Chương 28: Cùng Người Khác Phận
Chu Dã bật cười, nâng mặt vợ lên, hôn chụt một cái lên đôi môi đỏ mọng của cô: "Không hổ danh là người chung giường với anh, anh vừa nói là em đã nhìn ra rồi. Vợ à, em thấy thế nào?"
Bạch Nguyệt Quý nói thật: "Em chưa từng gặp anh Quảng Thu của anh, cũng chưa gặp cô gái này, sao mà biết được thế nào." Rồi lại nói thêm: "Nhưng chuyện con rể ở rể, em nghĩ Cậu Cố với Mợ Cố sẽ không đồng ý đâu."
Tuy chưa gặp Cậu Cố và Mợ Cố, nhưng bậc làm cha mẹ nào lại muốn con trai mình đi ở rể cho nhà người ta? Con trai họ đâu phải có gì không tốt, cùng lắm chỉ mang tiếng không biết ăn nói, nếu chịu bỏ thêm chút sính lễ thì vẫn cưới được vợ, thật chẳng đến mức phải đi ở rể.
Chu Dã nói: "Vợ à, em vẫn còn quá trẻ. Chuyện trên đời đều có thể thương lượng, đâu phải nhất thành bất biến. Chuyện này ấy à, để hai nhà mỗi bên nhường một bước là xong."
"Nhường kiểu gì?" Bạch Nguyệt Quý nhìn anh.
Chu Dã bèn kể lại chuyện anh đã nghĩ ra từ lúc còn ở nhà Lý Phong Thu: "Trương Xảo Muội muốn phụng dưỡng bố mẹ, muốn nối dõi cho nhà họ Trương, chuyện này có gì khó? Nếu thật sự thành được với anh Quảng Thu, thì để anh Quảng Thu tới nhà họ Trương ở. Anh nhìn rồi, nhà họ Trương cũng khá rộng rãi, sau này có con cũng chẳng lo thiếu chỗ ở. Để anh ấy chuyển hộ khẩu sang đại đội Ngưu Mông mình, sau này sinh con thì cho một đứa làm con thừa tự nhà họ Trương, nhà họ Trương nhất định sẽ đồng ý."
Bạch Nguyệt Quý cười: "Để anh Quảng Thu của anh qua bên này ở, thế khác gì ở rể? Nhà họ Cố chắc chắn không đồng ý đâu."
"Anh Quảng Thu của anh với tình cảnh này, kiếm được một người vợ lành lặn đâu phải dễ. Nhưng Trương Xảo Muội ngoài chuyện hơi dữ dằn ra thì chẳng có vấn đề gì lớn. Sau này con cái cũng sẽ mang họ Cố, chỉ cho một đứa làm con thừa tự nhà họ Trương. Tuy người ta tới bên này ở, nhưng thật sự không phải đi ở rể, hơn nữa hai bên cũng không xa, đi lại thăm hỏi đều dễ dàng. Kiếm một mối hôn sự vẹn cả đôi đường, hợp ý hợp lòng, nào có dễ. Đâu phải ai cũng may mắn như Chu Dã anh."
Nói tới câu cuối, gã này lại nịnh vợ một tràng.
Khiến Bạch Nguyệt Quý nhịn không được khẽ cong môi cười: "Chẳng đứng đắn gì cả."
Hai vợ chồng đang nói chuyện thì nghe bên ngoài có người gọi.
"Giọng Trương Xảo Muội." Chu Dã vừa nghe đã nói: "Vợ ra xem cô ấy đi."
Bạch Nguyệt Quý bèn cùng anh đi ra, cũng nhìn thấy Trương Xảo Muội đứng ngoài hàng rào. Thân hình trung đẳng, vì thường tới kiếm công điểm như đàn ông nên da rám nắng đen nhẻm, nhưng đôi mắt sáng có thần, nhìn là biết người có chủ kiến.
Thấy Chu Dã và Bạch Nguyệt Quý đi ra, cô cười chào: "Chu Dã, Bạch thanh niên trí thức."
"Đây là Trương Xảo Muội." Chu Dã giới thiệu với vợ.
Bạch Nguyệt Quý nhìn Trương Xảo Muội: "Chào chị, cứ gọi em là Nguyệt Quý. Chị vào nhà ngồi một lát không?"
Trương Xảo Muội nói: "Chị không vào đâu. Đây là trứng gà chị mang cho em, không nhiều, em để dành mà ăn."
Nói rồi đưa rổ trứng tới, chừng bảy tám quả. Nhưng thời buổi này mỗi nhà chỉ nuôi ba con gà, lại đang giữa mùa tuyết lớn, gà mái chẳng đẻ được mấy, chỗ trứng này đã là nhiều lắm rồi.
Bạch Nguyệt Quý cười: "Em nghe Chu Dã về kể rồi, đó là anh ấy thấy việc nghĩa thì ra tay, anh ấy vốn thích làm mấy chuyện ấy, chứ không phải vì trứng gà."
"Chị biết, đây là chút lòng cảm ơn của chị." Trương Xảo Muội nói.
So với giọng nói mềm mại ngọt ngào của Bạch Nguyệt Quý, giọng Trương Xảo Muội nghe thô ráp hơn hẳn. Nhưng Xảo Muội chẳng để bụng, cô biết mình không thể so với đám nữ thanh niên trí thức yểu điệu kia.
"Lòng cảm ơn của chị, vợ chồng em xin nhận, nhưng trứng thì không thể nhận. Chị mang về cho chú Trương bồi bổ sức khỏe, người già rồi, ngã một cái như vậy cũng phải cẩn thận." Bạch Nguyệt Quý đẩy trả lại.
"Nhà chị còn trứng mà. Em đang mang thai, trứng bổ lắm." Trương Xảo Muội nhìn cô.
"Nhà em cũng có, Chu Dã đi đổi với người trong làng rồi, không thì em đã chẳng khách sáo với chị. Sau này nhà chị mà làm đậu phụ, cho em một miếng là được." Bạch Nguyệt Quý cười nói.
"Đậu phụ thì tốt." Chu Dã cũng gật đầu.
Trương Xảo Muội bèn xách trứng về nhà. Chú Trương đã ngủ, bà Trương thấy trứng mang về thì hơi ngạc nhiên: "Chu Dã không nhận trứng của con à?"
"Không nhận, còn bảo con mang về cho bố ăn." Trương Xảo Muội nói.
Bà Trương rất hài lòng: "Thằng bé đó cũng được đấy chứ, nghĩ lại ngày trước..."
"Mẹ thôi đi!" Trương Xảo Muội biết mẹ định nói gì, liền cắt ngang.
Bà Trương lẩm bẩm: "Nói chút thì sao chứ? Hồi trước mẹ với bố con đã thấy nó không tồi. Bố mẹ nó mất cả rồi, nhà lại ở gần nhà mình, cho dù không ở rể thì con gả qua đó cũng chăm sóc được bố mẹ."
Trương Xảo Muội trợn mắt một cái.
Trong nhà không phải chưa từng để ý tới Chu Dã, nhưng Trương Xảo Muội chưa bao giờ nghĩ tới.
Vì Chu Dã không phải người sẽ đi ở rể, hơn nữa người ta có bản lĩnh, căn nhà đó là do anh ấy tự cất, mắt nhìn cũng cao, sẽ chẳng để mắt tới người như cô.
Chu Dã thích kiểu như Bạch thanh niên trí thức, trắng trẻo mềm mại, yểu điệu dịu dàng, giọng nói cũng dễ nghe.
"Lần sau nhà mình làm đậu phụ, con mang ít đậu phụ qua đó." Trương Xảo Muội không đếm xỉa lời mẹ, chuyển đề tài.
Bà Trương cũng không nói thêm về Chu Dã, dù sao người ta giờ đã lấy vợ: "Năm nay con cũng ngần ấy tuổi rồi, Tết đang tới gần, qua Tết là con hai mươi ba, con định đợi đến bao giờ? Hay là con đừng bận tâm đến bố mẹ nữa, con giỏi giang thế này, lấy chồng vẫn lấy được người tốt. Không thì con thử nghĩ tới Lý Thái Sơn xem? Nó cũng tạm được đấy, tuy là đứa không lo làm ăn, nhưng con có bản lĩnh, gả qua đó ngày tháng cũng sống được!"
"Mẹ à, mẹ đi gói sủi cảo đi, con cán vỏ xong để đó rồi." Trương Xảo Muội khoát tay.
Bà Trương vẫn không buông tha: "Con thấy Lý Thái Sơn thế nào? Mẹ thì thấy nó cũng được, nếu con không có ý kiến gì, mẹ nhờ người đi dò hỏi thử nhé?"
"Được." Trương Xảo Muội vốn định từ chối, nhưng nhìn vẻ mặt mẹ, lời đến miệng rồi cũng gật đầu: "Hỏi xem anh ta có chịu ở rể không, nếu chịu thì có thể cân nhắc."
Bà Trương mím môi: "Ở rể thì e là nó không chịu."
Lý Thái Sơn đúng là không chịu. Hôm sau là tiết Đông Chí, nhân lúc qua tìm Chu Dã buôn chuyện, cậu ta còn ca thán với Chu Dã: "Nhà họ Trương này tính toán hay thật, lại còn muốn em về nhà họ ở rể, nghĩ cũng đẹp ghê!"
"Có chuyện gì vậy?" Chu Dã vừa nghe đã hỏi.
Lý Thái Sơn bèn kể sơ qua một lượt, Chu Dã hiểu ra.
Chú Trương và bà Trương thật sự sốt ruột rồi, đến cả hạng như Lý Thái Sơn mà cũng nhắm tới.
Lý Thái Sơn vẻ mặt còn khá đắc ý: "Đây là người ta để mắt tới em đấy, cũng chẳng trách, với nhân tài tướng mạo như em, nhìn trúng là bình thường. Nhưng em thì không để mắt tới Trương Xảo Muội. Sức lực thì to, người thì dữ, chẳng có chút dáng vẻ con gái gì cả. Mấu chốt là bố mẹ cô ta đều phải dựa vào cô ta nuôi. Nếu em tới nhà cô ta ở rể, chẳng phải làm trâu làm ngựa cho cô ta sao? Em được cái gì? Chẳng đáng!"
Chu Dã thấy có lẽ Trương Xảo Muội với Quảng Thu có cửa, vì tình cảnh nhà họ Trương đã tệ tới mức ngay cả hạng như Lý Thái Sơn mà cũng chê.
Lý Thái Sơn thở dài: "Anh Dã, anh nói xem sao số anh tốt thế, cưới được chị dâu vừa dịu dàng vừa xinh đẹp như vậy?"
"Cùng là người với nhau mà số phận mỗi người một khác, có lúc cậu phải chịu cái số đó, hiểu không? Cứ yên ổn cưới một người vợ rồi sinh con mới là điều quan trọng. Anh tính kỹ rồi, sang năm anh sẽ xuống ruộng làm, Vương Nhị Anh thì anh mặc kệ, cậu phải đi cùng anh." Chu Dã nói, nhất định phải tìm một kẻ làm việc kém để làm bia đỡ đạn.
Lý Thái Sơn: "..."
