Chương 61: A Thù bị ép vào lồng ngực rắn chắc
Tần Thù bị người đàn ông mạnh mẽ kéo vào lòng, áp sát vào lồng ngực tràn đầy hormone.
Bàn tay to lớn đặt trên eo cô không ngừng siết chặt.
Tần Thù tưởng Tạ Lan Chi tỉnh, nhịn đau, khẽ nói:
"Tạ Lan Chi, anh buông ra, em dậy rồi."
Đáp lại cô là hơi thở đều đều của người đàn ông.
Tần Thù len lén ngước mắt, bắt gặp gương mặt ngủ của Tạ Lan Chi bớt sắc bén, thay vào đó là vẻ đẹp trai lịch sự.
Khác với vẻ ngoài lạnh lùng, cơ thể trẻ trung của anh vẫn nồng nhiệt.
Nhận ra Tạ Lan Chi còn ngủ say, Tần Thù thở phào, lại bắt đầu lùi ra sau.
Nhưng vừa tránh được vật lạ đang chạm vào hạ bộ, cô lại bị anh kéo về.
Bàn tay rộng lớn nóng hổi đặt lên lưng dưới mềm mại của Tần Thù.
Hơi dùng lực, cả người cô bị ép vào lồng ngực rắn chắc.
Giọng Tạ Lan Chi khàn khàn thì thầm: "Ngoan, đừng cử động."
Giọng trầm thấp gợi cảm, quyến rũ vô hình, khiến tim đập nhanh.
Tần Thù căng cứng người vì lo lắng.
Bởi tay Tạ Lan Chi nhanh chóng trượt xuống, chính xác đặt lên mông cô.
Điều này khiến hai cơ thể gần như hòa làm một.
Một thứ như ngòi nổ, như đang khống chế cục diện, ngang ngược hoành hành.
Tim Tần Thù như sắp nhảy ra khỏi cổ họng, má đỏ ửng quyến rũ.
Cô lầm bầm chửi người đàn ông vẫn nhắm mắt: "Đồ dê xồm!"
Sáng sớm, đôi trai gái trẻ trung đầy cảm xúc, còn nằm chung chăn.
Đúng là lúc dễ mất kiểm soát nhất.
Tần Thù không muốn bị ăn sạch một cách mơ hồ, càng không muốn chịu cảnh mất trinh đau đớn.
Khi hơi thở Tạ Lan Chi càng đều, tay trên eo cô lỏng hơn, cô nhanh như cá trườn khỏi vòng tay anh.
Tần Thù liếc nhìn người đàn ông đang nhíu mày, thở gấp, sắp tỉnh.
Cô không kịp chỉnh lại váy ngủ xộc xệch, quay người lao ra khỏi phòng.
Tần Thù vừa đi, Tạ Lan Chi trên giường mở mắt, đôi mắt đen sắc lạm pha chút bực bội.
Anh nhìn chằm chằm tấm rèm cửa đang lay động, môi mím chặt.
Tần Thù ở phòng khách thở phào nhẹ nhõm.
Khi cúi xuống chỉnh váy ngủ dây, cô chợt thấy gấu váy nhăn nhúm.
Màu hoa văn đậm hơn.
Tần Thù sững sờ, rồi mặt méo xệch.
...
"Ầm——!"
Tần Thù đứng thẫn thờ một lúc, rồi lao vào nhà vệ sinh.
Cánh cửa phát ra tiếng ầm vang.
Làm Tạ Lan Chi đang mặc quần áo trong phòng ngủ giật mình.
Anh hơi nghiêng đầu, gương mặt đẹp trai tắm trong nắng, vẻ mặt ngơ ngác nhìn ra ngoài.
...
Bữa sáng, vì ngượng ngùng, Tần Thù nói chuyện với Tạ Lan Chi ít hơn hẳn.
Tạ Lan Chi hình như cũng có tâm sự, không để ý Tần Thù mấy lần né tránh ánh mắt anh.
Sau bữa sáng.
Tần Thù bưng một bát thuốc đưa cho Tạ Lan Chi mặc áo sơ mi trắng quần đen.
Cô thăm dò hỏi: "Hôm nay không đi huấn luyện ạ?"
Thời gian này, Tạ Lan Chi ngày đêm tổ chức huấn luyện đặc biệt, nhiều người kêu trời, phàn nàn anh quá ác.
Hình như Tạ Lan Chi muốn hoàn thành nhiệm vụ nào đó.
Mặc kệ người ta kêu gào, anh nhất quyết không nghỉ một ngày.
Tần Thù thấy cách ăn mặc hôm nay của anh không giống đi huấn luyện, mà giống ra ngoài hơn.
Tạ Lan Chi uống cạn bát thuốc đắng xen ngọt, như uống nước.
Anh đứng dậy, cầm áo khoác trên giường, trầm giọng nói: "Tay chân của Angkor xuất hiện ở Vân Chấn thị, anh dẫn người đi xem tình hình, không thể để chúng làm hại dân thường."
Mắt Tần Thù sáng lên: "Vậy hôm nay anh đi Vân Chấn thị ạ?"
"Ừm——"
Tạ Lan Chi mặc áo khoác, vừa định dặn Tần Thù ở nhà ngoan, thì bắt gặp đôi mắt long lanh của cô.
Anh ngừng lại, mím môi hỏi: "Em cũng muốn đi?"
Tần Thù gật đầu mạnh: "Em muốn vào thành phố xử lý ít dược liệu, khỏi để chúng mốc trong nhà."
Mốc thì không thể mốc được!
Tạ Lan Chi sắp khỏi rồi, cơ thể khỏe như dã thú.
Cô cũng đến lúc kiếm món tiền đầu tiên của kiếp này rồi.
Kiếp trước sống sung sướng quen rồi, cô vẫn thích cuộc sống giàu sang.
Không phải bây giờ theo Tạ Lan Chi là khổ.
Mà cô muốn trở lại đỉnh cao kiếp trước, muốn lấy lại mọi thứ từng thuộc về mình.
"Được, lúc đó em đi cùng xe anh."
Tạ Lan Chi nghe Tần Thù cũng muốn đi Vân Chấn thị, chỉ do dự một lát, đã gật đầu đồng ý.
"Tạ Lan Chi, anh tốt quá!"
Tần Thù không ngờ dễ dàng vậy, liền tặng anh một tấm thẻ người tốt.
Niềm vui từ tận đáy lòng, giọng cô ngọt như rót mật.
Trong mắt Tạ Lan Chi, đó là kiểu làm nũng đặc biệt.
Anh khẽ ho một tiếng, giọng giả vờ nghiêm túc: "Đi thu dọn đồ, nửa tiếng nữa xuất phát."
"Nhanh vậy?!" Tần Thù quay người lao vào phòng ngủ.
Khi cô ra lần nữa, Tạ Lan Chi ngồi ở bàn phòng khách, tay nghịch một vũ khí nguy hiểm.
Họng súng chĩa thẳng về phía phòng ngủ.
Kết quả, Tần Thù vừa vén rèm, đã bị họng súng đen ngòm chĩa vào.
Cô chỉ liếc mắt, mặt không đổi sắc, coi như không thấy mà bước về phía Tạ Lan Chi.
Tạ Lan Chi nghe tiếng bước chân, đút súng vào thắt lưng.
Thấy Tần Thù xách bao phân hóa học ra, anh nhướng mày: "Thu dọn xong rồi?"
"Xong rồi, để hết trong này."
Tần Thù vỗ vỗ bao phân hóa học đựng nửa bao dược liệu.
"Vậy đi thôi."
Tạ Lan Chi bước lên, xách bao phân hóa học, động tác khựng lại.
Anh ngạc nhiên nhìn Tần Thù, hỏi: "Nhẹ vậy?"
Tần Thù cười: "Phần lớn là dược liệu phơi khô, nặng nổi gì."
*
Để bắt tay chân của Angkor.
Doanh trại có tám người đi Vân Chấn thị, trong đó có Tạ Lan Chi, A Mộc Đề, Lang Dã.
Lúc xuất phát, Tạ Lan Chi tự lái xe Jeep màu xanh quân đội, Tần Thù ngồi ghế phụ.
Suốt đường, Tần Thù nghe Tạ Lan Chi nói chuyện với người sau, biết được những việc táng tận lương tâm Angkor làm.
Chúng không chỉ chế tạo độc tố, còn ngang nhiên bạo hành, giết hại phụ nữ và trẻ em trong đất liền, hành động cực kỳ hung hãn.
Tay chân của Angkor cũng không phải loại vừa, mang theo vũ khí nguy hiểm.
Chúng liều lĩnh lọt vào ải, rất có thể làm ra chuyện mất nhân tính.
Tần Thù biết nhiệm vụ này nguy hiểm không nhỏ.
Chiếc Jeep oai phong đỗ trước tòa nhà bách hóa sầm uất ở Vân Chấn thị, Tần Thù xách bao phân hóa học xuống xe.
Cô dặn dò người đàn ông trong xe: "Nhất định phải chú ý an toàn."
Tạ Lan Chi nhìn Tần Thù, thấy rõ sự quan tâm và lo lắng trong mắt cô.
Anh lấy từ trong túi ra một xấp tiền mặt kẹp phiếu lương, đưa cho Tần Thù.
"Vào bách hóa dạo một vòng, mua ít đồ mình thích, trưa vào nhà hàng quốc doanh ăn ngon một bữa."
Tần Thù nhìn xấp tiền ít nhất trăm tệ, từ chối: "Em có tiền."
Có, nhưng không nhiều.
Cô không định mua gì, không cần nhiều tiền vậy.
Tạ Lan Chi mạnh mẽ nhét tiền phiếu vào tay Tần Thù.
"Biết em có, phòng lúc cần, đừng tiếc."
Tần Thù cầm tiền phiếu trong tay, lặng im hồi lâu.
Đây là lần đầu tiên, kiếp trước kiếp này, ngoài gia đình, có đàn ông cho cô tiền tiêu.
Cô cất tiền phiếu, cười với Tạ Lan Chi: "Biết rồi, anh đi làm việc đi."
Tạ Lan Chi gật đầu, dịu giọng: "Chiều anh đến đón em, nếu đợi lâu không thấy, em đến đồn công an gần đó chờ anh."
"Biết rồi."
Tần Thù đứng tại chỗ, nhìn hai chiếc Jeep BJ-212 oai hùng đi xa.
Đây là hai chiếc xe duy nhất của bộ đội 963, một trong số đó là xe của Lạc sư.
Thời đại này, khắp nơi là người đi bộ, gia đình khá giả mới có thể cưỡi chiếc xe đạp đáng mơ ước.
Tuy nhiên, là thành phố tiên phong về kinh tế và thời trang sau mở cửa.
Trên đường phố rộng rãi ở Vân Chấn thị, thỉnh thoảng có ô tô chạy qua, người đi xe đạp cũng nườm nượp.
Vân Chấn thị bây giờ không có nhà cao tầng, cũng không có đèn màu rực rỡ hay xa hoa trụy lạc.
Nhưng sự phồn hoa hiện tại đã là độc nhất vô nhị trong nước.
Tần Thù xách bao phân hóa học dưới chân, lướt qua những nam thanh nữ tú ăn mặc thời trang, đi vào con hẻm cạnh tòa nhà bách hóa.
Tuy nhan sắc nổi bật, nhưng vì ăn mặc bình thường, cô không thu hút sự chú ý.
Cho đến khi Tần Thù vào hẻm, đụng phải hai thanh niên đang phì phèo thuốc lá, ăn mặc lưu manh.
"Em gái, đi đâu thế?"
Một thanh niên cao lớn chặn đường Tần Thù, hỏi với giọng cà chớn.
Hắn hít một hơi thuốc, phả làn khói cay xè vào mặt Tần Thù một cách khiêu khích.
