Chương 42: Nước mắt ghen tị chảy từ khóe miệng
Giấc ngủ này kéo dài đến tận trưa hôm sau. Khi Vân Ương ra khỏi phòng, cô thấy A Dịch đã mang phần nước của mình về, vẫn là một lít, cả hai đều cất trong bếp.
Có lẽ vì hôm qua ăn quá nhiều thịt cá, sáng nay Vân Ương chẳng muốn động đến mấy thứ đó, ngược lại thèm cháo trắng với rau dưa.
Cô hỏi A Dịch, cậu cũng nghĩ giống hệt. Hôm qua cả hai người toàn mùi dầu mỡ gần như thấm vào tận xương, lại ăn nhiều như vậy, hôm nay nghĩ tới đã thấy ngán.
Vậy thì ăn thanh đạm thôi.
Vân Ương dùng nồi cơm điện nấu một ít cháo trắng, hai người chấm với dưa muối đậu que qua bữa.
Mấy cái nồi trong bếp hôm qua gần như kiệt sức, Vân Ương định hôm nay cho chúng nghỉ xả hơi.
“Chị, chiều nay còn đi phòng gym không?” A Dịch rửa bát xong từ bếp đi ra hỏi.
Vân Ương gật đầu: “Đi, sao lại không đi!”
Nhân lúc này học thêm vài chiêu, sau này sẽ có thêm một lá bài giữ mạng.
A Dịch gật đầu, cậu luôn nghe lời chị, chị nói gì là cái đó. Chợt nhớ ra điều gì, cậu nhắc Vân Ương: “Điện thoại của chị cứ kêu liên tục, có ai tìm chị không?”
“Không đâu?” Vân Ương cầm điện thoại trên bàn trà ở phòng khách. Từ khi đổi số mới, cô đã cắt đứt liên lạc với đồng nghiệp cũ, lý ra không ai tìm cô mới đúng.
Có khả năng nhất là nhóm cư dân Khu Ngự Cảnh, trong đó ngày nào cũng ồn ào như chợ.
Cô mở điện thoại, vào nhóm WeChat, quả nhiên là các cư dân trong khu Ngự Cảnh đang @ cô.
Tòa 4 – Hà Oản Oản: Oa, thơm quá, nhà ai đang nấu ăn thế?
Tòa 1 – Dương Ngọt: Nhà nào mất ý thức cộng đồng thế, cả ngày toàn mùi đồ ăn, nhà các người nhiều đồ ăn lắm hả? Có giỏi thì khoe tiếp đi.
Tòa 4 – Phùng Duệ: Tôi thực sự đã ngửi kỹ, món đầu tiên là cá hấp dưa chua đúng không?
Tòa 3 – La Đại Cương: Món thứ hai là bún ốc?
Tòa 4 – Hà Oản Oản: Không giống lắm, hình như tôi còn ngửi thấy mùi hải sản.
Tòa 1 – Triệu Siêu: Tôi cũng ngửi thấy, không phải cua hoàng đế thì là cua đế, thơm đến nỗi tôi cầm dép cũng muốn cắn hai miếng.
Tòa 2 – Phương Cường: Nhà nào làm thế?
Tòa 9 – Trương Lệ Phương: Thật hay đùa? Bây giờ lương thực khó mua vậy, ăn sung sướng thế này, không cần để dành ăn mai à?
Tòa 9 – Lâm Thúy Cần: Giờ trời nóng thế này, tủ lạnh không dùng được, làm nhiều vậy ăn không hết chẳng hóa hỏng à? Nếu có vị hàng xóm nào làm nhiều quá thì hô một tiếng trong nhóm, chúng tôi dùng tiền mua phần thừa của anh, nhưng đừng hét giá cao quá nhé, kẻo mọi người không mua đâu.
Tòa 4 – Phùng Duệ: Giá cả dễ thương, tôi không ngại đồ thừa, có miếng nào ăn miếng đó là được.
Tòa 3 – La Đại Cương: Giá cả dễ thương, tôi không ngại đồ thừa, có miếng nào ăn miếng đó là được.
Tòa 1 – Dương Ngọt: Giá cả dễ thương, tôi không ngại đồ thừa, có miếng nào ăn miếng đó là được.
Tòa 1 – Triệu Siêu: Nước mắt ghen tị chảy từ khóe miệng! Cả thành phố đang thiếu lương thực, sao vẫn có đứa show-off thế này? Tôi cũng sẵn sàng bỏ tiền mua.
Tòa 6 – Cam Lôi: Nhà ai vậy?
Tòa 1 – Lỗ Đạt: @Phương Cường tòa 2, @Cam Lôi tòa 6, chắc là tầng 22 phía trên tôi, hôm qua tôi ở nhà nghe cả ngày tiếng xoong nồi xào nấu của họ.
Vân Ương nheo mắt nhìn cái tên Lỗ Đạt tòa 1 này. Đã không phải lần đầu, người này hình như luôn thích đổ nước bẩn lên đầu cô.
A Dịch thấy vẻ mặt không vui của chị, cũng mở điện thoại xem lịch sử trò chuyện, mặt liền tối sầm.
Các cư dân trong nhóm bắt đầu điên cuồng @ Vân Ương tòa 1 và Vân Dịch tòa 1, vì nghe tên đã biết có quan hệ thân thích, xác suất ở cùng nhau lên tới chín mươi chín phần trăm.
Họ bày tỏ sẵn sàng mua với giá cao đồ ăn của hai người, bánh quy nén và đồ hộp đã ăn ngán đến nỗi nghĩ tới là muốn nôn, chỉ muốn đổi khẩu vị.
Vân Ương từ tối qua đến giờ chưa trả lời, nhiều người đã bắt đầu công kích cô trong nhóm.
Tòa 9 – Trương Lệ Phân: Giới trẻ bây giờ thật ích kỷ, có nhiều đồ ăn như vậy, chúng tôi có phải trắng ăn không đâu, chúng tôi trả tiền, mua bằng tiền mà!
Tòa 4 – Phùng Duệ: Tôi nghĩ nói vậy là hơi quá. Người ta có tài sản là của người ta, họ có quyền quyết định có bán hay không. Thử đặt mình vào hoàn cảnh của họ, mấy người có nỡ chia đồ ăn ra không? Đừng nghiêm khắc với người mà dễ dãi với mình chứ?
Tòa 9 – Lâm Thúy Cần @ Phùng Duệ tòa 4: Nói vậy thì chắc anh cũng có khối tài sản nhỉ? Lần trước bình xịt côn trùng và dầu gió còn đòi bán giá cao, anh cũng chẳng phải thứ tốt lành gì!
Tòa 9 – Trương Lệ Phân: Chị ơi nói đúng quá, chính là một lũ tiểu nhân hèn hạ, ở chung khu với họ thật mất mặt!
Tòa 4 – Phùng Duệ: …… thế chị chuyển đi?
Tòa 1 – Dương Ngọt: Đúng đấy, có mấy đứa cậy có đồ ăn mà làm phách, cũng không sợ no chết hả? Đồ đàn bà chết tiệt! Đồ đàn bà thối tha! Ăn chút đồ của mày thì đã sao, đừng có không biết xấu hổ.
Tòa 4 – Phùng Duệ: Nói năng sạch sẽ chút đi!
Tòa 4 – Hà Oản Oản: Cùng một khu, gặp nhau thường xuyên, mọi người đừng làm căng quá mà!
Tòa 4 – Hà Oản Oản: Tôi nghĩ Phùng Duệ nói đúng. Người ta có là của người ta, họ có quyền tự quyết có bán hay trao đổi hay không, mọi người đừng gượng ép.
Tòa 1 – Vân Dịch @ Dương Ngọt tòa 1: Cô ở tầng nào?
Tòa 1 – Dương Ngọt: Sao, định đánh tôi à? Tôi ngồi ở nhà chờ này, cậu có bản lĩnh thì tới đây!
Tòa 1 – Vân Dịch: Tầng nào?
Tòa 1 – Dương Ngọt: Có bản lĩnh thì tự tìm.
Nói xong, mặc cho A Dịch @ thế nào, cô ta cũng không dám nhả thêm một chữ nào.
Tòa 9 – Lâm Thúy Cần: Tôi biết cái đứa tên Vân Ương này rồi. Nó tích trữ cả đống đồ. Lần trước tôi và Trương Lệ Phân đi dạo về thấy nó, muốn mua hai túi mộc nhĩ mà bị nó hét giá trên trời. Con bé này lòng dạ không tốt, xấu xa lắm.
Tòa 9 – Trương Lệ Phân: Tôi cũng nhớ, nó mua rất nhiều đồ! Còn mua trước khi có hạn chế mua ở đây. Những thứ chúng ta không có, nói không chừng nó đều có.
Vân Ương không hề để tâm đến cái Dương Ngọt chỉ biết hô hào, dù sao xã hội này loại người gì cũng có, mang cái miệng chỉ biết gây chuyện, thực chất chẳng có tích sự gì.
Hai mụ đàn bà lắm lời kia cũng rất phiền, chuyện gì lọt vào tai họ là không còn bí mật.
Lỗ Đạt, cô nghĩ có cơ hội phải tìm hắn nói chuyện.
Tòa 1 – Vân Ương: Tôi mua chủ yếu là sữa bột cho trẻ em, đồ khô và gia vị chỉ mua kèm. Mộc nhĩ, tảo bẹ tồn nhiều, nếu mọi người có đồ tôi cần thì tôi cũng có thể đổi.
Hai mụ lắm lời đã vạch trần việc cô tích trữ, cô chỉ còn cách chuyển hướng sang chuyện khác. Trước hết thừa nhận việc tích trữ, nhưng nói là sữa bột trẻ em, người lớn có cần cũng chẳng dùng được.
Còn đồ khô với tảo bẹ, ai có đồ cần thì đến đổi đi.
Tòa 9 – Lâm Thúy Cần: Nó nói dối, tôi rõ ràng còn thấy nó tích trữ bao nhiêu gạo mì.
Tòa 9 – Trương Lệ Phân: Đúng, tôi cũng thấy.
