Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

“Thập Niên 70: Nữ Phụ Bỏ Kịch Bản, Một Lòng Cưới Anh Chồng Thô Kệch Và Sống Đời Ngọt Ngào” > Chương 21

Chương 21

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 21 có bản audio.

Chương 21: Cố Quảng Hạ, Cố Quảng Thu

 

Chẳng bao lâu sau, hai anh em Cố Quảng Hạ và Cố Quảng Thu đã trở về.

 

Cả hai đều là anh họ của Chu Dã. Cố Quảng Hạ là anh lớn, đã lấy vợ sinh con. Cố Quảng Thu chỉ hơn Chu Dã một tuổi, nhưng vì năm lên tám bị sốt cao làm hỏng cổ họng, không nói được thành người câm, cho nên đến giờ vẫn chưa nói được mối nào.

 

Cũng có nhờ bà mối nhắm giúp, nhưng nhà tử tế vừa nghe nói là người câm thì đều không chịu. Cũng có bà mối đứng ra se duyên, nhưng giới thiệu toàn là góa phụ, hoặc hơn Quảng Thu những tám mười tuổi, thậm chí còn nói muốn dắt theo đứa con bảy tám tuổi cùng về làm dâu.

 

Ông bà Cậu Cố đều không đồng ý, bản thân Quảng Thu cũng không muốn, thành ra cứ thế mà dở dang. Chớp mắt đã hai mươi ba tuổi mà vẫn chưa cưới được vợ. Thời này, nhà nào cưới sớm thì tầm tuổi này con cái đã biết chạy lon ton đi mua dầu rồi.

 

Như Cố Quảng Hạ cưới sớm, năm nay đứa con lớn đã bảy tuổi.

 

Hai anh em xách một cái thùng gỗ trở về, bên trong có bảy tám con cá, toàn là cá to béo mập. Thấy Chu Dã tới, Cố Quảng Hạ cười nói:

 

– Em tới đúng lúc lắm, mang về cho vợ em mấy con cá mà ăn!

 

– Vậy thì em chẳng khách sáo với anh Quảng Hạ với anh Quảng Thu nữa đâu nhé! – Chu Dã nhìn đám cá, trong lòng cũng hài lòng, cười đáp.

 

– Khách sáo làm gì. – Cố Quảng Hạ cười.

 

Cố Quảng Thu cũng cười vỗ vai đứa em họ, vì không nói được nên cũng chẳng nói thêm gì.

 

Chu Dã đã lâu không tới, đương nhiên cũng phải ngồi trò chuyện một trận với hai người anh họ. Mãi đến khi quá buổi chiều, cậu mới xách ba con cá béo ra về.

 

Cậu đi chưa được bao lâu thì vợ Quảng Hạ dắt con trai con gái trở về. Nhà mẹ đẻ cô cũng không xa lắm. Thấy chồng vẫn còn đang dọn dẹp mấy con thỏ, cô hỏi:

 

– Thỏ ở đâu ra vậy?

 

– Hôm nay Chu Dã tới báo tin mừng, vợ cậu ấy có bầu rồi, mấy con thỏ này cậu ấy mang tới. – Cố Quảng Hạ vừa làm vừa nói.

 

Vợ Quảng Hạ thèm thuồng:

 

– Vậy tối nay nhà mình có thịt thỏ ăn à?

 

– Ăn thịt thỏ gì chứ, phơi khô để dành ăn Tết, lúc đó Tiểu Dã với vợ nó đều sẽ tới. – Mợ Cố đang ngồi trong nhà bện thừng, nghe vậy liền nói.

 

Vợ Quảng Hạ nghe xong hơi khó hiểu, nhưng cũng nhiều chuyện, bèn vào nhà hỏi:

 

– Chu Dã với vợ cậu ấy sống với nhau được rồi à? Trước đây không lâu Triệu Mỹ Hương còn trở về nói vợ cậu ấy không đứng đắn mà?

 

– Đó toàn là chuyện người ta ngồi lê đôi mách, con đừng có học theo, Tiểu Dã với vợ nó bây giờ tốt đẹp lắm! – Mợ Cố nói.

 

Vợ Quảng Hạ cười:

 

– Mẹ nói gì kỳ vậy, con cũng mong họ tốt mà!

 

Mợ Cố vốn hiểu rõ cô con dâu này, nhưng cuối cùng cũng không nói gì.

 

Vợ Quảng Hạ bèn lại gần, hạ giọng:

 

– Mẹ, lần này con về nghe mẹ con nhắc tới, trong đội bên nhà mẹ đẻ có một người phụ nữ rất hợp với chú hai nhà mình.

 

Mợ Cố không khỏi động lòng. Chuyện hôn sự của thằng hai vốn là việc lớn trong lòng bà với ông nhà, bèn hỏi:

 

– Điều kiện thế nào?

 

– Là người đã ly hôn. – Câu đầu tiên của vợ Quảng Hạ là vậy.

 

Nghe tới đó, sắc mặt Mợ Cố liền nhạt đi đôi chút, liếc nhìn cô con dâu cả một cái.

 

– Mẹ, mẹ cũng đừng trách con không tìm người tử tế. Điều kiện của chú hai mẹ cũng biết đấy, muốn tìm cô gái tốt thì người ta chưa chắc đã chịu, mà người chịu thì sính lễ cao đến phát sợ, nhà mình cũng không có ngần ấy tiền để làm sính lễ, không thế thì đâu đến nỗi tới giờ chú hai vẫn chưa cưới được vợ. – Vợ Quảng Hạ nói.

 

Vốn dĩ Mợ Cố cảm thấy thằng hai nhà mình cũng không đến nỗi nào, chỉ thua ở chỗ không nói được, nhưng rốt cuộc thế nước mạnh hơn người, chớp mắt đã hai mươi ba tuổi, thật sự không thể chậm trễ thêm, không thì chắc chắn phải ở vậy suốt đời.

 

– Bao nhiêu tuổi rồi? Ly hôn vì lý do gì? Có dắt con theo không? – Những điều này đều phải hỏi cho rõ.

 

Vợ Quảng Hạ nói:

 

– Lớn hơn chú hai ba tuổi, nhưng cổ nhân nói hay lắm, “gái hơn ba, ví như ôm vàng khối”, ba tuổi thì vẫn còn chấp nhận được chứ? Cũng không phải người mà bà mối già lần trước nói, lớn hơn chú hai những tám tuổi, như thế thì thật là quá thiệt thòi cho chú hai, con nhìn cũng không đành!

 

– Đừng lan man mấy chuyện vớ vẩn đó, ly hôn vì lý do gì, có dắt con theo không? – Mợ Cố hỏi thẳng vào trọng điểm.

 

– Chủ yếu là gã đàn ông trước của cô ấy hay đánh người, thật sự bị đánh đến hết cách, không ly hôn nữa thì mất mạng, ngày tháng cũng không sống nổi, nên mới ly hôn. Cũng không dắt con theo, sinh được hai đứa, đều là con trai, đều để lại không mang đi! – Vợ Quảng Hạ rõ ràng đã nghe ngóng rất kỹ càng, thông tin chi tiết lắm.

 

– Không còn vấn đề gì khác chứ? – Mợ Cố hỏi.

 

Vợ Quảng Hạ vỗ ngực đảm bảo:

 

– Không còn vấn đề gì khác nữa, mẹ con còn nói là được lắm!

 

Nhưng Mợ Cố không nhận lời ngay, chỉ nói để suy nghĩ đã.

 

Nói tới Chu Dã, cậu xách ba con cá về nhà, đi ngang qua nhà lão đội trưởng còn biếu một con.

 

– Vợ cậu có bầu rồi, cậu còn biếu cá cho tôi làm gì, mang về cho vợ cậu ăn đi. – Lão đội trưởng nói.

 

– Cháu còn hai con nữa mà. – Chu Dã cười, khăng khăng để lại con cá này cho lão đội trưởng.

 

Nhìn bóng lưng cậu ta rời đi, lão đội trưởng rít một hơi thuốc lào, nói với bà nhà:

 

– Nó bảo sang năm sẽ làm ăn tử tế, cũng chẳng biết câu này được mấy phần thật.

 

Vợ lão đội trưởng nói:

 

– Cô thanh niên trí thức họ Bạch đã có bầu rồi, nó đương nhiên phải làm ăn tử tế, không thì vợ con đều phải theo nó mà hít gió tây bắc. Tôi thấy nó vẫn rất thích cô Bạch đấy. – Rồi lại cười, – Con cá này cũng không nhỏ, còn mang tới biếu ông, biết ông chăm sóc nó.

 

Lão đội trưởng không nói gì, chỉ vì thấy cha mẹ Chu Dã đều mất cả rồi nên mới chăm sóc thêm đôi phần.

 

Đương nhiên cũng phải nói, thằng Chu Dã này rất biết ăn ở. Ví dụ như lần trước cháu nội nhà ông ấy thiếu sữa, đói kêu gào, chính là nhờ một bao sữa bột không biết Chu Dã kiếm ở đâu mà cầm cự qua được.

 

Cho nên với một số chuyện của Chu Dã, lão đội trưởng cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

 

Chu Dã đã biếu đi một con cá nên chỉ còn lại hai con, hai con này đương nhiên không cho ai nữa, xách về cho vợ ăn.

 

Lúc cậu về, Bạch Nguyệt Quý đang viết sách. Cô ngủ trưa dậy là viết tiếp.

 

Thời này, nhất là ở chốn nông thôn, chẳng có trò giải trí nào khác, nếu thật sự phải nói thì chính là tụ tập cùng mấy người phụ nữ trong làng, tám chuyện nhà này nhà kia.

 

Nhưng Bạch Nguyệt Quý không hứng thú mấy với việc đó. Có thời gian công sức ấy, chi bằng chăm chú viết sách. Nếu con đường này đi được, thì không nói là có thể bao nuôi ngược gã chồng thô kệch nhà mình, nhưng cũng có thể khiến gã không phải vất vả đến thế.

 

– Vợ ơi. – Chu Dã đứng ngoài cửa đã gọi cô.

 

– Ở nhà đây. – Bạch Nguyệt Quý đáp một tiếng rồi ra mở cửa, liền thấy cậu xách cá, một con ước chừng phải hai ba cân, không nhỏ chút nào, – Ai cho cá vậy?

 

– Hai anh em Quảng Hạ với Quảng Thu đi thả lưới bắt được, cho anh ba con, anh đi ngang qua nhà lão đội trưởng thì biếu ông ấy một con, hai con này xách về hầm cho em. – Chu Dã nhìn cô vợ ngoan đang ở nhà chờ mình trở về, cười một cái.

 

Cậu phát hiện từ khi vợ muốn cùng mình sống cho tử tế, cô không còn tới khu thanh niên trí thức nữa, thậm chí còn xa cách với mụ đàn bà họ Mã kia không ít.

 

Đương nhiên cậu không phải không cho vợ kết bạn mà bắt cô phải ở nhà, chủ yếu là mụ họ Mã kia chẳng phải thứ tốt đẹp gì, tránh xa được chút nào hay chút ấy.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi