Nếu Lý Hoành Bân đang uống nước lúc này, chắc chắn ông sẽ phun hết cả ra ngoài. Lý Văn Khê trước giờ luôn cho ông cảm giác chín chắn hiểu chuyện, không ngờ hôm nay lại nói ra câu khiến ông vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ. Ông không nhịn được, đưa nắm tay lên che miệng ho khan một tiếng, nhưng mắt lại vô tình nhìn thấy vết thương trên cánh tay Lý Văn Khê.
Lúc mới vào, ông chưa để ý, chỉ thấy vết thương ở khóe miệng, lại không dám hỏi nhiều, định kiếm chủ đề nào đó rồi dẫn dắt sang chuyện Tần Lan vừa nói.
Giờ nhìn thấy vết thương trên người Lý Văn Khê, lại liên tưởng đến câu nói vừa rồi của cô, ông không còn cười nổi nữa, chỉ nghiêm mặt hỏi: “Có phải bị bắt nạt không? Có ai đánh con không?”
Nghe câu này, mắt Lý Văn Khê bỗng trào nước mắt, bao nhiêu ấm ức trước đó như tìm được chỗ xả. Lúc này, nước mắt không ngừng rơi xuống, cô dùng mu bàn tay lau mãi, nhưng nước mắt hệt như không thể lau khô.
Lý Hoành Bân chưa từng thấy Lý Văn Khê như vậy, lòng quặn thắt, vội ra ngoài lấy một cái khăn mặt, dùng đôi tay đầy chai sạn lau mặt cho cô, vừa lau vừa nói: “Nói với bố, hôm nay ai bắt nạt con, bắt nạt thế nào?”
Chỉ một câu nói ấy, Lý Văn Khê đã cảm thấy tâm hồn mình được an ủi vô cùng. Có người, dù con giải thích thế nào cũng không tin. Có người, không cần nói một lời, đã chọn tin con.
Khi đã lau khô nước mắt, tâm tình bình tĩnh lại, Lý Văn Khê vẫn đỏ hoe kể lại mọi chuyện xảy ra ở trường hôm nay, không thêm bất kỳ màu sắc chủ quan nào, chỉ bình thản thuật lại sự thật khách quan.
Kể xong, Lý Văn Khê lại dè dặt nhìn Lý Hoành Bân: “Bố, lúc đó con tức quá, nên cố tình nhảy xuống, định hất nước lên người nó.”
Cô nhìn Lý Hoành Bân đang cau mày, giọng càng lúc càng nhỏ: “Sau này con sẽ không như vậy nữa.”
Lý Hoành Bân càng cau mày chặt hơn, Lý Văn Khê nhìn vậy, lòng cũng nặng trĩu. Cô cúi đầu càng thấp, gần như chúi xuống tận cổ, thì nghe Lý Hoành Bân nói: “Con đây là tổn thương địch năm trăm, tự tổn một nghìn. Nếu nhảy xuống mà gãy xương thì sao, lỗ to đấy. Trong bất kỳ tình huống nào cũng không được lấy thân thể mình ra làm giá, biết không?”
Lý Văn Khê kinh ngạc ngẩng đầu, tâm tình bỗng trở nên phấn chấn.
“Còn nữa, bố thấy con tìm bí kíp võ công là cách rất tốt. Trong tình huống này phải dưỡng sức tích lũy năng lượng, chờ đến lúc thích hợp mới cho đối phương một đòn thật mạnh. Khi sức mình còn yếu thì đừng có đâm đầu vào đối phương, huống hồ chúng nó đông người, tạm thời chịu thiệt trước có sao đâu.”
“Bố, quyển sách này thực sự có bí kíp võ công ạ?” Lý Văn Khê ngạc nhiên há miệng, câu vừa rồi của Lý Hoành Bân cô lập tức hiểu ra, cũng nhanh chóng nắm được trọng điểm.
Lý Hoành Bân cười: “Con ngốc, bí kíp võ công đương nhiên là không có, đó là trong thế giới võ hiệp của sách thôi. Nhưng cách đánh bại kẻ địch, bảo vệ mình khi bị người ta bắt nạt thì có đấy.”
“Cách gì vậy ạ?” Mắt Lý Văn Khê sáng lấp lánh.
“Con có muốn mỗi ngày học mấy chiêu phòng thân với bố không?” Lý Hoành Bân càng nói càng thấy khả thi. Trước đây ông luôn cho rằng võ thuật là dành cho con trai, nhưng chuyện hôm nay đã khơi dậy nhiệt huyết dạy võ cho con gái. Học được cái này, sau này cũng có thể tự bảo vệ mình. Võ thuật của ông là do một ông thầy già mà bố ông mời dạy từ nhỏ. Ông có được ngày hôm nay cũng nhờ bản lĩnh này. Vốn định dạy Lý Văn Hoa, nhưng thằng nhóc không chịu học.
“Con muốn ạ, con muốn ạ.” Lý Văn Khê kích động đứng cả dậy. Cô vui vẻ vô cùng: “Bố, bao giờ luyện? Hay lát nữa đi luyện luôn đi.”
“Nếu con đã đồng ý, thì sau này không thể ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, phải kiên trì mới được.” Lý Hoành Bân nghiêm túc nói.
Lý Văn Khê gật đầu thật mạnh. Kiên trì với người khác có lẽ rất khó, nhưng với cô lại rất dễ dàng.
Tần Lan đang nấu cơm dưới nhà, chờ động tĩnh trên lầu, cuối cùng cũng thấy hai bố con đi xuống. Cả hai đều tươi cười, nhưng vừa thấy cô từ bếp bước ra thì đều thu lại nụ cười.
Cô nhìn thấy, trong lòng tức giận, liền không tiến lên, giả vờ ra phòng khách lấy đồ.
Thấy hai bố con đi ra ngoài, tưởng là cùng nhau đến nhà đoàn trưởng Trương xin lỗi, lửa giận trong lòng cũng nguôi đi phần nào. Ai ngờ hai bố con dừng lại ngoài sân.
Chỉ thấy Lý Hoành Bân đứng giữa sân nói với Lý Văn Khê: “Hôm nay bố dạy con võ thuật cơ bản trước. Võ thuật cơ bản bao gồm hình tay và thủ pháp, hình bộ và bộ pháp, công chân, công eo, công vai, và nhảy. Khi nào những kỹ năng cơ bản này đã vững, chúng ta sẽ tập tổ hợp. Hôm nay bố sẽ bắt đầu dạy con hình tay và thủ pháp. Trước khi tập, chúng ta cần khởi động một loạt động tác.”
Lý Hoành Bân liền hướng dẫn Lý Văn Khê xoay cổ tay, xoay cổ chân, ép chân.
Tần Lan đứng trong phòng khách nhìn mà ngây người. Cái gì thế này? Nói là đi xin lỗi cơ mà. Cô muốn ra ngoài lý luận, nhưng vừa bước ra khỏi nhà, liền thấy ánh mắt sắc bén của Lý Hoành Bân bắn tới. Lời chuẩn bị thốt ra lại nuốt trở vào.
Cô biết Lý Hoành Bân không cho phép ai ngắt lời khi đang dạy con. Suy nghĩ một lát, cô lại lùi vào phòng khách, quay vào bếp nấu cơm.
Lý Văn Hoa vừa bước vào cổng, đã thấy bố đang dạy chị hai đấm thẳng đứng, nó sững sờ.
Nó nuốt nước bọt, định men theo tường đi vào phòng khách. Mấy năm trước, bố đã từng ép nó học cái này, nhưng sau vì sợ khổ nên không luyện nữa. Nó vẫn còn nhớ cái vẻ hận sắt không thành thép của bố. Lúc đó, bố còn thả lời ác rằng sau này có cầu xin cũng không có cơ hội.
Nhớ lại chuyện xưa, Lý Văn Hoa thấy hổ thẹn. Nó vòng qua góc sân đi vào phòng khách, sợ bố lại lôi nó ra học võ.
Nhưng nó nghĩ nhiều rồi, Lý Hoành Bân chẳng thèm liếc nó một cái, chỉ chú tâm dạy chị hai ra đòn.
Nó đứng trong phòng khách, tâm trạng phức tạp nhìn họ luyện quyền. Không biết là muốn luyện hay không muốn luyện.
Đến gần giờ ăn cơm, buổi dạy mới kết thúc. Lý Hoành Bân nhìn Lý Văn Khê toàn tâm toàn ý, mắt híp lại thành một đường: “Sau này có thể dậy lúc năm rưỡi sáng học với bố không?”
“Có ạ.” Lý Văn Khê vội đáp.
“Vậy tốt, sau này mỗi sáng bố dạy con nửa tiếng, rồi con tự luyện nửa tiếng. Vừa có thể rèn luyện sức khỏe, vừa có thể tự bảo vệ mình lúc nguy cấp.”
Lý Văn Khê nghe xong liên tục gật đầu. Mọi nỗi buồn, thương tâm, ấm ức, phẫn nộ trước đó giờ đều biến mất, trong mắt cô chỉ còn việc luyện võ.
Nhân lúc Lý Văn Khê đi rửa tay, Lý Hoành Bân gọi Tần Lan lên lầu: “Sau này em đừng nhắc chuyện bắt Văn Khê đi xin lỗi nữa. Anh sẽ tìm hiểu rõ ràng rồi nói, em không thể chỉ dựa vào một lời mà kết luận là Văn Khê sai.”
“Sao lại không phải lỗi của nó? Chúng nó đều nói,,” Tần Lan cau mày.
“Chúng nó, chúng nó. Em nghe chúng nó nói Văn Khê bắt nạt người thế nào, vậy em có nghe Văn Khê nói những kẻ đó bắt nạt nó thế nào không? Sao em lại thiên vị người ngoài như vậy? Có làm mẹ thế không? Thôi, chuyện này em đừng xen vào, anh sẽ giải quyết.” Lý Hoành Bân lạnh lùng ngắt lời Tần Lan.
“Đình Đình cũng nói vậy, Đình Đình luôn là người nhà chứ.”
“Quan hệ giữa Đình Đình và Văn Khê thế nào em không biết sao? Mấy ngày cũng chẳng nói được vài câu, huống hồ Trương Tình với Đình Đình lại thân với nhau.”
“Anh không tin Đình Đình sao? Đình Đình sao có thể nói dối.” Tần Lan không chịu nổi lời Lý Hoành Bân.
“Chẳng lẽ nó chưa từng nói dối sao?” Một câu này khiến Tần Lan lập tức nghẹn lời.
