Chương 22: Chu Dã – Hôm nay lại là một ngày nịnh vợ
Bạch Nguyệt Quý biết cái tên Quảng Hạ, Quảng Thu mà anh vừa nhắc là ai, bèn cười nói: "Anh đi hầm cá đi, sách của em còn chưa viết xong."
Lúc này mạch suy nghĩ của cô đang rất tốt, có cảm giác ý tưởng tuôn trào, muốn viết tiếp.
Chu Dã bèn đi mổ cá, hầm cá. Tay nghề nấu nướng của anh cũng khá lắm. Anh xách con cá đã làm sạch vào bếp, đốt lửa cho nồi thật nóng rồi mới thả cá vào, cho xì dầu, tỏi, hành lá các thứ, hầm xong con cá thơm nức mũi.
Anh canh lửa trong bếp cho vừa phải, tiện thể cho mấy con gà con đang được giữ ấm trong bếp ăn một chút.
"Lớn nhanh lên nhé, vợ tôi ở cữ là nhờ cả vào các ngươi đấy." Chu Dã vừa cho gà ăn vừa tính toán nói.
Anh đã hỏi trạm y tế rồi, ngày dự sinh là tháng Năm năm sau. Đến lúc đó mấy con gà này vừa khéo lớn, giết hầm cho vợ ở cữ thì vừa đúng.
Cho gà ăn xong, anh lại vào nhà lấy bánh màn thầu bột tạp làm sẵn để dành từ hôm qua. Loại bánh này đều làm một lần nhiều một chút, vì khi nào muốn ăn chỉ cần lấy ra hấp là được.
Hôm qua hai vợ chồng làm không ít.
Lúc Chu Dã bận rộn, Bạch Nguyệt Quý cũng không để ý tới anh, mà Chu Dã cũng không làm phiền cô.
Bận xong hết mọi việc, Chu Dã mới vào phòng tìm vợ. Thấy vợ viết quá chăm chú, anh đợi một lúc lâu mới ghé lại: "Vợ ơi, em viết gì đấy?" Mấy hôm nay anh cứ thấy vợ viết cái gì đó.
Bạch Nguyệt Quý liếc anh một cái, Chu Dã liền ghé tới hôn một cái.
Bạch Nguyệt Quý cười: "Viết sách." Rồi cũng dừng bút, vì đã xong một đoạn.
Chu Dã cầm lấy xem, vừa nhìn đã khen ngay: "Vợ ơi, chữ của em đẹp thật đấy."
"Đẹp chỗ nào?" Bạch Nguyệt Quý cười nhìn gã đàn ông thô kệch này.
Chu Dã không nói ra được: "Dù sao thì cũng đẹp, từng nét từng nét, giống như in ra vậy."
Bạch Nguyệt Quý viết chữ khải, nét nào ra nét nấy, quả thật giống như in ấn ra, ngay ngắn mà đẹp.
"Vợ ơi, em viết cái gì thế?" Chu Dã nhìn vợ đầy mong chờ, chẳng lẽ là thư tình viết cho anh?
"Một bài viết, để gửi đăng." Bạch Nguyệt Quý đâu biết suy nghĩ của người này, nói: "Em định gửi bài cho tòa soạn báo, nếu được tòa soạn nhận đăng thì sẽ có tiền nhuận bút, như vậy chi tiêu trong nhà sẽ không phải dồn hết lên vai anh một mình. Chỉ là không biết có làm được không."
Chu Dã nghe xong liền hiểu ra, vội nói: "Vợ ơi, việc trong nhà em không cần phải lo nhiều, đã có anh đây, anh nhất định không để em với con phải chịu đói chịu rét!"
Bạch Nguyệt Quý cười, đưa tay sờ mặt anh, cô phát hiện mình thật sự mê gương mặt anh.
"Em biết anh là người đàn ông có bản lĩnh, sẽ không để em với con phải đói phải rét, em cũng tin mình không chọn nhầm người. Chỉ là nhà này là nhà chung của chúng ta, em không thể dồn hết áp lực lên vai anh. Làm việc nặng thì em thật sự không biết, muốn góp sức cũng không giúp được gì, nhưng viết sách gửi đăng, thử xem có thể kiếm chút tiền nhuận bút phụ giúp gia đình, chuyện này em vẫn làm được."
Bạch Nguyệt Quý là phụ nữ của thời đại mới, cô không có ý định để đàn ông nuôi, cho dù anh sẵn lòng nuôi cô. Nhưng cô cũng có giá trị của riêng mình, viết lách gửi đăng không chỉ giúp cô thực hiện giá trị bản thân, mà nếu may mắn được nhận đăng, đây cũng là đóng góp của cô cho gia đình nhỏ này.
Chu Dã cảm động lắm. Gã đàn ông thô kệch này rốt cuộc đã tích được mấy đời phúc khí mới cưới được một người vợ như vậy?
"Chỉ là thấy em vất vả quá thôi." Chu Dã xót xa nói.
Bạch Nguyệt Quý cười: "Cũng bình thường thôi, nếu mệt em sẽ tự nghỉ. Hơn nữa như vậy em còn có chút việc để làm, không thì cái gì cũng không làm được mới thấy chán ngán trống rỗng. Lúc viết sách em còn giở mấy cuốn sách cũ ra xem lại, cũng coi như ôn cũ biết mới, một công đôi việc."
Chu Dã thấy vợ mình thật sự có khí chất văn chương, "xuất khẩu thành chương" chính là nói về cô ấy. Phối với gã thô lỗ như anh đúng là có chút thiệt thòi... mới không thiệt thòi! Anh cũng sẽ cố gắng phấn đấu để xứng đôi vừa lứa với vợ mình!
"Chỉ là còn chưa biết có được hay không, nếu không được thì hai mẹ con em vẫn phải nhờ anh nuôi." Bạch Nguyệt Quý nhìn anh nói.
Chu Dã nói: "Vợ yên tâm, đàn ông của em tuyệt đối không để hai mẹ con em phải ăn cám nuốt rau!"
Bạch Nguyệt Quý liếc xéo anh một cái. Chu Dã EQ cực cao, lập tức phản ứng ra mình chưa an ủi đúng chỗ: "Anh thấy bài của vợ nhất định sẽ được nhận đăng, em xem em viết hay thế này!"
Bạch Nguyệt Quý cố ý nói: "Anh còn chưa xem mà, sao biết là viết hay."
"Vợ ơi, những thứ khác không nói, chỉ nói chữ của em thôi, anh lớn từng này rồi lần đầu tiên thấy chữ đẹp như vậy. Gã thô lỗ như anh nhìn còn thấy thoải mái, thấy người có học thật ghê gớm, thì các người có văn hóa nhìn vào còn không biết rõ sao? Người viết được chữ như thế, bài viết viết ra khỏi cần nói cũng biết, nếu gửi đến tòa soạn báo, e là làm cả tòa soạn chấn động mất!"
Chu Dã nịnh đến mức ấy, khiến Bạch Nguyệt Quý vốn định trêu anh cũng không nhịn được mà cong khóe môi cười: "Đồ không đứng đắn."
Chu Dã cười ôm vợ vào lòng: "Anh đâu có không đứng đắn, anh nói đều là từ tận đáy lòng, toàn là lời thật lòng."
Bạch Nguyệt Quý dựa vào lòng anh, hỏi anh đường sang nhà cậu có lạnh không các thứ.
Nhắc đến chuyện này, Chu Dã liền thuật lại lời mợ Cố: "Mợ Cố nói, đợi em sinh rồi thì nói với mợ một tiếng, mợ sẽ sang chăm em ở cữ."
"Làm phiền người lớn tuổi không hay lắm nhỉ?" Bạch Nguyệt Quý ngập ngừng.
"Không sao đâu, đây là bậc trưởng bối, sau này anh xách nhiều đồ sang là được, vợ không cần thấy áy náy." Chu Dã nói.
Bạch Nguyệt Quý mới gật đầu. Tuy cô không muốn làm phiền người khác, nhưng chuyện sinh con cô thật sự không có kinh nghiệm gì, hơn nữa ngày dự sinh là tháng Năm năm sau, khi đó e là Chu Dã phải xuống ruộng.
Trong nhà chỉ có một mình cô với đứa bé, e là thật sự cần có người phụ giúp một tay.
"Lần này anh sang báo tin mừng, cậu với mợ kéo anh hỏi mấy lần, nói 'vợ cháu thật sự bằng lòng sống tử tế với cháu à?', anh trả lời đến mỏi cả miệng họ mới yên tâm, mới vui mừng thật lòng." Chu Dã cười nói.
Bạch Nguyệt Quý cười.
Chu Dã nói rồi lại thở dài: "Chỉ tội Quảng Thu, hồi nhỏ sốt làm hỏng cổ họng thành người câm. Bây giờ tuy lớn cao lớn vạm vỡ, mà vẫn chưa nói được vợ tử tế. Anh ta còn lớn hơn anh một tuổi, anh sắp làm bố rồi mà anh ta vẫn còn độc thân."
Bạch Nguyệt Quý nói: "Chỉ là không nói được thôi, chắc cũng đỡ hơn chứ?"
"Người ta đều chê." Chu Dã lắc đầu, "Bà mai giới thiệu toàn là mấy bà góa, còn lớn hơn anh ấy tám mười tuổi, con của mấy bà góa đều bảy tám tuổi rồi, còn phải dắt theo cùng về. Cậu với mợ anh đều không đồng ý. Họ muốn tìm cho Quảng Thu một cô gái tân."
"Khó tìm lắm nhỉ?" Bạch Nguyệt Quý nói.
"Chắc chắn khó tìm, cho dù có người có ý, mở miệng là đòi một trăm đồng sính lễ!" Chu Dã bĩu môi nói.
Mấy chuyện này đều là nghe mợ Cố kể, mợ nói đây là gả con gái sao, rõ ràng là bán con gái, hơn nữa còn ngồi đó hét giá!
Vì chuyện này, cậu với mợ anh đều phải lo lắng buồn phiền.
