**Chương 43: Báo Thù**
Vân Ương siết chặt điện thoại, lòng chỉ muốn giết người.
Cách tốt nhất để trị loại đàn bà lắm chuyện hay mách lẻo này là rút luôn cái lưỡi của cô ta, xem còn dám nói xấu người khác nữa không.
A Dịch lúc này đã mặc quần áo xong, tay cầm con dao găm quen thuộc, dáng vẻ chuẩn bị ra ngoài. Vân Ương thấy cậu đầy sát khí liền nắm tay kéo lại: “Em đi đâu đấy?”
Mắt A Dịch ngập tràn khát máu: “Em đi cắt lưỡi bọn chúng, chặt luôn mấy ngón tay!”
Vân Ương ngăn cậu lại: “Thôi, đừng để ý đến bọn họ nữa.”
Dưới sự ngăn cản của Vân Ương, cuối cùng A Dịch cũng không truy cứu đám hàng xóm đáng ghét kia. Cậu cho Bé bú xong rồi đặt vào không gian, sau đó lại đến phòng gym học kỹ thuật chiến đấu.
Chiếc Audi A8 bây giờ chạy trên đường cũng chẳng có gì đặc biệt. Ở cái chỗ thủ đô này, người có quyền có thế đầy ra, nhanh chóng có xe riêng chạy trên phố.
Vân Ương và A Dịch tập luyện ở phòng gym cả buổi chiều, rồi về nhà lấy món cá chua cay và cơm rang cua hoàng đế để trong không gian ra ăn. Đồ ăn lấy từ không gian ra vẫn giữ nguyên hương vị thơm ngon như lúc mới bỏ vào.
Tối đến, Bé nhất quyết không chịu ngủ, cứ đòi bế đi lòng vòng trên lầu, còn thích nhìn ra cửa sổ ngắm cảnh đêm. Nhờ có điện trở lại, thành phố dần dần có ánh đèn neon, ai cũng nghĩ mọi chuyện đang đi theo hướng tốt đẹp.
Vân Ương và A Dịch thay nhau bế Bé dỗ đến tận mười một giờ, cuối cùng cậu nhóc mới chịu nhắm mắt ngủ. Vân Ương thở phào một hơi. Dù đã từng nuôi con qua hai đời, nhưng phải nói rằng từ khi có A Dịch giúp đỡ, cuộc sống của cô đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
“Chúc ngủ ngon.” Vân Ương bế Bé vào phòng, chào A Dịch một tiếng.
A Dịch khẽ mỉm cười: “Chị ngủ ngon.”
Đến mười giờ rưỡi, A Dịch vốn có đồng hồ sinh học chính xác đến từng giây bật dậy khỏi giường, mặc quần áo và mở cửa bước ra ngoài, lặng lẽ như một con mèo.
Mười một giờ rưỡi, Vân Ương vẫn chưa ngủ. Đợi đến lúc đó, cô đặt Bé vào không gian, cầm súng và dao găm ra cửa.
Vân Ương đi ra khóa cửa sau – ở đó có một lối thoát hiểm. Cánh cửa lối thoát vốn bị khóa, bây giờ lại đã mở.
Lạ thật, đã có ai lên trên đây sao? Vân Ương nghi ngờ trong lòng, nhưng lúc nãy mở cửa sau, ổ khóa vẫn nguyên vẹn, không hề bị phá. Cô gác mối nghi hoặc này sang một bên, lo làm việc chính trước.
Mười hai giờ đêm, Dương Điềm đang nằm trên ghế sofa đắp mặt nạ, kẹp điện thoại ở hõm cổ nói chuyện với bạn: “Nếu không vụ này, tuần này nó đã ly hôn với con mụ đàn bà mặt vàng kia rồi. Con mụ ấy cũng vô liêm sỉ, cứ quấn lấy nó, cũng không nhìn lại mình bây giờ cái mặt như đầu heo, đàn ông nó dám mang ra ngoài không?”
“Cô không thấy cái váy cô ta mặc ấy, biết thì bảo mấy vạn tệ, không biết còn tưởng là đồ ngủ! Mất mặt chết, khéo gì mà ông Lý không muốn cô ta.”
“Tôi thì sao nào, làm bồ nhí có gì mà mất mặt, tôi chỉ gặp đúng người sai thời thôi!”
“Sao được! Tôi nhất định bắt ông Lý đuổi cô ta ra ngoài tay trắng, một xu của tôi cô ta đừng hòng lấy.”
“Có từng ăn khổ cùng nhau thì đã sao? Là tự nó ngu, không biết giữ chồng, liên quan gì tôi? Dù không có tôi thì cũng sẽ có người khác...”
“Cạch” một tiếng mở cửa làm Dương Điềm đang nghe điện thoại giật mình: “Nhà tôi có động tĩnh, không nói nữa nhé...”
Nói xong, cô ta rút con dao gọt hoa quả trên bàn cẩn thận tiến ra cửa.
Đến gần cửa thì thấy cửa vẫn đóng nguyên, không hề có dấu hiệu bị mở. Cô ta mới yên tâm, vừa định đặt dao lên tủ giày để khóa thêm, thì bất ngờ bị một cước đạp bay xuống đất.
“Á!” Dương Điềm đau đớn hét toáng lên.
Ngay sau đó, âm thanh ngắn ngủi liền bị một bàn tay đeo găng đen bịt chặt. Dương Điềm kinh hãi nhìn người đàn ông đeo khẩu trang chỉ để lộ đôi mắt dài xinh đẹp. Hắn một tay bịt miệng cô ta, sức lực khiến cô ta không thể động đậy, tay kia giơ một ngón trỏ lên ngang miệng, ra hiệu bảo cô ta im lặng.
“Ban đầu tao định cắt lưỡi mày, nhưng sợ phiền phức.” Đôi tay thon dài của A Dịch từ từ trượt xuống bàn tay người đàn bà, siết chặt mười ngón tay nghe như đang âu yếm, nhưng mắt cô ta muốn lồi ra, chân không ngừng đạp xuống đất. Đôi tay mảnh mai của cô ta phát ra tiếng xương răng rắc khiến người ta ớn răng.
Dương Điềm cảm thấy toàn bộ dây thần kinh đau đều dồn lên tay, mười ngón tay đều bị bẻ cong ra ngoài một cách méo mó, đau đến mồ hôi túa ra như vừa vớt từ dưới nước lên.
Hắn đập điện thoại của cô ta vào góc bàn mấy cái, làm màn hình vỡ vụn thành mảnh, đến khi không dùng được nữa thì ném nó trước mặt cô ta.
Dương Điềm sợ đến run lên bần bật, cho đến khi hắn lại ngồi xổm trước mặt cô ta, bóp chặt cằm: “Lần sau nếu để tao thấy thứ không vừa mắt, mày coi như sống cũng đến đầu rồi.”
Dương Điềm sợ đến nước mắt nước mũi tèm lem, không nói nên lời, chỉ gật đầu liên tục.
Người đàn ông đáng sợ cuối cùng cũng bỏ đi. Khi tiếng cửa đóng lại, Dương Điềm mới ôm mặt òa khóc, tạm thời quên cả nỗi đau dữ dội trên tay, trong lòng chỉ còn sự may mắn được thoát chết.
Hai chị em gặp nhau trước cửa nhà lúc một giờ sáng, đều tỏ ra nghi hoặc trước trang phục toàn đen của đối phương.
Vân Ương suy nghĩ một lát, nghi ngờ hỏi: “Em không phải đi tìm cái con Dương Điềm nào đó chứ?”
A Dịch không trả lời, nhìn cô hỏi: “Chị đi tìm ai thế?”
Vân Ương đã mở cửa, kéo A Dịch vào nhà, không bật đèn mà cởi áo khoác ra: “Giao lưu tình cảm với ông hàng xóm tầng dưới thôi.”
Tên Lỗ Đạt ở tầng 21 hai lần đem tình hình của cô ra bán. Không “tỉa tót” lại ông hàng xóm tốt bụng này thì cô sao cam tâm.
A Dịch im lặng một lúc rồi hỏi: “Chị giao lưu thế nào?”
Vân Ương nhớ lại cảnh Lỗ Đạt dưới lầu bị mình bịt miệng đánh cho mặt mày sưng vù, ho một tiếng: “Em xem nhóm khu nhà đi.”
Trong nhóm khu nhà có mấy tấm ảnh do Lỗ Đạt tòa 1 đăng.
1 tòa Lỗ Đạt: [hình ảnh] (một kho hàng, trên kệ bày đầy đủ loại thực phẩm)
1 tòa Lỗ Đạt: [hình ảnh] (phòng khách có bể nuôi cá ngăn cách có máy sủi oxy, bên trong đủ loại hải sản: sò điệp, nhím biển, cua hoàng đế)
1 tòa Lỗ Đạt: [hình ảnh] (trong bếp, gạo mì và rau củ chất thành đống cao như núi)
Những bức ảnh này làm cả nhóm chóa mắt.
Dĩ nhiên, ảnh là do Vân Ương dùng điện thoại của Lỗ Đạt – sau khi đánh cho hắn một trận – chụp, rồi lại dùng tài khoản của hắn đăng lên.
1 tòa Triệu Siêu: Ông anh, nếu bị bắt cóc thì nháy mắt đi. Bày ra lắm của thế này là sập bẫy đám trộm cướp sập đập cửa nhà ông đấy.
9 tòa Lâm Thúy Cần: Đúng là no kẻ chết đói, kẻ chết no. Nhà tôi gạo cắm nồi sắp hết mà hắn ta còn chất cả đống hàng!
4 tòa Hà Oản Oản: Gây thù chuốc oán đấy à...
4 tòa Phùng Duệ: Chú em, thời đặc biệt rồi, tự cầu phúc đi.
