguyễn Ngọc Nhiêu hơi thất vọng, nghĩ một lát lại hỏi: "Thôi được! Thế quê cậu ở đâu?"
Liễu Thanh trả lời: "Ở giữa thành phố G và thành phố S, Thượng Hà Thôn cậu nghe qua chưa?"
Nguyễn Ngọc Nhiêu mặt mờ mịt lắc đầu: "Chưa nghe."
"Cậu hỏi nhiều thế làm gì?"
Nguyễn Ngọc Nhiêu giải thích: "Giờ đang có trào lưu về quê đấy! Nhiều người muốn về nông thôn định cư lắm!"
"Về quê? Về nông thôn ở á? Trước không phải đã có nhiều người về nông thôn rồi sao? Sao giờ lại có người muốn về nông thôn nữa?"
Liễu Thanh hơi lạ, trước kia sau khi dịch bệnh kết thúc, đã có một đợt người về nông thôn.
Họ nghĩ nếu lại có dịch, ít nhất ở nông thôn còn có cái ăn cái uống.
Nếu bị mắc kẹt trong thành phố, chỉ có thể chờ cứu trợ hoặc mua thực phẩm giá cao, chi bằng về nông thôn.
Sau đó dịch bệnh biến mất khoảng hai tháng, mọi người thấy thế giới như trở lại bình thường, liền lục tục quay về thành phố.
Khi đợt nóng cực hạn ập đến, những người nông thôn vừa về thành phố chưa bao lâu lại đổ xô về nông thôn.
Nắng nóng gay gắt kéo dài thế này, người có nhà ở quê chắc hẳn đều đã về nông thôn hết rồi! Sao giờ lại nổi lên tin về nông thôn?
Nguyễn Ngọc Nhiêu giải thích nhỏ: "Nghe nói ở nông thôn người ta đã khoan giếng, ở nông thôn không cần như tụi mình ngày nào cũng phải mang chứng minh thư đi lấy nước."
"Mà bên đó phát nhu yếu phẩm cũng khác, vì thôn xóm rải rác, nên lượng nhu yếu phẩm gửi đi tính theo tháng, mỗi tháng phát một lần."
Cô ấy nói tiếp: "Nên giờ nhiều người chen chúc muốn về nông thôn, nhưng hình như quản lý khá chặt."
"Lúc phát nhu yếu phẩm phát hiện là hộ khẩu thành thị, sẽ bảo họ về thành phố, trừ khi trưởng thôn chứng minh được người đó đúng là dân bản địa."
Nguyễn Ngọc Nhiêu có chút cảm thán: "Tiếc là nhà tớ đều là hộ khẩu thành thị, dù muốn về nông thôn cũng không được."
"Nếu tớ là hộ khẩu nông thôn, tớ sẽ xây một căn nhà an toàn trong thôn, ngày ngày ở nhà ăn uống chơi bời."
Liễu Thanh nghe cô ấy nói, không nhịn được cười một tiếng.
Hồi mới trọng sinh cô cũng từng nghĩ đến ý này, nhưng cuối cùng vẫn gạt đi.
Cô không biết kiếp trước tình hình trong thôn ra sao, lỡ lũ lụt nhấn chìm cả thôn thì sao?
Mà cả nhà cô đã nhiều năm không về, người trong thôn ít nhiều sẽ có chút bài xích.
Lỡ lúc nắng nóng gay gắt hay lũ lụt, người trong thôn thèm muốn nhà họ, kéo đến tấn công thì phiền phức.
Nên cô nhanh chóng gạt bỏ ý định xây nhà an toàn trong thôn, còn về căn cứ an toàn trước.
Liễu Thanh cười khổ trong lòng, cô chỉ nghe nói căn cứ an toàn ở quận Hoa Dương.
Còn ở chỗ nào trong quận Hoa Dương, bản thân cô hoàn toàn không rõ, cô chưa kịp đến căn cứ an toàn đã chết cóng trên đường.
Huống hồ đưa bố mẹ đến một nơi xa lạ, nguy hiểm không biết trước sẽ nhiều hơn ở nhà mình.
Chi bằng ngoan ngoãn ở nhà vượt qua lũ lụt động đất, rồi theo quân đội đến căn cứ an toàn thì hơn.
Ít nhất trong môi trường quen thuộc, với ký ức kiếp trước, cô có đủ tự tin đảm bảo an toàn cho bố mẹ.
