Chương 62: A Thù rất dễ bắt nạt, hễ bắt nạt là khóc
Tần Thù bị sặc, bụm mũi miệng, đôi mày đẹp nhíu chặt, đôi mắt lạnh liếc xéo gã thanh niên cao hơn cô rất nhiều.
Cô nói lè nhè: “Tôi muốn đến tiệm thuốc Ngự Bách.”
Gã thanh niên cao lúc đầu không để ý đến ngoại hình của Tần Thù.
Khi đối diện với đôi mắt hoa đào câu hồn đoạt phách của cô, hắn ngẩn người một thoáng.
Gã thanh niên quan sát Tần Thù đang mặc bộ quần áo rộng thùng thình nhưng khó che được thân hình đầy đặn mềm mại.
Yết hầu hắn lăn lộn, giọng rất hung dữ nói: “Cô bỏ tay ra.”
Một gã thanh niên khác dựa vào tường, cất cao giọng hỏi: “Nhiên ca, bên này sắp xong rồi, chúng ta rút chứ?”
“Chờ đấy!”
Gã thanh niên tên Nhiên ca, không ngoảnh đầu lại gầm lên.
Tần Thù thấy đáy mắt hắn không có dâm tà, liền chậm rãi bỏ tay xuống.
Đồng thời, tay kia của cô đặt bao phân bón xuống, từ trong tay áo móc ra một cây ngân châm.
Khi Tần Thù bỏ tay xuống, mắt Nhiên ca bùng lên tia sáng kinh người.
Hắn thu lại dáng đứng lêu lổng, vứt điếu thuốc trên tay, vuốt vuốt tóc, lại cài khuy áo sơ mi hoa.
Nhiên ca rất phấn khích hỏi Tần Thù: “Cô, có người yêu chưa?”
“…” Vẻ mặt Tần Thù khó tả.
Cô thấy gã thanh niên trước mắt giống như đang khoe mẽ trong mùa động dục của động vật.
Tần Thù sợ mình đa tình, lạnh lùng nói: “Không có người yêu, nhưng có chồng, mới cưới được ít lâu.”
Vẻ kích động trên mặt Nhiên ca biến mất, biểu cảm xụ xuống thấy rõ.
Hắn bực mình nói: “Có chồng rồi còn ra ngoài lông bông gì, cút cút cút!”
Dáng vẻ giận dữ, rất giống bộ dạng tức giận vì thất tình.
Tần Thù đã xác định, thằng nhỏ này muốn cưới cô về làm vợ.
Thời đại này nhìn thì có vẻ bảo thủ, nhưng hành động lại rất táo bạo.
Trai gái trẻ tuổi vừa ưng mắt nhau, rồi nhanh chóng kết hôn đầy rẫy.
Tần Thù nhận ra gã thanh niên không phải loại côn đồ vô hạn, liền xách lại bao phân bón.
Cô lại nhắc lại một lần nữa: “Tôi muốn đến tiệm thuốc Ngự Bách.”
Nhiên ca mắt rất hung dữ trừng Tần Thù: “Không nghe hiểu tiếng người à? Bảo cô cút!”
Đây là con đường gần nhất đến tiệm thuốc Ngự Bách, Tần Thù đương nhiên không nghe hắn.
Cô mặt vô cảm nhìn Nhiên ca, “Tránh ra, đừng cản đường!”
Giọng nói nhỏ nhẹ nhưng dữ dằn, nghe chẳng có sát thương gì.
Khuôn mặt tươi đẹp sống động của Tần Thù, rơi vào mắt Nhiên ca, hắn hèn mọn nuốt nước bọt.
Thái độ hắn vẫn rất xấu, uy hiếp nói: “Cút! Đừng ép tao đánh mày!”
“Nhiên ca, anh làm gì thế!”
Một gã thanh niên tóc hai mái khác bước lên.
Khi nhìn thấy Tần Thù mặt mày như tranh vẽ, quyến rũ động lòng người, không khỏi trợn to mắt.
“Con nhỏ này ở đâu ra? Nhìn ngon lành thế!”
Nhìn là thấy rất dễ bắt nạt, hễ bắt nạt là khóc.
Gã thanh niên tên Nhiên ca, giơ chân đạp thẳng vào mông thằng tóc hai mái.
“Nhìn cái gì mà nhìn, người ta là phụ nữ lương thiện!”
Thằng tóc hai mái cười hề hề, hạ giọng nói: “Thì đã sao, nó mà chịu thì mình cũng chơi chung được.”
“Chơi cái đầu mày!” Nhiên ca bực mình mắng.
Hắn liếc Tần Thù, giọng lạnh tanh: “Còn không cút! Chờ hai anh em tao cho mày sướng à?”
Tần Thù không nhịn được liếc hắn một cái.
Hai người này mà là côn đồ vô sỉ hạ lưu, cô một kim một đứa quật ngã.
Nhưng bọn họ chỉ nói mồm, không có hành động vượt quá giới hạn nào.
Có thời gian dây dưa này, cô đi vòng cũng đến tiệm thuốc Ngự Bách rồi.
“Đoàng——!”
Tần Thù chuẩn bị bỏ qua con đường tắt này, thì trong hẻm vọng ra tiếng đoàng.
Nhiên ca và thằng tóc hai mái, đồng thời biến sắc.
“Thằng đó có súng!”
Nhiên ca gầm nhẹ một tiếng, giơ chân lao thẳng vào trong hẻm.
Thằng tóc hai mái nghe tiếng súng, chân run cầm cập, nhưng vẫn bước loạng choạng đuổi theo.
Tần Thù chuẩn bị đi đường vòng, nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Thế này thì khỏi cần đi vòng rồi.
Cô đeo bao phân bón lên lưng, bước những bước không nhanh không chậm, đi vào trong hẻm.
“Đụ má mày!”
“Dám làm anh em tao bị thương, xử đẹp mày!”
Tần Thù đi chưa được bao lâu, đã thấy Nhiên ca túm tóc một thằng đàn ông thấp bé, ấn mạnh vào tường gạch.
Xung quanh đứng vài thanh niên mặc áo sơ mi hoa, mặt mũi bầm dập.
Một trong số đó, cánh tay bị đạn sượt qua.
Tần Thù ngửi thấy mùi tanh nhẹ của máu, coi như không thấy mà tiếp tục đi.
Cô xuất hiện đường hoàng như vậy, lại còn bình thản đến thế, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
Tần Thù đẹp lại yếu ớt, nhìn là thấy rất dễ bắt nạt.
Mọi người chỉ nhìn chằm chằm cô, không ai nhảy ra gây khó dễ.
Khi Tần Thù lướt qua đám đông, khóe mắt liếc thấy thằng đàn ông bị Nhiên ca đánh, rút từ thắt lưng sau ra một con dao.
Lúc này, cô vẫn giữ tâm thái lạnh lùng thờ ơ, chuẩn bị đứng ngoài xem.
Đúng lúc này, Nhiên ca đánh mệt rồi, khom lưng chống gối.
Không có thân hình cao lớn của hắn che chắn, thằng đàn ông bị đánh lộ ra chân tướng, cùng với chiếc váy quấn bằng một mảnh vải quanh eo.
Đồng tử trong mắt Tần Thù co rút, tay nhanh hơn não một bước.
Cây ngân châm cô đang cầm trong tay, nhanh như chớp bay vút ra.
Thằng đàn ông mặc váy quấn, tay cầm đoản đao, đâm thẳng vào bụng Nhiên ca.
“Nhiên ca! Cẩn thận!”
Anh em của Nhiên ca thấy vậy, đồng loạt lên tiếng nhắc nhở.
Mũi dao xuyên qua áo sơ mi hoa của Nhiên ca, vừa vặn chạm vào bụng hắn.
Thằng đàn ông cầm dao, như bị điện giật, vội vàng vứt dao, ngồi bệt xuống đất.
“Chết tiệt! Dám đâm lén tao! Mày sống nhàm rồi!”
Suýt bị đâm, Nhiên ca nổi trận lôi đình, đạp thẳng vào thằng đàn ông mấy cái.
Tần Thù chen vào đám đông, đôi mắt lạnh lùng, quan sát thằng đàn ông mặc váy quấn.
Giọng cô trầm thấp hỏi: “Anh có biết Angkor không?”
Vừa thốt ra, thằng đàn ông ngẩng phắt đầu, mắt hung ác trừng Tần Thù.
Hắn dùng thứ tiếng Hoa lơ lớ hỏi: “Sao cô biết Đà gia?”
Đà gia?
Cháu chắt thì có!
Tần Thù ngồi xổm xuống, rút cây ngân châm cắm trên cổ tay thằng đàn ông xuống, lắc lắc trước mặt hắn.
Cô lạnh giọng hỏi: “Anh có phải là tay sai của Angkor không?”
Thằng đàn ông mặt mày hung ác, nhe răng cười gian, nói thứ tiếng địa phương rất nhanh.
Tần Thù nghe không hiểu, nhưng không có nghĩa là cô hết cách.
Cây ngân châm trên tay cô, nhanh và tàn nhẫn đâm thẳng vào mặt thằng đàn ông.
“Á á á á!!!!”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Vẻ mặt thằng đàn ông đau đớn và méo mó.
Cảnh này, làm Nhiên ca và đám đông sợ không nhẹ, kinh hãi lùi lại mấy bước.
Tuy nhiên, đó chỉ là món khai vị.
Tiếp theo, một tay ngân châm tra hỏi của Tần Thù, làm bọn họ chấn động đến ngây người.
Cây ngân châm vừa mảnh vừa dài, đâm cho thằng đàn ông kêu la thảm thiết, mặt tái mét như tờ giấy, mồ hôi đầm đìa.
Nhiên ca cảm thấy cả người khó chịu.
Như thể cây ngân châm dài mảnh kia, đang đâm vào người hắn.
Tần Thù cuối cùng từ miệng thằng đàn ông xác nhận, hắn chính là tay sai của Angkor.
Cô lau cây ngân châm dính máu trên quần áo thằng đàn ông đã ngất đi, đứng dậy nhìn Nhiên ca và đám đông.
Giọng cô lạnh nhạt hỏi: “Tại sao các anh đánh hắn?”
Nhiên ca tức giận nói: “Hắn suýt cưỡng hiếp một cô gái trong tiệm kem.”
Ánh mắt Tần Thù lập tức lạnh xuống, đạp một cước vào thằng đàn ông đã ngất.
Đúng là đồ súc sinh!
Chó không bỏ được thói ăn phân!
Tần Thù nói với Nhiên ca: “Các anh đưa người đến đồn công an, nhấn mạnh hắn mang theo súng, là tay sai của Angkor.”
Tạ Lan Chi đã dặn kỹ, nếu không đợi được anh thì đến đồn công an gần nhất.
Có thể thấy nhiệm vụ lần này, là hợp tác với công an địa phương.
Nhiên ca nghi ngờ nhìn Tần Thù, cảnh giác hỏi: “Cô quen người này à?”
Tần Thù lắc đầu: “Không quen, nhưng tôi biết công an đang truy bắt hắn, các anh đưa người đến coi như lập công.”
Nghe nói có chuyện tốt thế, Nhiên ca vỗ ngực đồng ý: “Chuyện này bọn tôi lo được!”
Khi Tần Thù xách bao phân bón lên, Nhiên ca liều mạng lại gần.
Hắn dò hỏi: “Cô tên gì? Ở khu nào?”
Tần Thù liếc Nhiên ca, cười như không cười nói: “Ở dưới chân núi Ưng lĩnh, khu 963.”
Nhiên ca nghe xong ngây người, núi Ưng lĩnh hắn biết.
Nhưng khu 963 là chỗ nào?
Chưa từng nghe nói!
Trong lúc Nhiên ca gãi đầu gãi tai, Tần Thù phát hiện gã thanh niên này trông hơi quen.
Cô không để trong lòng, xách bao phân bón, tiếp tục đi về phía tiệm thuốc Ngự Bách.
*
Đồn công an.
Tạ Lan Chi dựa vào tin tức công an địa phương nắm được, nhanh chóng bắt được một tay sai của Angkor.
Bọn họ vừa áp giải người đến đồn công an, thì Đào Nhiên và một đám anh em cũng tới.
Thằng đàn ông đã ngất, bị bọn họ khiêng ném vào đồn công an.
“Thằng này có súng!”
“Nó nói mình là tay sai của Angkor gì đó!”
“Nghe nói các anh đang truy bắt người này, bọn em đưa đến có thưởng không?”
Năm sáu thanh niên la hét ầm ĩ, dẫn Tạ Lan Chi và mọi người trong văn phòng ra.
Tạ Lan Chi đã từng giao thủ với tay sai của Angkor, liếc mắt nhận ra thân phận thằng đàn ông đã ngất.
Anh đi đến trước mặt Đào Nhiên và đám đông, đôi mắt đen lạnh lẽo vô độ liếc nhìn mọi người.
“Các anh làm sao biết thân phận hắn?”
Đào Nhiên ngước mắt nhìn người đàn ông cao hơn hắn nửa cái đầu, đầy uy nghiêm, khí thế lạnh lùng.
Hắn cảm nhận được áp lực đè nén, cứng cổ nói: “Nó tự khai đấy thôi.”
Tạ Lan Chi lạnh lùng liếc Đào Nhiên một cái, ánh mắt sắc bén, như có thể xuyên thấu lòng người.
Đào Nhiên không dám nhìn thẳng hắn, mắt hơi cụp xuống, xoa xoa mũi.
Tạ Lan Chi tình cờ liếc thấy cánh tay được băng bó theo thủ pháp đặc biệt của người đàn ông kia.
Đây là thủ pháp băng bó độc nhất vô nhị của Tần Thù!
Mắt Tạ Lan Chi lạnh đi, giọng trầm xuống mấy độ: “Các anh gặp Tần Thù rồi?”
