Chương 32: Cơn sốt tích trữ
Nhiệt độ ngày càng cao, từ hôm nay nhiệt độ mặt đất đã lên tới sáu mươi độ, cả thành phố ngập trong những đợt khí nóng hầm hập.
Mặt trời vẫn treo cao chói chang như lửa, thiêu đốt mặt đất, biến lớp bùn còn sót lại sau trận lụt tràn vào thành phố thành đất khô. Nhiều sông hồ bị hút cạn nước đến lộ cả lòng, từng đàn cá bạc chết trắng xếp lớp trên lòng sông, bốc mùi hôi thối. Đội vớt cá để không ảnh hưởng đến nguồn nước và môi trường, phải cố gắng làm việc trên thuyền dưới trời nắng gắt, ngoài việc vớt những quả trứng xám, còn phải loanh quanh dùng lưới vớt sạch cá chết nổi trên mặt nước.
Ở một số nơi nước cạn đến mức thuyền không thể chèo được, mọi người chỉ còn cách mặc áo chống nắng xuống nước mò. Thành phố đã thế, vùng ngoại ô lại càng khổ hơn.
Dưới cái nóng gay gắt, bệnh viện chật kín người, phần lớn là bị say nắng. Các loại thuốc chống nắng trong bệnh viện đã bị mua sạch, ngay cả ở các hiệu thuốc cũng không còn.
Điều gì khiến người ta bắt đầu có nhu cầu mãnh liệt về vật tư?
Đó là khi truyền hình đưa tin về việc sản lượng lương thực trên toàn cầu giảm mạnh. Lúa mì, lúa gạo và các loại rau quả đều bị cháy lá vì thiếu nước mưa và nắng nóng gay gắt. Các quầy rau củ trong siêu thị trống hơn một nửa.
Vân Ương đứng trên lầu, nhìn xuống những người bên dưới đạp xe đạp hoặc xe ba gác, dắt díu cả nhà đi siêu thị hay chợ để mua sắm ồ ạt.
A Dịch đang bế Bé dỗ dành. Tình cảm cậu cháu ngày càng tốt hơn. Thỉnh thoảng Vân Ương nhìn A Dịch, không khỏi nghĩ đến dáng vẻ mong đợi của kiếp trước khi A Dịch muốn gặp Bé. Giờ đây mọi thứ đều tốt đẹp, vẫn còn kịp, Bé ở bên cạnh, A Dịch cũng ở đây.
Hiện tại, các siêu thị lớn nhỏ đều chật kín người. Những thứ được ưu tiên mua nhất là mì ăn liền, đồ hộp, mì sợi đóng gói kín, gạo loại 20 cân, 50 cân cùng gạo bán xô. Người ta tranh nhau đến mức suýt đánh nhau. Chao và dưa cải, chân gà đông lạnh, thịt đông lạnh trong tủ đá bị lấy sạch, thật sự chẳng còn lại một túi nào.
Bánh chẻo đông lạnh, bánh cuốn, thịt viên lẩu, bánh hành, hoành thánh – tất cả các mặt hàng khu đông lạnh cũng bị vét sạch không còn một thứ. Nói chung, bất kỳ kệ hàng nào liên quan đến thực phẩm đều trống rỗng, khiến những khách hàng đến sau phải ngớ người.
Thậm chí, người ta còn điên rồ đến mức vớ cả gói gia vị lẩu và gia vị tôm hùm, khu vực dầu muối tương giấm cũng bị mua sạch.
Biết thì bảo là tích trữ, không biết còn tưởng siêu thị xả hàng thanh lý!
Các chị bán hàng bổ hàng không kịp. Rau củ vừa được đưa lên quầy đã bị vơ vét sạch. Người dân thậm chí chẳng kịp bóc vỏ bắp đã vứt thẳng vào xe mua hàng.
Trước tình hình này, chính quyền ban hành chính sách nghiêm cấm đầu cơ, đẩy giá. Cơ quan chức năng trực tiếp lên tiếng bác bỏ tin đồn tận thế, mở kho lương thực thực hiện hạn mức mua để đảm bảo mỗi công dân Tung Của đều có cơm ăn.
Từ ngày hôm sau, các siêu thị bắt đầu bán theo hạn mức: mỗi người mỗi ngày lương thực tối đa 2 cân, rau quả 2 cân, thịt 2 cân. Ít thì ít thật, nhưng cũng đủ để ai cũng có thể ăn no.
Nhưng càng hạn mức thì người ta càng điên cuồng. Siêu thị phải bán đúng giờ, đúng số lượng. Một số người thông minh lén tìm đến nhà cung cấp để mua hàng.
Giờ đây, tất cả những thứ liên quan đến thực phẩm trong siêu thị, kể cả kem, đều tăng gấp nhiều lần. Ngày trước cầm chục tệ có thể mua được một que kem hiệu nào đó, giờ không có cả trăm tệ thì đừng mơ. Rau củ trước chỉ vài tệ giờ đã lên giá cắt cổ. Các loại rau như cải thảo, xà lách, rau xanh, bắp cải vốn ba bốn tệ đã tăng gấp hơn mười lần.
Không ít người dân kêu ca về giá rau trên trời, nhưng chính quyền nói giá trong hạn mức là bình thường, ngoài hạn mức thì phải tính riêng. Chính quyền có ý định hạ giá cắt cổ, nhưng người dân vừa mắng rau đắt vô lý, vừa hối hả xách tiền vào siêu thị mua như bay.
Dù bạn không mua, thì cũng có người tranh nhau mua. Đối mặt với môi trường thế này, chỉ còn cách cắn răng móc tiền ra mua. Con người không thể không ăn cơm, không ăn rau được.
Giờ mua qua mạng là không khả thi. Ngay cả thủ đô cũng chưa khôi phục hoàn toàn giao thông xe cộ, huống gì mua sắm online vốn dựa vào vận chuyển đường bộ, vẫn trong tình trạng tê liệt.
Điều này cũng gây khó khăn cho người dân khi mua vật tư. Chỉ có thể mua tại địa phương, nhưng người dân địa phương lại điên cuồng tìm kiếm nơi nào bán lương thực. Mấy ông chủ siêu thị nhỏ trong khu chung cư căn bản không dám ló mặt, họ chuyển hết hàng dự trữ trong kho về nhà. Dù bây giờ bán số hàng đó ra có thể kiếm lời gấp mấy chục lần, nhưng có tiền để làm gì? Chẳng phải cũng để giải quyết ăn uống sinh hoạt thôi sao! Vậy thì hà tất phải tốn công tốn sức làm gì.
Cơn sốt tích trữ một khi bùng lên có thể lan tỏa đến mọi mặt. Các bà mẹ bỉm sữa cũng bắt đầu tích trữ sữa bột và tã giấy ồ ạt. Trên mạng xã hội bắt đầu hình thức đổi hàng lấy hàng: dùng thuốc đổi lương thực, dùng túi xách hàng hiệu và trang sức để đổi đồ ăn, vô số kể.
Vân Ương cũng lướt web một lượt, thấy toàn là cảnh tích trữ khắp nơi trên cả nước. Blogger ẩm thực không làm đồ ăn nữa, bắt đầu đăng bài hướng dẫn tích trữ; blogger làm đẹp cũng không quay mẹo dưỡng da nữa, chuyển sang quay Vlog sắp xếp đồ đạc; tài khoản của người nổi tiếng thì kêu gọi mọi người tiết kiệm lương thực và nước…
Đúng lúc đó, điện thoại của Vân Ương reo.
Cô nhìn tên người gọi mà không hề ngạc nhiên: “Alo.”
“Có phải cô Vân không? Haha, tôi là Vương Lâm mấy hôm trước bán rau cho cô đây!” Đầu dây bên kia vọng ra giọng người đàn ông trung niên đã bán rau lũ hôm trước.
“Vâng, có chuyện gì?” Cô hỏi ngắn gọn.
Người đàn ông trung niên cười có phần gượng gạo trong điện thoại: “Cô Vân à, chuyện là thế này, hôm trước tôi đã bán rẻ lô rau đó cho cô, nhưng bây giờ vì lý do cá nhân tôi không thể bán được nữa. Cô thấy tôi trả lại tiền cho cô được không?”
“Đương nhiên là không được. Hàng đã bán sao còn đòi lại được? Tôi và ông thanh toán tiền xong rồi mà!” Vân Ương tất nhiên biết ông ta đang đánh ý đồ gì.
Hiện tại rau ngoài chợ đã bị đẩy lên giá cắt cổ, người ta chẳng còn để tâm đến việc rau có bị ngâm nước lũ hay không, miễn ăn được là được. Những cọng rau héo úa trong siêu thị cũng bị tranh mua sạch và bán với giá cao. Vương Lâm chỉ cần tính sơ qua số lượng rau mình bán rẻ cho Vân Ương là đã đau lòng đến khó thở.
“Tôi sẽ trả lại tiền cho cô, số rau trong kho tôi không bán cho cô nữa. Cô muốn nói gì thì nói, dù có báo công an tôi cũng không nhận!” Vương Lâm hừ lạnh, biết rõ trước lợi nhuận khổng lồ thế này không ai có thể cưỡng lại được. Nhưng ông ta làm ăn lâu năm, có quan hệ và cách thức kiên cố hơn một cô gái trẻ như Vân Ương nhiều. Làm sao cô có thể đấu lại một con cáo già như ông được.
Vân Ương đợi ông ta cúp máy, mỉm cười thú vị đặt điện thoại sang một bên. Nếu trước khi gọi điện ông ta đi kiểm tra kho hàng một chút, chắc đã không nói thế.
Kho rau của ông ta quả thực rất nhiều, và cô cũng chưa từng mượn xe tải để vận chuyển. Vậy nên Vương Lâm vẫn nghĩ đống rau đó còn nguyên trong kho của mình. Chậc chậc, tiếc thật, ông ta đến chậm một bước rồi!
