Chương 29: Chu Nguyệt Lão
Sau khi Lý Thái Sơn về, Chu Dã liền chạy tới nói với vợ chuyện này: "Vợ chồng chú Trương đến Lý Thái Sơn mà còn ưng, thế thì nếu gặp anh Quảng Thu nhà mình, chắc chắn sẽ hài lòng."
Bạch Nguyệt Quý dở khóc dở cười, nhưng cô hiểu Chu Dã thật lòng muốn giải quyết đại sự cả đời cho anh họ mình, làm được chuyện này thì cậu mợ cũng bỏ được một mối lo trong lòng.
"Hay là anh đi thêm một chuyến, qua nói với cậu mợ xem? Bên đó đang sốt ruột, biết đâu đã dạm hỏi xong rồi, anh đừng có công cốc." Bạch Nguyệt Quý nói.
"Hôm nay thì thôi, đang ngày lễ lớn, không nói chuyện này. Sáng mai anh qua." Chu Dã đáp.
"Vậy mai Chu Nguyệt Lão phải ăn nói cho khéo đấy nhé." Bạch Nguyệt Quý trêu.
Chu Dã cười. Anh vốn là người của hành động, đã quyết định se mối dây này thì hôm sau liền tới nhà họ Cố. Lúc anh đến, Mợ Cố đang mắng vợ Quảng Hạ.
"Cậu, mợ, cháu tới rồi." Chu Dã lên tiếng gọi.
"Tiểu Dã tới rồi à? Mau vào nhà." Mợ Cố vừa thấy anh, mặt mày mới từ âm u chuyển sang tươi cười, gọi anh vào trong.
Quảng Hạ như trút được gánh nặng, ra hiệu cho Chu Dã bằng ánh mắt. Chu Dã cười cười, đỡ Mợ Cố vào nhà: "Mợ ơi, cậu cháu đâu rồi ạ?"
"Trong buồng kìa." Giọng Cậu Cố vọng ra.
Chu Dã cười cười cùng Mợ Cố vào nhà. Cậu Cố đang ngồi trên khảng hút thuốc lào.
"Ôi cậu ơi, sao cậu lại hút thuốc trong buồng thế, mùi này nồng lắm, vợ cháu mà qua đây thì cậu không được hút đâu, cô ấy không ngửi nổi mùi này." Chu Dã nói.
Cậu Cố liếc anh một cái: "Có vợ rồi là cậu chẳng còn đáng gì nữa hả?"
"Đâu dám ạ, chỉ là cô ấy đang mang thai, ngửi phải mùi thuốc này cháu sợ cô ấy nghén nặng." Chu Dã cười, ngồi xuống, còn cầm luôn điếu thuốc của Cậu Cố đi.
Có thể thấy tâm trạng Cậu Cố cũng không tốt, Mợ Cố thì khỏi phải nói, vừa nãy còn đang mắng con dâu lớn.
"Mợ ơi, chị dâu cháu cũng là người làm mẹ rồi, con cái đều lớn như thế rồi, sao mợ còn mắng chị ấy trước mặt thế? Dù thế nào cũng phải để chị ấy chút mặt mũi chứ." Chu Dã nói.
Nhắc tới chuyện này là Mợ Cố lại nổi cơn giận: "Con bé đó đáng bị mắng, tức chết mợ rồi, cháu có biết nó hại Quảng Thu thế nào không?"
Chu Dã không hiểu đầu cua tai nheo gì: "Sao thế ạ?"
Mợ Cố bèn kể lại đầu đuôi câu chuyện.
Lần trước Chu Dã qua chơi, vợ Quảng Hạ có về nhà mẹ đẻ thăm người thân. Mẹ đẻ chị ta liền bảo chị ta về giới thiệu vợ cho em chồng. Đối tượng là một người đàn bà đã ly hôn, từng sinh hai thằng con trai, cuối cùng vì chồng thích đánh người nên mới ly hôn, giờ muốn tái giá.
Mợ Cố biết con dâu lớn không đáng tin lắm, nên không đồng ý ngay tại chỗ mà để trong lòng. Hôm qua cuối cùng rảnh rang, mợ đích thân đi dò la.
Thời buổi này thì mấy ai ly hôn? Cộng thêm đặc điểm sinh hai đứa con, rất dễ hỏi ra được. Kết quả mợ dò ra gì?
Con đàn bà ấy bị chồng bên nhà chồng đánh cho gần chết rồi ly hôn, là vì con mụ đó chính là kẻ trộm nhà chồng. Thích tha đồ của nhà chồng về nhà mẹ đẻ, lòng dạ căn bản không đặt ở cái tổ ấm nhỏ của mình. Chia lương thực chưa được bao lâu, hôm nay mang về một ít, mai mang về một ít, đợi đến khi người đàn ông kịp phản ứng thì trong nhà đã gần như bị vét sạch. Hai đứa trẻ đói khóc gào, lúc đó mới bị chồng đánh cho một trận gần chết.
Nhưng người xung quanh không một ai thương hại con đàn bà ấy, ai cũng nói cô ta là đồ họa hại.
Mà một con đàn bà như vậy lại muốn giới thiệu cho Quảng Thu. Vợ Quảng Hạ không biết tình hình, chẳng lẽ mẹ chị ta cũng không biết? Đây rõ ràng là thấy Quảng Thu bị câm nên bắt anh ấy phải ngậm bồ hòn!
Mợ Cố hôm qua về đã mắng cho vợ Quảng Hạ một trận tơi bời, hôm nay nghĩ lại vẫn chưa nguôi giận, kiếm cớ mắng tiếp, trong lòng thực sự giận đến nghẹn.
Đã ly hôn thì thôi đi, đằng này nhân phẩm lại như thế, giới thiệu hạng người như vậy, rốt cuộc là có thù oán sâu nặng đến nhường nào? Có coi Quảng Thu là người không?
Hơn nữa, vợ Quảng Hạ trốn trong buồng, như chim cút chẳng dám mở miệng cãi lại, rõ ràng cũng biết chuyện bên trong.
Chu Dã: "Anh Quảng Thu nhà cháu là một thanh niên tốt như thế, chỉ vì không nói được mà người ta giới thiệu cho toàn góa phụ với đàn bà ly hôn, đến mức ấy sao?"
"Ở thôn Hậu Sơn có một con bé ngốc, nhà nó có người nói rồi, nếu chịu bỏ ra năm mươi đồng tiền sính lễ thì có thể để con bé ngốc ấy gả tới làm vợ Quảng Thu." Cậu Cố nói, lại muốn hút thuốc lào.
Rõ ràng tâm trạng không được tốt lắm.
Chu Dã: "... Anh Quảng Thu nhà cháu làm sao mà chịu được?"
"Từ hôm qua tới giờ cứ ở trong buồng không ra." Mợ Cố cũng mặt mày ủ ê.
Chu Dã nghiêm mặt lại: "Cậu, mợ, cháu coi anh Quảng Thu như anh ruột, chuyện của anh ấy cháu cũng sốt ruột. Mắt thấy anh ấy đã hai mươi tư rồi, sang năm con cháu còn chào đời mà anh ấy vẫn chưa có nơi có chốn, cậu nói xem chuyện này sao không sốt ruột cho được? Cháu cũng lo lắng theo. Nhưng dù lo thế nào, cháu cũng tuyệt đối không giới thiệu cho anh Quảng Thu nhà cháu mấy bà góa đèo bồng con cái, hay là cái cô ngốc gì đó. Cháu có một người, chỉ là phải được cậu và mợ gật đầu. Hai người mà đồng ý thì anh Quảng Thu nhà cháu không phải lo nữa, người ta vẫn là con gái còn son, một cô gái trong trắng đàng hoàng!"
Cậu Cố và Mợ Cố đều nhìn về phía anh: "Tiểu Dã, cháu nói gì?"
Chu Dã đáp: "Cháu nói là cháu đã để ý cho anh Quảng Thu một người. Cô ấy không phải góa phụ, cũng không phải con bé ngốc, nhưng nhà cô ấy có tình cảnh đặc biệt, vì trong nhà chỉ có mình cô ấy là con gái, cha mẹ tuổi cũng đã cao, nên cô ấy muốn gọi con rể về ở rể..."
"Thằng ranh này, cháu muốn anh Quảng Thu của cháu đi ở rể cho người ta hả?" Cậu Cố nghe không nổi nữa, định cầm dép lên phang anh.
"Ông làm cái gì đấy, để cho Tiểu Dã nói hết đã." Mợ Cố ngăn ông lại, không vui lườm ông chồng một cái, "Tiểu Dã, cháu nói tiếp đi."
Chu Dã đã sớm đoán được phản ứng của Cậu Cố, không chút bất ngờ, liền nói tiếp: "Nhà cô ấy đúng là muốn gọi rể, nhưng cậu, mợ ạ, chuyện này có thể thương lượng được. Hai ông bà già nhà người ta chỉ sinh được mỗi một cô con gái, họ tuy cũng chịu để con gái gả đi, nhưng cô con gái ấy hiếu thảo, không chịu gả, gả đi rồi thì bố mẹ cô ấy không có ai chăm sóc, cho nên mới phải gọi rể. Hơn nữa người ta giỏi giang lắm, được hưởng công điểm như đàn ông đấy!"
"Giỏi vậy sao? Người dáng thế nào?" Mợ Cố hỏi.
"Cao ngang mợ thôi, mặt mũi bình thường, không xinh cũng không xấu, nhìn được." Chu Dã nói. "Bố mẹ cô ấy sức khỏe không được tốt, không làm nổi việc nặng, nên cô ấy là lao động trụ cột trong nhà. Điểm này cháu cũng phải nói rõ với cậu và mợ: nếu anh Quảng Thu thành được với cô ấy thì phải phụ một tay nuôi bố mẹ vợ."
"Phụ nuôi thì đương nhiên rồi, nhưng ở rể thì không được!" Cậu Cố nói thẳng.
"Cậu ạ, cháu đã nói rồi, chuyện này có thể thương lượng. Cháu thấy anh Quảng Thu bây giờ như thế thật sự quá đả kích anh ấy, người ta giới thiệu cho anh ấy toàn loại đối tượng gì thế không biết? Cháu cũng thấy cô gái kia hợp với anh Quảng Thu, không thì sao cháu lại chạy một chuyến thế này? Cháu chẳng phải cũng vì anh Quảng Thu sao?" Chu Dã nói.
"Nhà cô ta có ý gì?" Cậu Cố nhìn đứa cháu của mình.
"Cháu nào dám tới nhà cô ấy nói chứ, đương nhiên phải qua tìm cậu và mợ trước, nói rõ tình cảnh nhà gái cho hai người. Nhưng cô ấy không chịu gả đi."
