Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

“Thập Niên 70: Nữ Phụ Bỏ Kịch Bản, Một Lòng Cưới Anh Chồng Thô Kệch Và Sống Đời Ngọt Ngào” > Chương 20

Chương 20

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 20 có bản audio.

Chương 20: Cậu Cố & Mợ Cố

 

"Cô ấy thật sự chịu sống yên ổn với cháu à?"

 

Cậu Cố rất vui. Ông cũng chẳng để bụng chuyện thằng cháu không tới báo tin mừng ngay lập tức, ông chỉ bận tâm mỗi điều này.

 

Chu Dã gật đầu: "Thật đấy, cậu đừng nghi ngờ cháu. Cháu nào dám lấy chuyện này ra dỗ cậu. Đến Tết bọn cháu cũng sẽ qua thăm cậu."

 

Nét cười trên mặt cậu Cố càng đậm: "Được, đến lúc đó các cháu qua nhé!"

 

Ông thật lòng thương thằng cháu này lắm. Ngày trước, vì mẹ nó, nó đã bán thân mình, gánh tội thay người ta rồi bị nhốt hai năm. Dù cuối cùng bệnh viện cũng không cứu được mẹ nó, nhưng nó thật sự đã dốc hết sức.

 

Ra tù rồi lại bị thằng cháu lớn khốn nạn kia đuổi ra khỏi nhà, cậu Cố thế nào cũng không thể để cháu mình đến chỗ ở cũng không có.

 

Ông bèn bảo hai đứa con trai qua giúp đóng gạch bùn. Phía ông tuy cũng khó khăn nhưng vẫn cố cho một ít tiền. Chính vì nhớ tấm lòng ấy, năm nào thằng cháu cũng qua thăm ông mấy lần, lần nào cũng không tới tay không.

 

Đúng là một đứa trẻ biết nhớ ơn.

 

Nhưng cậu Cố lúc nào cũng lo, vì nó đã hai mươi hai tuổi mà vẫn chưa lấy vợ, cứ thế này thì sắp thành lão độc thân đến nơi rồi. Chứ đâu phải trường hợp như thằng con trai thứ hai của ông, không lấy nổi vợ thì sao ông không sốt ruột cho được?

 

Hồi người ta tới gọi đi ăn cỗ cưới, thật ra ông đã bảo bà nhà bắt đầu lo liệu cho nó rồi.

 

Nhưng thằng cháu vẫn cứ là thằng cháu ấy, rốt cuộc vẫn giỏi giang, cưới được cô vợ là thanh niên trí thức, nay cả con cũng có rồi, sang năm đứa bé ra đời là nó lên chức bố luôn!

 

"Từ nay không được ăn chơi lông bông nữa. Cưới vợ sinh con, làm bố rồi thì trên vai là có một phần trách nhiệm đấy. Dẫu mình có nhịn ăn thì vợ con cũng phải ăn. Cháu phải làm ăn cho tử tế!" Cậu Cố mừng rỡ xong liền bắt đầu dặn dò.

 

Ông vẫn hiểu thằng cháu, nó không thích làm việc đồng áng, chỉ ham mấy chuyện mánh mung lệch lạc. Chỉ mỗi tật ấy là không tốt, không thực tế!

 

Chu Dã cười: "Cậu à, cậu cứ hễ bắt được cơ hội là ra sức mắng cháu. Đội trưởng già của bọn cháu nói với cháu thế, hàng xóm cũng nói với cháu thế, qua thăm cậu cũng bị cậu nói, cứ như thể trước kia cháu lông bông lắm không bằng?"

 

"Thì có ra hồn gì cho cam." Cậu Cố hừ hừ. "Không thì sao đến tận năm nay mới cưới được vợ?"

 

"Đương nhiên là do cháu mắt cao thôi, hạng tầm thường sao lọt được vào mắt cháu? Chu Dã cháu lấy vợ thì nhất định phải là cô đẹp nhất!" Chu Dã bắt đầu nổ to rồi.

 

Cậu Cố tuổi đã cao, chỉ thích nhìn mấy đứa trẻ tràn đầy khí thế như vậy, huống chi đây còn là thằng cháu của mình, liền cười hà hà: "Đẹp thật à?"

 

Chu Dã nói: "Đương nhiên rồi!"

 

Cậu Cố gật đầu, nói: "Vậy cháu càng phải chăm chỉ kiếm công điểm. Con gái nhà người ta lúc làm thiếu nữ thì như một bông hoa, gả cho cháu rồi mà sống nhếch nhác thì người ta đều bảo cô ta mù mắt, số kém nên mới lấy phải thứ như cháu. Cháu muốn người ta thấy vợ cháu tinh mắt, chọn được người chồng tốt như cháu, hay muốn người ta bảo cô ấy trong đám tướng mà chọn ra thằng lùn? Một cô thanh niên trí thức tử tế lại gả cho thứ lưu manh như cháu."

 

"Cậu đừng khích cháu nữa. Vợ cháu chính là mạng của cháu, cháu sao có thể không đối xử tốt với cô ấy, cháu sẽ không để cô ấy phải chịu chút uất ức nào. Nhưng giờ nói bao nhiêu cũng là lời suông, cậu cứ chờ xem, xem hai đứa cháu sống làm ăn phát đạt cỡ nào." Chu Dã nói.

 

Vợ của Chu Dã, nhất định phải sống thật rạng rỡ!

 

Cậu Cố cười cười: "Cậu thì cứ chờ xem."

 

Lúc này Chu Dã mới hỏi tới mợ và hai người anh họ cùng chị dâu, rồi cả mấy đứa cháu, sao đều không thấy đâu.

 

"Sao tất cả đều đi đâu hết rồi? Trong nhà im ắng quá."

 

"Mợ cháu không biết đi nhà ai tán gẫu rồi, chị dâu Quảng Hạ thì dẫn con về nhà ngoại thăm họ hàng. Còn anh Quảng Hạ với anh Quảng Thu thì hôm qua đã thả lưới, sáng nay sớm tinh mơ đi kéo lưới bắt cá, chắc cũng sắp về rồi. Cháu đừng vội đi, đợi họ đánh cá về, cháu mang ít về cho vợ cháu ăn."

 

Vừa nói tới đó, đã nghe tiếng mợ từ bên ngoài: "Ông già, có phải Tiểu Dã tới rồi không?"

 

"Chắc là nghe người ta nói cháu tới nên cũng về sớm, chứ thường ngày phải đến mười hai giờ mới về." Cậu Cố cười nói.

 

"Ơ kìa, mợ cháu về rồi. Ăn phải thứ gì vậy mà cháu thấy càng ngày càng trẻ ra thế?" Vừa ra ngoài nhìn thấy mợ, Chu Dã liền cười nói.

 

"Thằng quỷ này, đã yên bề gia thất rồi mà còn mồm mép." Mợ cười mắng: "Mợ đang ở nhà thím Lâm, cùng bà ấy xe dây thừng, nghe con trai bà ấy nói cháu tới nên về luôn."

 

Cậu Cố vừa hút thuốc lào vừa nói: "Nó còn xách tới một con thỏ béo, béo lắm, phải được mấy cân thịt đấy."

 

"Chắc chắn là mang tới riêng để cậu cháu nhắm rượu rồi." Mợ cười nói, rồi lại hỏi Chu Dã: "Tiểu Dã này, vợ cháu đâu, sao không dẫn tới cùng?"

 

"Vợ cháu đang ở nhà, cháu tính đợi Tết sẽ dẫn cô ấy qua cùng, giờ cứ để cô ấy ở nhà dưỡng thai trước." Chu Dã cười đáp.

 

Mợ mừng rỡ ra mặt: "Vợ cháu có bầu rồi à?"

 

"Có rồi, hơn ba tháng, sắp bốn tháng rồi." Chu Dã cười cười.

 

Mợ kinh ngạc: "Đã lớn tháng vậy rồi à? Sao không tới nói sớm?"

 

"Thằng nhóc này chính là sợ tới tay không, nên đợi bắt được con thỏ này mới dám xách tới báo tin mừng." Cậu Cố hừ cười.

 

Mợ với thằng cháu này cũng chẳng khách sáo, hạ giọng nói: "Mợ nghe được đôi chuyện từ đứa con gái nhà lão Triệu về thăm họ hàng."

 

"Làng xóm chúng ta chẳng ít lần đàm tiếu sau lưng cháu, vợ cháu cứ tưởng cháu là kẻ không đứng đắn. Nhưng sau đó cô ấy biết cháu làm vậy là để chữa bệnh cho mẹ, cô ấy liền thấy cháu hiếu thuận, bảo đàn ông hiếu thuận thì không tệ, đương nhiên là chịu sống tử tế với cháu." Chu Dã phân trần cho vợ mình.

 

Mợ nghe vậy liền yên tâm, cũng bảo anh: "Cháu về thì nói với vợ cháu, đợi cô ấy sinh, mợ sẽ qua chăm cữ cho cô ấy. Cô ấy không có mẹ chồng, mợ đứng ra thay, sẽ không để cô ấy sinh con mà còn phải ăn cơm nguội uống canh lạnh, không có ai chăm nom!"

 

Thật ra hôm nay Chu Dã xách con thỏ rừng này tới, chính là có ý đó!

 

Anh hơi ngượng ngùng cười: "Mợ à, vậy cháu không khách sáo với mợ nữa nhé. Mợ cũng biết vợ cháu là thanh niên trí thức, nhà cháu lại không có người lớn, đến lúc đó thật sự phải làm phiền mợ rồi."

 

"Có gì đâu, đến lúc đó sinh thì cháu cứ qua gọi, mợ thu dọn đồ đạc rồi qua ngay." Mợ nói.

 

Rồi mợ lại kéo Chu Dã nói một hồi những điều cần lưu ý khi mang thai. Đồ sống đồ lạnh đều là kiêng kỵ thì không nói làm gì, còn có một điều nữa: "Bọn trẻ các cháu cũng phải biết tiết chế, đang mang thai thì không được làm chuyện vợ chồng nữa."

 

Lời này khiến Chu Dã ngượng chín mặt một trận, cũng chỉ biết vội vàng dạ vâng với mợ.

 

Nhưng chuyện này hôm qua anh cũng đã tranh thủ lúc rảnh tới hẳn trạm y tế hỏi qua. Trạm y tế nói ba tháng đầu và ba tháng cuối thì cấm, còn khoảng giữa đúng là có thể sinh hoạt vợ chồng một cách thích hợp, nhưng phải chú ý an toàn.

 

Chu Dã thật ra cũng nhịn được, nhưng vợ anh mềm mại yêu kiều như thế, khi cô dịu dàng mềm mỏng ra hiệu cho anh, anh làm sao chịu cho nổi?

 

Đừng nói là chuyện kia, cô ấy muốn cả mạng anh, anh cũng chẳng chút do dự!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi